MÂU THUẪN
"Dừng lại đi chúng ta đã đi cùng nhau bao nhiêu năm rồi cơ chứ". Tại sao chỉ là một lớp học nhưng lại phải chia bè kết phái như vậy. Họ đối đầu căng thẳng quá rồi ngăn lại đi.…
Artbook của tôi. Chỉ là muốn lưu giữ lại để. . .Sau này so nét mới và cũ thôi. Tut, step by step and my artwork. Traditionalart. Watercolour :))))…
Trả Test cho team Chris mình tham gia.…
Em thích anh nhưng anh lại không thích em, đến khi em rời đi thì anh mới nhận ra tình cảm của mình. Liệu lúc đó còn có quá muộn để em yêu anh lại.…
Đây chỉ là 1 câu chuyện nhỏ mà tôi làm lúc năm lớp 8 nên có lẽ ko hay nhưng tôi sẽ vẫn giữ nguyên văn câu chuyện vì câu chuyện không chỉ mình tôi làm mà còn có sự góp sức của nhỏ bạn thân nữa. Mong là sẽ được mọi người yêu thích.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!!…
Mình là một đứa rất thích phong cảnh nhất là art ( hay có cái tên khác là nghệ thuật ảo ảnh ) Mình không giỏi art lắm đâu... Nhưng làm cái này vì có rất nhiều những bức tranh phong cảnh đẹp mà ta chưa biết, chưa thấy hay thậm chí là chưa bao giờ nghĩ tới mà mình muốn cho các bạn xem, chúng thật sự rất đẹp... Vậy nên mong các bạn ủng hộ nhé... Ai không thích thì đừng xem chứ xem xong ném đá là mình suy sụp đó nha... ('△`)Và rất cảm ơn các bạn vì đã đọc đến dòng này và bây giờ bạn có thể xem những thứ tuyệt vời mà mình mang đến đây cho bạn đó, một lần nữa cảm ơn các bạn... Tất cả ảnh điều được mình lấy từ một nguồn là : Pinterest Tất cả ảnh điều được mình lấy từ một bảng là : Beautiful Wallpaper ( chủ bảng là Tory Comarry ) ~ Akashi Taruma ~…
Mất nhà cũ các bác ạ…
Source: https://choyshinhwa.wordpress.com/2013/09/08/xuyen-viet-co-dai-chi-nhi-di-vi-nga-thi-thuy/…
Là một câu chuyện kể về tôi…
Tác giả: Dương Tùng LạcThể loại: Ngôn tình Action Tag: Tâm linh, huyền huyễn, ma pháp, cổ đại, trinh thám, kinh dị, bí ẩn, phá án, diệt quỷ, chiến tranhHỏa Ngữ Tầng Mật - Tuyệt Tịch Chi VănFlame Lexicon: The Literature of the AbyssNgười ta thường nói, những nơi ánh sáng không vươn tới là nơi sự thật bắt đầu. Còn tôi, tôi sinh ra ở một nơi mà bóng tối được giáo dục, giảng dạy, rèn giũa thành một thứ học vấn có thể thi tốt nghiệp.Tên của ngôi trường ấy là Noctis Maledictum - một học viện nằm sâu trong rừng vĩnh cửu, nơi sương mù không bao giờ tan và tiếng chuông gọi hồn ngân vang vào mỗi rạng đông. Những bức tường phủ rêu cổ kính, những cửa sổ mờ sương như đôi mắt lặng lẽ của người chết, và hành lang dài vô tận với những bức họa không bao giờ cũ. Ở nơi ấy, học sinh không chọn môn học - chính môn học chọn lấy linh hồn của học sinh. Và lớp tôi... lớp Huyền Ngữ, là nơi ngôn từ có thể viết lại số mệnh.Tôi đã học ở đó, hoặc có thể chỉ là tôi từng xuất hiện nơi đó như một cái bóng. Tôi không thích kể về mình. Những ai hỏi tôi là ai thường không nhận được câu trả lời thỏa đáng. Tôi là một người không giỏi hiện diện trong ký ức của người khác, và cũng không tha thiết với việc định hình bản thân qua những câu chuyện. Nhưng nếu bạn buộc tôi phải nói - thì có lẽ tôi là người đã nhìn thấy ngọn lửa đầu tiên bùng lên từ những trang sách câm lặng.Tên tôi... à, bạn không cần nhớ đâu. Hãy cứ gọi tôi bằng bất kỳ cái tên nào bạn muốn, miễn là nó không có khả năng triệu hồi tôi vào lúc nửa đêm.Tôi …
Đây là một câu chuyện ngắn nói về mối tình đầu 10 năm mới nhận ra của Hạ Tôn Di đối với Kha Dư Hạ. Cậu tìm kiếm, cô theo đuổi. Khi cậu nhận ra cô, cô đã bắt đầu rung động với người khác.'Này Hạ Tôn Di, bỗng dưng mình cảm thấy mình rung động với cậu ấy rồi...' Kha Dư Hạ bối rối nói.'G...gì..? cậu nói gì?'. Hạ Di Tôn kinh ngạc phản ứng lại với những gì cậu vừa nghe._bySim_Mình viết theo linh cảm nên có thể truyện sẽ ra không đều! Mong mọi người theo dõi! *Sim cảm ơn!*🌼🌼🌼…
Bài viết được viết khi tôi còn trong giai đoạn trầm cảm vì những lời lẽ chê bai của người khác khiến tôi rơi vào vực thẳm.…
"cuộc đời tôi bắt đầu xông thẳng vô ngã rẽ không thể quay đầu càng nắm chặt càng im lặng lại khiến tôi đau đớn, mệt mỏi"vốn có một cuộc sống bình dị ở thôn tôi có bạn thân bố mẹ sát cánh tôi lun là cô gái vui tươi điềm đảm , tôi có một cuộc hôn nhân được sắp đặt tôi cũng không ý kiến gì cả , "thăng" anh ấy là mẫu người lý tưởng khiến tôi bị thu hút từ cử chỉ đến cách ăn nói. tôi theo anh ấy lên thành phố xa sôi sinh sống...cho đến ngày như cả thế giới đang phản bội lại chính tôi , tôi còn yêu anh ấy rất nhiều tôi chọn cách im lặng yêu theo cách lặng lẽ và vững vàng, nhưng chính tình yêu ấy lại trở thành sợi xích trói buộc cả quãng đời tôi. Khi bắt đầu tôi đã sai, tôi đã chọn con đường không thể quay đầu, dù biết rằng mỗi bước đi của mình đều đang nghiền nát trái tim tôi.Tôi không muốn phải nói với mọi người trong tôi đau khổ, nhưng chính tôi lại chọn cách im lặng nguyên do của tất cả, là lý do dẫn tôi đến con đường tự tay mình chấm dứt cuộc đời tôi.…
Đoản nhỏ về những vụn vặt thường ngày Chỉ đăng tải trên Wattpad và Mangatoon…