Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện này sẽ là một đoản văn ngắn, có chút hài hước có chút dễ thương, mình viết nó vào ngày xem được đoạn cut trên của Thám Tử Kiên, Hoá ra anh Kiên có người yêu cũ đã chết, vẫn còn vương vấn mối tình cũ á, tui ghen hộ mợ tui luôn vì thế tui đã viết cái đoản này Thôi rông dài đủ rồi, mời các bạn đọc nha…
Nhớ mãi không quênTên gốc: 念念不忘Tác giả: Nại Lương Thụ Nại (奈良树懒)Số chương: 50Tình trạng bản gốc: HoànTình trạng bản edit: Đang lếtNguồn convert: DuFengYu Wikidth"Cầu mong người yêu thương em xuất hiện tựa ánh mặt trời, rạng rỡ ấm áp."Giả nghiêm túc - siêu cấp A - thích trêu thụ khóc - gặp chuyện bình tĩnh công x cổ linh tinh quái - tuyến lệ phát triển - thích khoe khoang thụTag: Linh dị thần quái, yêu sâu sắc, ngọt văn, hiện đại, niên thượng, chủ thụ, trâu già gặm cỏ non, 1v1, HETruyện edit chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không bưng khỏi đây nha.Bản edit chỉ đúng khoảng 70~80%, hoan nghênh góp ý…
Đây là chỗ lưu giữ suy nghĩ và ấn tượng của mình về vài bộ phim đã xem.Danh sách sẽ được cập nhật không thường xuyên. Tên phim xếp theo thứ tự bảng chữ cái.Cảm ơn vì đã đọc, nếu thấy có ích hãy động viên mình bằng sao/comment hoặc thêm vào list cá nhân cho dễ theo dõi nhé. Mình cảm ơn ❤️〜 không spoil / spoil ít…
Hán Việt: Ngã kháo mại ngọc điêu bạo hồng ngu nhạc quyểnTác giả: Thiên Hồng SaSố chương: 139 - Tình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , Ngọt sủng , Xuyên thư , Nữ phụ , Giới giải trí , Mỹ nhân ngư , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1Link đọc: https://wikidth.com/truyen/ta-dua-ban-cham-ngoc-bao-hong-gioi-giai--YIRUsVS4CE751SIt#!Bình luận: Truyện đọc bình thường, giải trí thì được. Thiên về chạm ngọc hơn là showbiz.…
Ngươi gay ta less - Hiện đại, hài - HoànTác giả: Luyến cơ theo gióConverter: U Tịch CốcVăn án:“Điều kiện? Điều kiện thôi...... Hội nấu cơm, yêu đánh để ý gia vụ, yêu sạch sẽ, chịu mệt nhọc, quét tước khi đừng dong dài, thanh thản ổn định sống là được.Khác , không gì ” Ta câu được câu không nói với đối diện bác gái như vậy nói mấy câu, sau đó theo áo lý lấy ra một bao thuốc lá, tùy tay rút một điếu, tái lấy ra dính nước sơn cái bật lửa, điểm thượng, híp mắt nhìn về phía mặt gặp nạn sắc bác gái.“Kia đối phương gia đình tình huống lạp, vật chất cơ bản lạp cái gì?......”“Này không gì, ta cơ bản có thể ứng phó, chỉ cần đối phương không gì đặc biệt tiêu phí, sống là không thành vấn đề đi......”Bác gái gật gật đầu, suy tư nửa ngày, mở miệng“Lẽ ra đi, ngươi này yêu cầu cũng không nan, nhưng nói...... Ngươi là tìm đến lão công vẫn là tìm lão bà tới.”Nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu gối thượng bụi đất, kháp diệt trừu đến một nửa, đứng lên, thản nhiên nói “Không có việc gì, ngươi liền chiếu như vậy tìm đi, tìm tìm không ra không quan hệ, phí dụng chiếu cho ngươi, chỉ cần một hồi ta mẹ gọi điện tới ngài đã nói ta đã tới tựu thành, cám ơn ngài .”Sau đó, nhức đầu, đi ra hôn giới sở.................................…
Hán Việt: Hùng phong chỉ hội ảnh hưởng ngã vĩ châm tốc độTác giả: Thiết Đầu MiêuSố chương: 57 - Tình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Sinh con , Mary Sue , Thị giác nữ chủLink đọc: https://wikidth.net/truyen/ong-duc-chi-biet-anh-huong-ta-duoi-cham--Yi0xKVS4CEk~F964Bình luận: Truyện hay, lạ và kích thích. Hơi tiếc vì ngắn quá. Bạn nào gu mặn chút thì sẽ thấy ổn. Truyện không phải truyện H nhưng H một cách khó tả :D…
Lặng lẽ, thương yêu.Yên bình, hoan ca.Tự do, hạnh phúc.Giá không phải là giữa buổi loạn thế, cho ta được hưởng chút vui thú ở đời.Mái tóc ngắn và đen.Âu phục xanh gọn ghẽ."Đi may mắn.""Bình an ở lại."Ta sẽ buồn, nhưng vĩnh viễn không quên....(x) Thanh thủy văn, cuộc sống thường nhật, trong vị ngọt xen chút rã rời. Tôi viết truyện chầm chậm, thường xuyên sửa lại những gì mình đã viết, còn hay ngược nhân vật của mình.Tất cả các tên chương đều sẽ là thơ của Thương Ương Gia Thố.…
Author: Sweetie♎️This is my second fic!Người ra đi, kẻ ở lại, mang bao nuối tiếc cùng chuyện tình chưa có hồi kết xứng đáng."Em mong chúng ta lại gặp nhau vào một ngày nắng... ở kiếp sau!"Chỉ là ngẫu nhiên viết - SE in HENSX: 03 - 08 - 2017❌Don't take it away from me!❌Bìa: pinterest…
Là lần đầu mình viết truyện có sai sót gì về nội dung cũng như cách dùng từ xin mọi người góp ý cho. Xin cảm ơn.Mình viết truyện theo ngôi thứ nhất qua lời kể của thần Ánh sáng.…
Hán Việt: Thiên tằng sáo lộTác giả: Nhĩ Cảng BảoTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 134 chươngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Vườn trườngNguồn convert: wikidthedit&beta: meymeyluv 🌷❗️Truyện edit phi lợi nhuận. ❗️Được đăng tại Wattpad và Facebook của [meymeyluv]. ❗️Vì chưa được sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup hay chuyển ver!…
Có những kí ức đã theo thời gian trôi đi, có những quãng trống của thanh xuân tươi đẹp, có những điều vấn vương ... Điều mà Quân Trì đã quên hoặc có thể sẽ chẳng ngoảnh đầu lại là một Lí Hoán lặng lẽ chờ dưới gốc cây của thanh xuân.…
request SamaIchi của bạn Karisa Akaota @facebookWritten by Gấu 7 màuSamaIchi. Ngốc xít với chút hạnh phúc và một cái kết mở (*'ω`*)chúc các bạn ngon miệng (*^▽^*)…
Văn án : Trong một lần, Sara đi mua bánh Mochi cho Yori thì một chiếc xe hơi lao tới cố tình đâm vào cô khiến cô nằm viện nhưng may mắn cô không chết Từ vụ việc đó mà Sara dần thay đổi tính tình trở nên lạnh lùng không còn yếu đuối như trước nữa Maru lúc đầu chán ghét Sara, anh luôn mong muốn cô chết nhưng sau vụ tai nạn ấy anh thấy cô thay đổi hoàn toàn không còn khóc lóc, yếu đuối, ăn mặc xốc xếch như trước mà càng xinh đẹp, mạnh mẽ, biết cách ăn nói hơn nên đã gây sự chú ý đến anh Cả hai người luôn cãi nhau chí chóe với nhau nhưng tình yêu cũng dần nảy sinh từ đó. Một người chạy, một người đuổi theo không biết cô có thể yêu anh lần nữa không ? Đọc rồi biết nhé 🤣🤣…
Lục Trường Khanh từng cho rằng điều đáng sợ nhất trên đời là chia ly.Sau này anh mới hiểu.Chia ly không đáng sợ.Đáng sợ là khi người ấy vẫn đứng trước mặt anh.Vẫn cười.Vẫn gọi tên mọi người.Chỉ riêng anh...Cô không còn nhớ nữa.…