Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên gốc: Song Minh TinhTác giả: Trì Đại Tối CườngEditor: Mr.Downer | mrdowner.wordpress.comRaw & QT: Kho Tàng Đam Mỹ - FanficThể loại: Hiện đại, đoản văn, vòng giải trí, song hướng ám luyến, muộn tao công x thoát tuyến thụ.Văn án: Túm quần lại, đây chỉ là câu chuyện của hai thằng đẹp trai nhìn vừa mắt nhau, cực kỳ nông cạn, không có gì hay ho để viết. (Trích lời tác giả)Editor lảm nhảm: Tính làm một truyện nào dài dài một chút, nhưng lại không tìm được truyện hợp gu nên mình làm trước một truyện ngăn ngắn vậy, thích hợp đọc giải trí trước khi ngủ, coi như là ăn tí đường bù cho truyện lần trước nha. ♡(●'ω`●)…
Phong Đặng vừa lau tóc vừa đi về phía này, rồi ngồi yên lặng trên chiếc sofa màu xanh bơ sau lưng tôi. Dù đang tập trung làm việc nhưng tôi có thể cảm nhận được ánh mắt ấy chăm chú dõi theo từng cử động của mình. Dường như cậu không vui vì sự phớt lờ đó, cậu vòng tay ôm tôi từ phía sau, cằm đặt khẽ lên vai. Vừa tắm xong nên mỗi hơi thở đều mang mùi thơm, "Gu của Quỳnh Quỳnh là gì?"Tôi vừa viết truyện, vừa tận hưởng chút lạnh da thịt từ cái ôm ấy, "17cm và cupD."Phong Đặng hơi khựng lại, bàn tay ở eo khẽ siết nhẹ, nước từ tóc cậu rơi xuống xương quai xanh tôi có chút lành lạnh, "Thế còn tớ?""Cậu 18cm nên cậu được chọn."Đặng Phong bật cười, giọng cười nhẹ cứ như đang trêu chọc tôi, "Sao cậu biết?""Nhìn? Đoán?""Eo em bé đen tối thật đấy. Vậy chẳng phải ai lớn hơn là cậu sẽ thích người đấy à?"Tôi tháo kính để lên bàn, quay lại nhìn Phong Đặng. Từ ánh mắt, sóng mũi, nụ cười tà, mái tóc điện giật, "Không, tao chỉ thích mỗi cậu."---(!*?!?@)@#)Tác giả: Nguyễn Thị Như Quỳnh(Quỳnh này not Quỳnh kia)…
Bề ngoài là những thiên thần ngây thơ , nhưng bên trong như thế nào thì đọc rồi mới biết nhá ><Anh đã nhắm trúng con mồi từ khi mới bước vào lớp , nhưng anh đâu biết con mồi của mình lại không đơn giản như vẻ bề ngoài . Cùng đón xem họ đã trải qua những ngày tháng cấp 3 với nhiều tình huống để xem ai là người thua cuộc trong mối tình này .Dù nói là trò chơi nhưng trong thâm tâm thì lại thầm thích nhau từ bao giờ , và có lẽ chính họ cũng không hiểu rõ con tìm của mình được . Cùng nhau trải qua khoảng thời thanh xuân cấp 3 thì đó chính là điều hạnh phúc nhất…
Không ai cả, vì tui quá là vã cặp này đi, nên đã tự mình lên con fic này để đu SimogridrLưu rằng nó sẽ không giống cốt truyện.Đây là lần đầu tui viết truyện nên sẽ còn nhiều thiếu sót. Mong rằng mọi người sẽ đọc một cách hoan hỉ…
Đây là chap truyện đầu tiên mình bắt đầu viết vào đầu năm lớp 6 nên không thể tránh khỏi các yếu tố trẻ con được nên mong mọi người đọc và cho nhận xét khả quan nhấtKết truyện: 21h7p - 14012019…
Điều nuối tiếc nhất năm 21 tuổi của Kỳ Duyên là mất trí nhớ, quên đi Minh Triệu do một sự cố bất ngờ trước chuyến du học Pháp.Gặp lại Triệu vào năm Duyên 26 tuổi, Triệu 34 tuổi, Triệu hiểu lầm Duyên đã quên lời hẹn để, cố quên Duyên suốt 5 năm, còn Duyên thì hiểu lầm nữ minh tinh họ Phạm là badgirl nhưng vẫn bị cuốn hút bởi Triệu như thuở ban đầu.Couple: Kỳ Duyên x Minh Triệu, Hoạ sĩ minh hoạ x Nữ minh tinh…
Thanh Mai Trúc MãĐam Mỹ,Song Tính,H Văn,Thô Tục,Hiện ĐạiNguyên sang / nam nam / hiện đại / cao H / chính kịch / tinh tế thụ / thanh mai trúc mãHà Văn Tu chưa từng ở Tống Tư Thụy trước mặt giấu giếm chính mình là cái người song tính sự thật, toàn tâm toàn ý mà tin cậy hắn, mắc mưa cũng nguyện ý ở trước mặt hắn đổi mới quần áo, lộ ra hơi cổ vú cùng ngây ngô thân mình, nhưng mà đối với bạn tốt cậu tín nhiệm lại biến thành, ngủ mơ khô nóng thân thể, cảm thấy ướt át hạ thân, bị bạn tốt ở trong tay thưởng thức hai vú, làm hắn miệng khô lưỡi khô dục vọng, toàn biến thành Tống Tư Thụy trong miệng câu dẫn.Rõ ràng là Tống Tư Thụy tưởng chịch hắn, rõ ràng là Tống Tư Thụy cho hắn hạ dược......Nam cao trung sinh doi, để ý giả vào nhầm. Hạ dược, phá thân, đổ máu, song tính, đối kính play, còn có cái không viết quá play…
Tôi kéo cuốn sách đang dơ trước mắt xuống ngang mũi.Khuôn mặt hiền hậu, đẹp trai đến nỗi phát ra hào quang của người con trai đang ngồi gõ máy tính trước mắt tôi đây làm tôi nảy ý muốn chọc ghẹo.Tôi thở dài rồi nói:"Nè Minh Nhật, quên kể cậu nghe. Tuần trước tôi đi khám bác sĩ."Minh Nhật ngẩng lên nhìn tôi, mặt nghiêm lại, có chút lo lắng: "Hả? Sao lại đi khám? Ngọc Anh bị gì à? Bác sĩ nói sao?"Tôi cười nhẹ:"Bác sĩ bảo tôi bị hạ đường huyết.""Hạ đường huyết?" - Minh Nhật nhíu mày hỏi lại.Tôi gật đầu, rồi kéo ghế ngồi cạnh cậu ấy. Tay chống cằm, tôi nhìn Minh Nhật, cố giữ chất giọng tỉnh bơ:"Ừ, nên chắc tôi cần... vài câu ngọt ngào từ cậu để hồi đường lại."Minh Nhật liền đỏ mặt. Tôi bật cười:"Nhìn cậu kìa, tôi đùa thôi mà-"Chưa kịp nói hết câu, cậu ấy bất ngờ hôn tôi một cái thật nhanh, rồi quay mặt đi, giả vờ như không có chuyện gì."Vậy... vậy được không..?" - Minh Nhật lúng túng hỏi, giọng nhỏ như gió thoảng.Tôi cười, đáp khẽ: "Được."Tay chạm nhẹ lên môi, lẩm bẩm:"Cái này... chắc đủ 'ngọt' rồi."🪼🦋𝜗𝜚…
Fanfiction Sasusaku ngẫu hứng:))Với fic này thì cho chị nhà là một...Badgirl chính hiệu, oh, nghe là thấy cấn cấn rồi đúng không:))Lưu ý:🔥:nhớ vote cho tui mỗi chap nhé(biết là có lẽ sẽ dở, hic, nhưng vẫn muốn đc ủng hộ)🔥: Chuyên Toán không chuyên Văn (thực tế thì cực kì ngu Văn Anh) nên đừng quá bép xép về truyện, nếu hay thì tích cực, dở thì đc lưỡng thứ và góp ý chứ đừng nói mấy quả ngôn từ khó nghe, không tiếp mấy lời kiểu vậy nên đừng bảo mẻ này lemỏn😀🔥: Có lẽ sẽ không ra chap đều, nếu có cơ hội hoặc khi nào ra chap sẽ có🔥: Dở rồi nên chỉ đăng độc quyền trên app Wattpad, những web khác đều là giả mạo🔥: Tất cả nhân vật chính thức là của bác Kishi nhưng nhân vật khác, bối cảnh, câu truyện, ... Tóm lại là ngoại thì là của tui nhé nên đừng bép xép về nội dung khác so với cốt truyện chính trong Naruto 🔥: Cảm ơn mọi người đã ủng hộ:3Tác giả: Haruno Angres_🌱Ngọn cỏ của mùa xuân🌱_…
Sau khi ăn tối xong, An chở tôi về nhà.Đường phố Sài Gòn lúc nào cũng đông đúc người qua lại, mặc dù thế nhưng tôi vẫn thích Sài Gòn vào buổi đêm nhất, có lẽ do ban đêm trời bắt đầu dịu đi, mát mẻ hơn.Ngồi trên xe, tâm hồn tôi cứ phiêu lạt theo những dòng người qua lại.Được một lúc An hỏi tôi" Sao thế, sao hôm nay mày chẳng nói câu nào thế?""Tao đang bận ngắm cảnh"Tôi nhích người về phía trước, để cằm mình lên vai của An để có thể nghe rõ An nói "Chổ này có gì để ngắm cảnh" "Có chứ, mày không biết gì cả" An lại hỏi tiếp tôi, tay nó chỉ vào một cặp đang lái xe bên cạnh"Mày thấy họ hạnh phúc không?""Ờ thì sao""Họ giống như tao với mày ấy"Trời ơi, ý gì đây! Mặc dù gương mặt tôi vẫn như vậy nhưng trong lòng tôi đang phát sướng vì câu nói của An.Tôi có tình đánh lạc hướng, thoát khỏi cái tình huống ngại ngùng này " Đẹp trai nhỉ"Tôi nói xong, An im lặng một lát rồi nói, giọng như có vẻ không mấy dễ chịu"Ừ, anh đó nhìn đẹp nhỉ ""Không tao nói mày ấy"Vừa nói, tôi vừa nhích lại gần An thêm một chút, tôi đưa đầu nhìn An.Đúng lúc đó, An cười quay qua nhìn tôi.Ánh mắt chúng tôi chạm nhau..."Con nhỏ này, có để yên cho tao lái xe không?"Tôi đánh vào vai nó một cái " Này, mày lái xe cho đàng hoàng, tao không muốn chầu ông bà sớm đâu"" Biết rồi" Nói là thế nhưng ngay phút sau nó lái thẳng vào cái ổ gà trên đường, làm tôi được phen hồn lìa khỏi sát " Đinh Nguyễn Tường An, cụ nhà mày" tôi chửi nó, thế nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng cười giòn tan của thằng An. Tôi hờn giỗi quay chổ khác, nhưng trong lòng tôi vốn đã…