R.E.F.U.N.D
Huh.....huh....ugh...huh?…
Huh.....huh....ugh...huh?…
truyện này ngắn nên thông cảm…
dvbdbvdjsbvaldbvajdbvjadbajdbvjabflajfbvljahdbvlajdbvdhdfbvaldjbvaljvblajfvblujfbvhabdlhjcbaldhvc…
Xả ảnh những cặp tôi ship trong những phim tui biết…
Tuấn crush Khánh từ lâu vì Tuấn yêu sau 1người nên hắn ta không chọn cô mà chọn con gái của chủ tịch Phạm đó chính là Lyly…
Tuổi thanh xuân như mây trời đẹp đẽ và cô dành cả nó cho anh người con trai bước vào tim cô năm cô 17 tuổi…
jdndbdb…
Inspired by "Em là bà nội của anh"…
This is a story about someone's life. Vietnamese.…
làm theo yêu cầu về bất kì ai với mikey, nhưng riêng takemi là không nhé, thông cảm…
truyện được ghi để thỏa mạn tác giả, có mấy câu ghi sai chính tả vì ghi nhanh…
Vì tiết kiệm tiền đi tư nhân tiểu bệnh viện cát bao | da, làm được một nửa bác sĩ đột nhiên tăng giá! Kết quả khổ bức 213 đáng khinh tiểu Thanh năm Phùng dương trở thành bất chính quy chữa bệnh giải phẫu hạ vật hi sinh, trọng sinh đến nhị chiến|World War II giai đoạn trước nước Đức đảng vệ đội quân dự bị thành viên! Hắn chính là cái bình thường dân chúng a, ngay cả quốc đô không ra quá, đột nhiên phi cái quỷ dương xác ngoài như thế nào sống? Hoàn hảo không biết thế nào lộ thần tiên hỗ trợ đến giúp để, chẳng những đưa cho hắn một lần trọng sinh cơ hội, còn phụ tặng một cái toàn năng hệ thống! Nhưng này hệ thống nhiệm vụ hảo nan a, vì sao nhiệm vụ thất bại trừng phạt là ba ba ba, nhiệm vụ thành công thưởng cho vẫn là ba ba ba! Hơn nữa hắn này mệnh còn chính là tạm thời mượn cho hắn dùng là, nếu nhị chiến|World War II không thông quan, liền còn phải hồn về quê cũ, cách thí thăng thiên? ! Vì thống nhất toàn thế giới mà nỗ lực lên! Vì sống sót mà phấn khởi đi! Vì ba ba ba mà chiến đấu đi! GO!Nội dung nhãn: trọng sinh con người sắt đá nhu tình đồng phục tình duyên Tìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Phùng dương ( Jan · von Hohenzollern ) ┃ phối hợp diễn: Holl · uy qua ( đức ), Lance · Jensen ( mĩ ), Emile · Abdel ( a ), Ái Tân Giác La · tử thần ( trung ) ┃ cái khác: chủ chịu, 1V nhiều, hệ thống, nhị chiến|World War II[系统]荣耀帝国…
Nhìn người không thể chỉ nhìn bên ngoài cũng như tôi hàng ngày đều tươi cười nhưng khi một mình là cả bầu trời u ám đầy sự đơn độc, dần dần mắc chứng bệnh trầm cảm nặng đã từng muốn thoát khỏi nơi này nhưng nghĩ lại khi ra đi người nhà sẽ như thế nào. Nhưng sao khi có sự xuất hiện của cậu ấy, cuộc sống của tôi chỉ 2 màu đen trắng lại được điểm tô sắc màu có thêm sức sống chính là anh ấy" Tống Minh Trường " - Anh nhẹ nhàng bước đến che đi ánh sáng từ ngọn đèn đường đưa bàn tay ra trước mặt tôi rồi cất giọng đầy ấm áp " Thôi nào anh đến rồi "- Giữa căn phòng lạnh lẽo đầy bóng tối tôi chợt nghe tiếng bước chân của ai đó lòng lại càng thấp thỏm như ngồi trên đống lửa nhưng giọng nói cất lên tôi liền bừng tỉnh mà khóc nất lên " thôi nào anh đến rồi"Lần nào cũng thế cậu ấy đều nói với tôi câu nói đó dù không phải là câu an ủi quá tốt nhưng thật sự chỉ cần nghe câu nói đó tôi liền có thể vựt dậy như rơi xuống vực nhưng lại bám được sợi dây thừng mà leo lên* Nhưng liệu chuyện tốt như thế này có thể tồn tại bao lâu tớ có thể nghe cậu nói câu nói ấy thêm bao nhiêu lần nữa*…
em có đánh rơi nhịp nào không?…