Người Như Em
Truyện ngắn thôi. Tự truyện của một anh hotboy đại học năm 3, bị vô cảm với cái đẹp bên ngoài và đang tìm kiếm cái đẹp thật sự của cuộc đời. Cơ duyên đưa đẩy, chú cún đã giúp anh tìm được một người .....…
Truyện ngắn thôi. Tự truyện của một anh hotboy đại học năm 3, bị vô cảm với cái đẹp bên ngoài và đang tìm kiếm cái đẹp thật sự của cuộc đời. Cơ duyên đưa đẩy, chú cún đã giúp anh tìm được một người .....…
Cuốn truyện ngắn mang tên "Hành trình tôi đi tìm tôi" là một hành trình sâu sắc và cảm động về cuộc sống của nhân vật chính là Hoa, một phụ nữ 30 tuổi đang tìm kiếm ý nghĩa và định hướng cho cuộc sống của mình.Truyện bắt đầu với sự hoang mang và bất mãn của Hoa đối với cuộc sống hiện tại, khi cô nhận ra rằng mình đang sống một cuộc đời không thực sự thuộc về mình. Từ đó, cô quyết định bắt đầu một cuộc hành trình tự tìm kiếm bản thân, khám phá những sở thích mới, và đối mặt với những khía cạnh tâm lý của bản thân.Trong quá trình này, Hoa gặp gỡ Trung, một người đàn ông đầy tình cảm và hiểu biết, người đã cùng cô trải qua những thăng trầm của cuộc sống và giúp cô nhìn nhận lại bản thân mình. Tình yêu của họ không chỉ là nguồn động viên mà còn là điểm tựa vững chắc, giúp họ cùng nhau vượt qua những khó khăn và chia sẻ niềm vui.Cuối cùng, qua hành trình đối mặt với quá khứ và tình yêu, Hoa trưởng thành và tự tin hơn, hiểu rõ hơn về giá trị của bản thân và ý nghĩa của cuộc sống. Cuốn truyện ngắn mang lại cho độc giả những bài học sâu sắc về sự chấp nhận bản thân, lòng nhân từ, và niềm tin vào tương lai.…
Tổng hợp những bài viết chữa lành tâm hồn đang bị tổn thương ❤…
Sum 12 chòm sao nak. 1 số chi tiết nhìn vậy mà ko phải vậy nha. Ko nói nữa cho đỡ mất vui. Đọc vui vẻ nha. Nhớ vote hoặc comment nha…
Dưới ánh nắng nhẹ buổi đầu thu, câu chuyện bắt đầu bằng một cuộc gặp gỡ đầy tình cờ nhưng khắc sâu trong tâm trí. Một cô gái năm nhất - bỡ ngỡ, tinh nghịch nhưng đầy nhạy cảm - chạm mặt một chàng trai trầm lặng với ánh mắt sâu lắng và nụ cười ẩn sau lớp khẩu trang trong căn tin trường đại học. Không tên, không lời chào hỏi, chỉ là những ánh nhìn thoáng qua nhưng đủ để khiến trái tim cô rung lên những nhịp lạ.Từ khoảnh khắc ấy, cô âm thầm bước vào một hành trình tìm kiếm - không ồn ào, không vội vã, chỉ là một mong muốn được hiểu, được biết, được gần hơn một chút với người khiến tim mình xao động. Những lần lén nhìn, những dòng tin chưa gửi, những buổi tối thao thức với cái tên vừa tìm thấy... Tất cả dần dệt nên một sợi dây vô hình nối liền hai tâm hồn chưa từng chạm.Liệu đây chỉ là những cảm xúc thoáng qua của tuổi trẻ, hay là khởi đầu của một điều gì đó sâu đậm hơn?Không biết mối lương duyên này sẽ đi đâu về đâu...…
Chiến tranh ngày một thay đổi. Sự xuất hiện của những chiếc máy bay buộc người ta phải tạo ra những khẩu súng để bắn hạ chúng. Theo chân Long cùng đồng đội, băng qua các chiến trường khói lửa, liệu họ có sống sót và trưởng thành hay sẽ bị thiêu cháy trong ngọn lửa chiến tranh tàn khốc.…
Quân Cuồng / Kiếm Cuồng đồng nhân tổng hợp (Kiếm Quân Thập Nhị Hận x Loạn Thế Cuồng Đao)…
đi du học khó thế nào em cũng tính hết rồi,nhưng mà,em dốt toán.…
Một câu chuyện nhỏ mà mình đã hoàn thành khá lâu. Vì đây là truyện ngắn đầu tiên mà mình hoàn thành trọn vẹn. Mình cũng gửi gắm cảm xúc của mình vào đó nữa. Ye.... Mình hy vọng các bạn sẽ thích và đưa ra những lời nhận xét để cho mình tiến bộ hơn nhé.…
đọc đi rồi bkSưu tầm…
Câu chuyện về một cô bé nhỏ , có một gia đình, một gia đình tầm trung bình thường, chẳng lấy một thứ gì đặt biệt. Chuyện về một cô bé mắc một chứng bệnh tâm lí, trong đó, Seventeen đóng vai trò như những nhân vật tác động đến tâm lí của nhân vật chính."Bầu trời này có nhiều vì sao lắm, em ơi. Nhưng đừng vì sao kế bên sáng hơn mình, mà tự dập tắt đi ánh sáng của em. Hãy cứ tỏa sáng theo cách của em.""Không có cha mẹ nào được phép lựa chọn con cái đâu em. Nhưng hãy coi đó là may mắn vì họ vẫn quan tâm, chăm sóc và bên em.""Con người luôn có giới hạn của bản thân mà em ơi. Vậy nên hãy rộng lượng và tha thứ cho những sai lầm nông nổi ấy nha em. Họ lần đầu làm cha mẹ, em lần đầu, duy nhất trong đời làm con đấy thôi"Câu chuyện được nảy ra khi đang làn văn nghị luận xã hội. Có tới 80% câu chuyện là mình tự suy nghĩ ra.Đừng bê đi đâu nhé!…
Truyện này là Au edit lại và đã xin phép tác giả rồi ạ mong mọi người đừng đem nó ra khỏi wattpad này nha Mọi người cũng đừng quên ủng hộ Au nà…
hihihoho…
Lịch ra chap em post ở đây nhe cả nhà: https://www.facebook.com/daihoclagif17.Bên F17 cũng khoảng mấy trăm ngàn view rồi, em nói cho mấy bác đọc thử ạ.Nếu chưa là sinh viên đại học, hãy đọc thử, một môi trường rất khác, thanh xuân của rất nhiều người.Nếu là sinh viên, chúc mừng bạn, những gì tôi viết đây có lẽ bạn là người hiểu nhất. Và những người đã bước qua, đọc chậm thôi, trong những nhân vật của tôi, bạn thấy bạn là ai? Cảm hứng từ câu chuyện của tôi, 5 năm đại học, mạch truyện chính là những gì tôi trải qua, tất nhiên là sẽ có những chi tiết thêm thắt cường điệu, nhưng bạn sẽ thấy nó rất thật, rất gần gũi, hãy tìm ra bạn trong câu chuyện này...…
Truyện nói về 12 cô/cậu thiếu niên nhìn vẻ ngoài no nớt của họ thì ai cũng nghĩ đó chỉ học sinh bình thường và có chút trẻ con vui vẻ. Nhưng ai mà ngờ được phía sau sự "trẻ con, vui vẻ" ấy lại là những con người lạnh lùng, nhẫn tâm đằng sau những lớp mặt nạ mang tên "vẻ bề ngoài" và đầy dẫy những thứ kinh khủng họ đã làmTruyện có yếu tố về tâm lý cân nhắc trước khi đọc và đây là một bộ ngôn tình nên các bạn có thể tuỳ ý vote couple nhé…
Có người toả sáng.Có người đứng phía sau ánh sáng.Nhật Linh - coser nổi tiếng, hay livestream giữa đêm, em khóa dưới đầy năng lượng.Hoài Nam - sinh viên kỹ thuật trầm tính, làm staff hậu trường, chỉ biết im lặng theo dõi.Họ gặp nhau vì một sự kiện.Một ly trà sữa. Một ánh nhìn.Không ai biết liệu đó có phải là bắt đầu của một điều gì đó.Nhưng mỗi lần cô nói, cậu đều lặng lẽ lắng nghe.Một câu chuyện về tình cảm thầm lặng, như ánh sáng hắt qua rèm cửa - không chói, không rõ ràng, nhưng đủ để thấy lòng mình lay động.…
Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười,lớn lên bằng nụ hôn và kết thúc bằng nước mắt.Em chọn cách ra đi để tất cả trở về với quỹ đạo, giống như tàu điện chạy đúng đường ray ....Em sai vì em yêu anh quá nhiều.Khi yêu ai đó chúng ta đều lựa chọn cho mình một phương pháp yêu khác nhau...Yêu đơn phương- cách em chọn.Ngốc nghếch lắm....ngay trong cách nghĩ của mọi người.Vô nghĩa lắm....ngay trong cách nhìn của anh.Và em biết mình không hề quan trọng...Em cũng biết.....ngày tháng qua chỉ là một cơn gió nhẹ nhàng đi ngang qua đời anh.Em ra đi ... anh ở lại....chúng ta mãi là hai đường thẳng song song không bao giờ chạm nhau.…