Tiên nghịch 1
…
Hay…
Đến một lúc nào đó ! Trong cuộc sống chúng ta phải chấp nhận mất đi một người.......Mà ta coi là tất cả.-Tình bạn cũng giống như tình cảm veyyy cũng có sự gen tuông......hạnh phúc và chia ly sự thật thà đó......Có lẽ chỉ 1 lần thôi.... sao hả ? Ph rời xa ng bạn từng thân cảm giác thế nào ? -Nghĩ lại pùn thặc ng từng ở bên mình,nge mình nói,ôm mình vào lòng......vv cùng mình đi ăn những quán ăn ven lề hay quán đắt tiền cái quan trọng là..........cùng mình nói xấu đứa cả 2 cùng gét 🙂 bây giờ ? Chơi vs ng khác rồi cũng rất vui tụi nó đến bên tao ,nâng đỡ tao dậy khi bị mày xô ngã mà tại sao tao cứ nhớ về m veyy ? -Vì sao chuyện ra như này ? rồi từ nay ai chở tao đi học ? Ai cùng tao nhiều chuyện? Ai binh vực tao khi có ng nạt dô mặt tao ? ai chở tao dô nhà Nhic hả ? Ai ns dối ba mẹ tao để đc đi chs với nhau ? -có lẽ bây giờ thấy chấm xanh ở nick m.......chỉ pt nhìn đến khi nó lặng.....chứ làm sao dám ib nch như trước đâu dám viết dess cho m đọc :<< mà thôi chắc cũng có ng khác quan tâm m hơn như vậy ròi-Vẩn gọi mày 2 tiếng Bạn thân'' nhưng chắc kiếp sau thôi.Đau lòng lắm khi phải đứng nhìn đứa bạn rất thân với mình.........bây giờ lại vui vẻ bên người khác.Ai cũng có tận ích kỷ riêng thôi......chẳng ai cho đi mà kh cần nhận lại ! Bao nhiêu công sức , sự nổ lực......nhưng bh là người khác hưởng.......nhìn m bên người khác thực sự tao kh đành lòng.- ai đã từng nói sẽ bên tao ? Quan tâm tao ? Có lẽ tao sai........…
sss…
sss…
OOC, Kazuha (top) x Scara (bot), có một vài cặp nguợc đời, đừng đục thuyền plssss 😥…
"Dưới làn sương mỏng như khói sớm,em tỉnh dậy giữa một giấc mơ lạ-nơi ánh mắt người đã nhìn em từ kiếp nào,dịu dàng như thể hai ta đã từng đánh rơi nhau giữa những ngày không tên..."…
Truyện không dành cho đàn ông mang thai hoặc đang cho con bú :3Cấm trẻ em dưới 5 tuổi :))) người già trên 50 tuổi :^)Tác giả viết dành cho thành phần nhảm nhí, cực nhảm nhí :Đ nghiêm cấm thanh niên nghiêm'sss túc'sss…
: dành cho mấy cậu Inner Circle : Min Ho stan ( not fan only ) : cổ trang : Song Min Ho >< You ENJOY IT WITH ALL YOUR LOVE GIRLSSSS…
1 thái tử phi bồng bột, trẻ con, ngây thơ bị cuốn vào thị phi của cung cấm, để rồi yêu thái tử. Cũng đúng lúc ấy nàng lại nhớ ra câu chuyện của cuộc đời mình, rằng thái tử đã giết ông ngoại, bức tử mẹ... còn gì đau đớn hơn!Cái chết đối với nàng mà nói có thể coi là 1 kết thúc hoàn mỹ, nhưng với thái tử thì cả đời sẽ sống trong nhung nhớ, dằn vặt. Sô phận trớ trêu, sự giằng xé giữa thực tại và quá khứ là đặc trưng của Phỉ Ngã nhưng đây là tác phẩm để lại cho mình nhiều nuối tiếc nhất. Dù chỉ là ý kiến cá nhân nhưng nếu có thể mình lại mong đoạn kết, Thừa Ngân có thể theo Tiểu Phong nhảy xuống để một lần nữa..."ta và nàng cùng quên"Không khó nhận ra Phỉ Ngã Tử Tồn là một chuyên gia về bi kịch. Tuy nhiên, truyện Đông Cung còn hơn cả bi. Đó là một trò chơi, là những kí ức mông lung bị đánh mất, là sự thật nghiệt ngã trốn chạy trong cái vòng luẩn quẩn của vương quyền. Cô gái nhỏ mới 15 tuổi đã bị đẩy xa nhà, trở thành một hoàng phi bù nhìn.…