agj
lãng…
Truyện đi theo tính hướng hơi kì vì viết theo cảm nghĩ của tác giả. Truyện không phải đam mà chỉ gần giống thui . Nếu tác giả cảm thấy có thể chuyển sang đam thì mn đừng bất ngờ nha.…
em tôi năm nay vừa tròn mười tám cái xuân xanh...…
một vài mẩu truyện ngắn có yếu tố creppy Truyện được đăng với tốc độ rùa bò =))))Môi chapter truyện đều có nội dung khác và không hề liên quan đến nhau trừ khi đó là 1 serri ngắn tập được mình đánh dấu. Vd: [1],[2]DO NOT REUPauthor:zipp_ple…
Hạ Vy và Chu Thành An là bạn bè thân thiết từ nhỏ. Hai đứa trẻ thân thiết đến mức đã từng tự chơi trò chơi hôn ước với nhau. Đến khi Hạ Vy 5 tuổi, cô cùng gia đình của mình chuyển lên Đại thành học tập và sinh sống. Ngày cô đi, Chu Thành An cũng không có mặt để tạm biệt cô lần cuối. Vì nhớ nhung người bạn thân thiết nhất của mình, cô bé Hạ Vy rất chăm chỉ viết thư, kể về cuộc sống của mình để gửi cho Chu Thành An. Ngược lại với Hạ Vy, từ khi cô đi, Chu Thành An khép mình hơn trước, tất cả các bức thư của Hạ Vy,cậu bé cũng không đáp lại một bức thư nào của cô. Mấy lần Hạ Vy về quê thì Chu Thành An cũng mất tăm mất tích chẳng thấy đâu. Cứ như thế, hai đứa trẻ từ thân thiết lại trở nên xa lạ.Chuyện bất ngờ là vào năm 16 tuổi, Hạ Vy đỗ vào một trường có tiếng cả nước tại quê nhà, cô cùng gia đình dọn về quê sinh sống và học tập. Tại nơi yên bình thế này, cô gặp lại Chu Thành An, anh cũng đỗ vào ngôi trường cấp ba mà cô sẽ theo học. Thậm chí hai người còn là hàng xóm của nhau.Thời gian dài tiếp xúc với Chu Thành An, Hạ Vy chợt nhận ra mình quan tâm anh hơn tất cả những người con trai khác. Cô cũng cảm thấy khó chịu và có phần hờn dỗi khi anh quá thân thiết với người con gái khác. Tại ngôi trường cấp ba này, họ cũng có những người bạn thân thiết, họ lập thành một nhóm. Nhóm nhỏ này cùng nhau trải qua bao nhiêu vui buồn, khó khăn, hạnh phúc trong khoảng thời gian cấp ba đẹp nhất. Họ cũng nhau trải qua những mùa hè khó quên, những kỉ niệm khó tìm lại. Thời gian cấp ba đẹp đẽ của họ cũng trôi qua. Nam…
Tuyển tập những truyện ngắn lấy chủ đề là mưa cho tôi viết. Nguồn cảm hứng của những câu chuyện này đều bắt nguồn từ những bài hát tôi yêu thích.…
Tác giả:Yeo WonyongPhạm Bích Vân- Nguyễn Thục KhuêLưu ý:truyện không phải sự thật trong lịch sử.…
Câu chuyện về một tấm chiếu chưa trải đã thay đổi trường đại học để tìm ra bí mật của chị ruột mình, rồi sau này tìm ra cái gì khác thì chưa có biết.…
Đây là câu chiện về OTP cực cháy của lớp 12A10…
TAO ANTI…
nơi này "chew" phếtvào nhanh kẻo hếtkhông là tiếc chết~ʕ •ᴥ• ʔ 𝒏𝒂𝒎𝒆: collect • edit • exchange shop.ʕ •ᴥ• ʔ 𝒔𝒉𝒐𝒑𝒌𝒆𝒆𝒑𝒆𝒓: @nct_bossy ◈ #ssy.ʕ •ᴥ• ʔ 𝒄𝒓𝒆𝒅𝒊𝒕: pinterest, zippypixels, dafont.⸙ 𝒏𝒐𝒕𝒆: • đây là shop đầu tiên của ssy nên mong mọi người sẽ ủng hộ thật nhiều nhé. đó sẽ là động lực rất lớn để shop tiếp tục hoạt động như thế này đấy! ❤️❤️❤️ • vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.᯽𝟐𝟓/𝟎𝟏/𝟐𝟎𝟐𝟏᯽©𝟸𝟶𝟸𝟷 𝙲𝙾𝙿𝚈𝚁𝙸𝙶𝙷𝚃𝙴𝙳 𝙱𝚈 @𝙽𝙲𝚃_𝙱𝙾𝚂𝚂𝚈…
ờ... tạp nham...mà... có ấy cái ảnh lung tung thôi hà~~ để lâu sợ mốc nên phải đăng mặc dù rất muốn để lại làm của riêng ~T_T~…
Một câu chuyện tình buồn tựa như một cơn gió thoảng qua.…
Tambiet…
" có lẽ ko yêu sẽ tốt hơn cho cả 2 đúng ko ảnh"…
Thanh xuân của tôi là gì? Là anh, là James, là từng ngày chúng ta bên nhau. Anh và tôi gặp nhau ở một con hẻm nhỏ, chúng tôi như những người vô tình bước qua nhau. Tôi không tin vào định mệnh, nhưng anh lại chính là định mệnh của đời tôi. Anh và tôi cứ ngày qua ngày ở bên nhau, thật ấm áp, thật giản dị, thật bình yên. Nhưng giữa chúng tôi đã từng xuất hiện cái gọi là tình yêu chưa? Hay chỉ là tôi tự mộng mị nhỉ? Tôi ghen tuông vớ vẩn, tôi giận hờn, tôi không cho anh tiếp xúc với những người con gái khác, anh đều chiều ý tôi. Tôi phụ thuộc vào anh, tôi cho rằng anh chính là của tôi, anh biết nhưng không nói gì. Hôm đấy, trời mưa lất phất, anh trốn tránh khỏi cuộc đời tôi. Anh là người buông tay trước và cũng là người đã đến tìm tôi khi mà tôi ngỡ rằng mình đã bỏ được hình bóng của anh qua một bên. Tôi hỏi: - sáu năm qua anh vẫn ổn chứ? Đã yêu cô gái nào hay chưa? Anh trả lời: đã yêu rồi, nhưng anh lại bỏ lỡ.…
Là đớn đau buông bỏ nhưng đôi lúc cứng đầu ôm mãi nhánh xương rồng. Tự đau, tự chảy máu..z…