Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: NgocPhamTiến độ: Đang raVăn án:Cả cuộc đời này Trang Nhã Nghiêm chưa từng nghĩ đến việc sẽ kết hôn, nhất là với con gái nhưng thật trớ trêu, vì một vài biến cố nho nhỏ Trang Nhã Nghiêm liền xuyên đến một thế giới khác.Đại minh tinh Mỹ nhân ngư thụ x Tổng giám đốc mặt lạnh si tình công Mọi người trên hành tinh này đều nói tôi rất mê người, dù đã từ chối nhưng bọn họ liên tục bám víu tôi. P/s: Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!…
Năm Thành Thái thứ mười sáu.Ở đất Nam Kỳ có một căn nhà lớn nằm bên mé sông Vàm Cỏ. Người trong vùng gọi đó là nhà Hội đồng Phan. Nhà cao cửa rộng, kẻ hầu người hạ đông như kiến, nhưng sau lớp ngói đỏ và hàng cau thẳng tắp ấy lại là một nơi lạnh hơn cả mùa nước nổi.Mợ Ba tên Nguyệt.Con gái nhà quan, học chữ Nho lẫn quốc ngữ, nổi tiếng dịu dàng đoan trang. Người ngoài nhìn vào đều nói mợ có số hưởng. Gả vào nhà giàu, chồng là cậu Ba Phan ăn học thành tài, tương lai sau này nối nghiệp quan trường.Chỉ có mình mợ biết.Cuộc hôn nhân đó giống cái lồng son hơn là một mái nhà.Ngày mợ về làm dâu, nhà Hội đồng mua thêm một con hầu mới ở chợ huyện.Con nhỏ tên Hạ.Mười sáu tuổi, gầy như nhánh lúa non, đôi mắt lúc nào cũng cúi xuống vì sợ. Nó bán mình vào nhà họ Phan để lấy tiền chôn cha. Người ta nói nó thấp hèn, dơ bẩn, không biết chữ, chỉ đáng đứng dưới bếp.Nhưng cũng chính nó là người đầu tiên hỏi mợ:"...Mợ có buồn không?"Một câu hỏi nhỏ đến mức tưởng chừng chẳng đáng giá.Lại khiến trái tim vốn đã chết lặng của Nguyệt lần đầu biết đau.Từ thương hại thành thương nhớ.Từ chủ tớ thành tội nghiệt.Giữa một thời mà đàn bà còn chẳng được quyền chọn chồng, thì tình yêu giữa hai người đàn bà lại càng là thứ không được phép tồn tại.Một người muốn giữ. Một người không dám tin mình xứng đáng được yêu.…
---Một Mùa Hè Ta Đã Yêu Nhau"Chúng ta từng yêu nhau rất nhiều, chỉ tiếc là không thể cùng nhau đi đến cuối cùng..."Một câu chuyện bách hợp nhẹ nhàng nhưng day dứt, về hai cô gái từng yêu nhau bằng cả tuổi trẻ, bằng tất cả những gì họ có. Họ gặp nhau vào một mùa hè đầy nắng, trái tim rung lên từng nhịp, thầm ước ao về những cái ôm ngoài đời thật, những cái nắm tay giữa phố xá ồn ào.Yêu xa hai năm-kẻ Bắc người Nam, chưa một lần gặp mặt. Nhưng tình yêu ấy vẫn lớn lên từng ngày, đủ để hy vọng, đủ để chờ đợi. Cho đến khi gia đình, khoảng cách và những tổn thương đẩy họ về hai phía.Họ đã từng buông tay... nhưng chưa từng buông yêu thương.Nhiều năm sau, người ở lại vẫn dõi theo trong im lặng, vẫn giữ hình bóng ấy trong một góc rất nhỏ của trái tim, nơi mà không ai có thể chạm đến.Một câu chuyện không chỉ về tình yêu, mà còn là về nỗi đau, sự kiên cường và hy vọng - dành cho những người từng yêu, từng mất, và vẫn âm thầm chờ đợi.…
Cứu Vớt Cố Chấp Boss Phản Diện [Xuyên Nhanh]_ Lưu Quân Ý 【Đã Hoàn+Phiên Ngoại】Trong mỗi một quyển sách đều có một Boss phản diện, các nàng cùng vai chính thế lực ngang nhau. Đều có một quá khứ gian nan tuyệt vọng, sau đó thành công hắc hóa. Trở thành vai chính trở ngại lớn nhất trong cuộc sống... Thời Thanh Ý đóng vai trò kẻ cặn bả thúc đẩy nhân vật phản diện hắc hóa. Mưu triều soán vị, lột da rút gân, lợi dụng vứt bỏ. Sau đó làm cho nhân vật phản diện hoàn toàn bỏ đi phẩm chất con người... mà hoàn toàn hắc hóa.…
Một tờ hôn ước trói chặt hai con người vốn chẳng thuộc về nhau. Một người mang trái tim đã trao cho kẻ khác. Người còn lại ngu ngốc tin rằng chỉ cần cố gắng vung đắp, sớm muộn rồi cũng sẽ được yêu. Nhưng...tình yêu không thể sinh ra từ cưỡng ép. Cho đến một ngày, khi trái tim Châu Thi Vũ dần kiệt quệ, còn Vương Dịch lại đau đớn nhận ra rằng...dù bản thân cố gắng đến đâu, thứ mà cô thật sự có được từ nàng vẫn chỉ là một thân xác vô hồn và tâm trí oán hận cô đến tận cùng... Thì khi ấy, mọi sự hi sinh và toan tính... mọi cảm xúc cô dành cho nàng...cũng dần trở nên vô nghĩa..…
Harumoto Itsuki, từ nhỏ đến lớn đều luôn nghĩ bản thân mình là một Beta, sống cả đời cô độc... cho đến khi gặp một du học sinh người Trung mang tên Lâm Đông Vũ (Hayashi Fuyu)...Vốn dĩ bản thân cô chỉ mong có thể ở bên cạnh chăm sóc Lâm Đông Vũ như một người bạn nhưng mà....*Truyện có nội dung liên quan đến ABO*Lần đầu tiên mình edit truyện... còn nhiều sai sót, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ.…
Nhân vật chính: Trần Nhật Hạ x Phạm Thanh NhưBách hợp, hiện đại, nhẹ nhàng.Tác giả: Tịch dương lặng lẽTình trạng: Đang sáng tác"Có một số người, vừa gặp đã biết là cả đời.Cũng có những người, vừa mất đi đã hiểu - không ai thay thế được nữa."Mùa hạ năm ấy, Nhật Hạ mất đi người cô yêu.Không có tiếng khóc vật vã. Không có những câu hỏi "tại sao". Cô lặng im đứng trước giường bệnh trắng lạnh, như một người ngoài cuộc. Người thân bật khóc, bạn bè lặng người. Còn cô - như kẻ mất giọng giữa một giấc mơ không thể tỉnh lại. Đến cả bác sĩ - người từng chứng kiến bao nhiêu lần sinh tử - cũng khựng lại đôi giây trước vẻ mặt của cô.Bình thản.Yên lặng.Như đã biết trước rằng, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Người ta nói, thời gian sẽ khiến nỗi đau nguôi ngoai. Nhưng họ không biết, có những nỗi đau - càng để lâu - càng chìm sâu, như vết xước dưới đáy biển. Một năm sau, Nhật Hạ xin nghỉ phép dài hạn. Không ai hỏi, cũng không ai dám hỏi. Đồng nghiệp chỉ thấy cô gầy đi, mắt thâm quầng, tóc dài chưa chải gọn.Người con gái từng là hoa khôi khoa Y năm ấy, nay chẳng khác gì một bóng mờ.Người ta chỉ nghe rằng... cô sắp đi Trung Quốc để làm một việc gì rất quan trọng.Xin chào mọi người, đây là tác phẩm đầu tiên của mình, mình có nhờ AI convert lại chính tả, cũng như một số logic. Thật ra mình là dân công nghệ nên là lời văn mình có lẽ sẽ không được trau chuốt kỹ, nhờ mọi người góp ý thêm nhé!Xin cảm ơn các bạn đã đọc.…
May mắnTên Hán Việt: Hữu hạnhTác giả: Kim KhaTình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE , Tình cảm , Thanh mai trúc mã , Nhẹ nhàngNgọt ngọt ngọt ngọt…… Hằng ngày đều là ngọt văn 【 vô cùng may mắn gặp được người 】Hạnh Gia Tâm gặp được bạn học cũ mà chính mình nhớ mãi không quên , nhưng người ta là hoàn toàn không nhận ra nàng.Vừa vặn, người mới quen không tiện nói chuyện, vẫn là kết giao trước rồi từ từ kích thích hormone a~~【tiến sĩ vật lý ngại giao tiếp ngự tỷ thụ x tài xế xe tải kiệm lời cơ thể nóng bỏng công 】Hạnh Gia Tâm bị cảm , lập tức gọi cho Đàm Hữu mà cầu cứu.Đàm Hữu: “Bị cảm thì đi bác sĩ, tôi chỉ biết lái xe không biết xem bệnh”Hạnh Gia Tâm: “Bệnh không cần cô xem, đói, không muốn ăn cơm hộp.”Đàm Hữu ngao ngăn mua cho nàng một chút cháo còn giao hàng tận nhà: “Thỏa mãn nhu cầu sinh lý của chính mình, là yêu cầu cơ bản cần có ở người trưởng thành đó”Hạnh Gia Tâm thong thả ung dung ăn cháo, lại xem xét đến những vết chai xạm rõ ràng trên mu bàn tay của Đàm Hữu: “Tôi thỏa mãn không được chính mình a,nên là dựa dẫm vào cô một chút.”ps: 1, nửa hiện thực hướng, hai nàng đều không phải nhan sắc thuộc bậc mỹ nhân2, ngọt văn, HETag: Yêu sâu sắc thanh mai trúc mã ngọt vănVai chính: Hạnh Gia tâm, Đàm Hữu…
Chưa sợ ai nhanh cảnh một bên mặc qua bay tứ tung tử đạn đi theo ngươi đi khóNhưng sợ kết hôn sinh tử bình thường chết lặng mà sống diệc giống nhau khóCó lẽ sống ở trên đời vô trọng yếu làmVẫn có loại này chân ái hội lưu thấpTa đã không để ý an nguy + thề sống chết đều đồng loạt +Khinh thường này phồn hoa thịnh thế--《 phi nữ chính truyện 》-----"A thời, nhân gia bị cảm..."Lý thời mộc đối với ghé vào chính mình đầu vai phạm nhặt ức nhìn qua, mặt thấu đi qua thiếp thiếp nàng trán, thoáng nhìn nàng cười trộm, ném ra câu: "Uống nhiều thủy."Phạm nhặt ức lật bàn (╯‵□′)╯︵┻━┻"Ngươi làm một cái bác sĩ cũng chỉ hội đối bệnh nhân nói này!""Theo y học thượng mà nói, đây là đối bệnh nhân tốt nhất lời dặn của bác sĩ.""Ta đầu bị môn chen ban đầu mới có thể coi trọng ngươi...""Lúc ấy ngươi đầu không bị môn chen, nhưng là lưng bị đao chém. Hiệu quả không sai biệt lắm."…
Nội dung câu chuyện hoàn toàn không phải do mình viết, đây chỉ là mình cover lại từ truyện của 1 vài tác giả khác và mình rất tôn trọng công sức của tác giả gốc nên Mong các bạn không đem đi lung tung. Thanks🌻------Thất Ngũ Chiết-Tôi Và NàngCover by: YangnyRenBản thảo: Hannah------"Xem ra, tôi cũng phải đồng thời để mắt đến nữ chính rồi"[Vương Thừa Uyển, xin lỗi cô, nếu như cô thật sự là nữ chính, thì tôi sẽ không làm như vậy. Nhưng nếu cô đã không phải là nguyên nữ chính nữa...thì cho phép tôi thủ đoạn một chút...] Nhưng bây giờ Hứa Giai Kỳ nàng chính là vật cản lớn nhất đối với Vương Thừa Uyển cô lúc này.Ngày viết: 19/12/2021…
Tác giả: Mộc ÁiMột người giả vờ quên. Một người chưa từng buông.Giữa định kiến và tương lai, họ phải chọn: yêu trông bóng tối hay cùng nhau bước ra ánh sáng.Cuộc đời có thể không như ý. Nhưng người cô chọn luôn là Như Ý.Nhân vật chính: Nguyễn Cảnh Y; Thẩm Như ÝThể loại: Bách hợp, Ngược nhẹ.…
Văn ánMột bức tranh lụa cổ không tên trong phòng triển lãm.Một người con gái cầm kiếm, ánh mắt đau đáu nhìn về khoảng không vô định.Và một tiếng thở dài vọng về từ bảy trăm năm trước: "Đợi được nàng rồi..."Kim Tuyến chạm tay vào bức tranh, để rồi bị cuốn về quá khứ, rơi vào giữa mối quan hệ tay ba đầy ngang trái chốn thâm cung.…
Giới giải trí manh bảo sủng ngất trời (giới giải trí) Tác giả: Danh đại giang sơn 1314 Tấn Giang VIP2018-11-30 xong xuôiTrước mặt bị cất chứa sổ: 2216 dinh dưỡng dịch sổ: 868 văn chương vi tích phân: 31,359,452Nguyên văn địa chỉ: http://www. jjwxc. net/onebook. php? novelid=3399409Văn ánTô Thiển Hi mặc thành giới giải trí nhân vật phản diện nữ xứng trên người, vốn tưởng rằng vì nguyên chủ nghịch tập vẽ mặt nữ chủ, thành giới giải trí ảnh hậu là được. Nào biết bỗng nhiên liền chọc nhan hảo thắt lưng nhuyễn, phú khả địch quốc tổng tài người đại diện Đế Tư Du.Vốn dĩ đã hoàn thành nhiệm vụ Tô Thiển Hi, cuối cùng bị bối cảnh cường đại đế tổng tài cấp giam , chết sống không chịu nhượng nàng hoàn thành nhiệm vụ trở về. Tô Thiển Hi: Hệ thống không gian, ta xinhoàn thành nhiệm vụ.Hệ thống không gian: Buông tay, ta cũng không có biện pháp. Địch nhân quá cường đại, chạy trối chết thượng sách. Tô Thiển Hi: ... Nàng mệnh hảo khổ, nàngkhông cần làm nhuyễn cái kia.*** ***Tô Thiển Hi đỡ mềm mại vòng eo, hỏi: Như thế nào không đồng dạng như vậy tân sinh? Suốt ngày bị nữ nhân liêu tim đập nhanh gia tốc, có tính không? Đế Tư Du: Lãnh mặt, ngươi thực mệt?Tô Thiển Hi nhìn trước mắt, nhan hảo thắt lưng nhuyễn, phú khả địch quốc, tâm hắc gan hắc người đại diện, nhận mệnh túng .Nàng nghĩ, nếu là cái này lòng dạ hiểm độc gan người đại diện không được thiên áp nàng thì tốt rồi...Đế Tư Du: Chưa đủ ta, ngươi còn muốn thỏa mãn người nào? Khi mặt nạ sao? Tô Thiển Hi: ... Dùng ăn hướng dẫn: 1. Giới gi…
Giới giải trí manh bảo sủng ngất trời (giới giải trí) Tác giả: Danh đại giang sơn 1314 Tấn Giang VIP2018-11-30 xong xuôiTrước mặt bị cất chứa sổ: 2216 dinh dưỡng dịch sổ: 868 văn chương vi tích phân: 31,359,452Nguyên văn địa chỉ: http://www. jjwxc. net/onebook. php? novelid=3399409Văn ánTô Thiển Hi mặc thành giới giải trí nhân vật phản diện nữ xứng trên người, vốn tưởng rằng vì nguyên chủ nghịch tập vẽ mặt nữ chủ, thành giới giải trí ảnh hậu là được. Nào biết bỗng nhiên liền chọc nhan hảo thắt lưng nhuyễn, phú khả địch quốc tổng tài người đại diện Đế Tư Du.Vốn dĩ đã hoàn thành nhiệm vụ Tô Thiển Hi, cuối cùng bị bối cảnh cường đại đế tổng tài cấp giam , chết sống không chịu nhượng nàng hoàn thành nhiệm vụ trở về. Tô Thiển Hi: Hệ thống không gian, ta xinhoàn thành nhiệm vụ.Hệ thống không gian: Buông tay, ta cũng không có biện pháp. Địch nhân quá cường đại, chạy trối chết thượng sách. Tô Thiển Hi: ... Nàng mệnh hảo khổ, nàngkhông cần làm nhuyễn cái kia.*** ***Tô Thiển Hi đỡ mềm mại vòng eo, hỏi: Như thế nào không đồng dạng như vậy tân sinh? Suốt ngày bị nữ nhân liêu tim đập nhanh gia tốc, có tính không? Đế Tư Du: Lãnh mặt, ngươi thực mệt?Tô Thiển Hi nhìn trước mắt, nhan hảo thắt lưng nhuyễn, phú khả địch quốc, tâm hắc gan hắc người đại diện, nhận mệnh túng .Nàng nghĩ, nếu là cái này lòng dạ hiểm độc gan người đại diện không được thiên áp nàng thì tốt rồi...Đế Tư Du: Chưa đủ ta, ngươi còn muốn thỏa mãn người nào? Khi mặt nạ sao? Tô Thiển Hi: ... Dùng ăn hướng dẫn: 1. Giới gi…
Trước khi vào truyện Đồ Cửu Mị xuất thân từ một gia đình làm nghề mổ heo. Mẫu thân nàng quan niệm phụ nữ quan trọng nhất là khả năng sinh nở. Chính vì thế, bà một hơi sinh liền tám cậu con trai. Đến phút cuối, lọt ra nàng và muội muội song sinh Đồ Thập Mị có thể nói là thập toàn thập mỹ. Lý Trì Nguyệt dù cho địa vị có tôn quý bao nhiêu thì chỉ bằng việc không thể sinh nở đã đủ để nàng bị thế nhân vùi dập. Nàng vì trượng phu mà nạp mười phòng thiếp ưu tú, giúp nhà chồng được con đàn cháu đống, cả nhà đông vui. Do đó, Đồ Cửu Mị với khả năng sinh nở tốt thừa hưởng từ dòng họ đã được phủ Hầu nhanh chóng chiêu nạp, trở thành vị thiếp thứ chín. Tóm lại, đây chính là đoạn truyện riêng tư của phu nhân và mỹ thiếp giữa bối cảnh đương thời.Nội dung xoay quanh cặp nhân vật trọng tâm: Lý Trì Nguyệt - Đồ Cửu Mị ┃ Cùng sự tham gia của: Đồ Thập Mị - Lý Lăng Nguyệt ┃ Và: các thê thiếp khácTác phẩm: Phu nhân tại thượng - 夫人在上Tác giả: Minh Dã - 明也Thể loại: Cổ đại…
Câu chuyện kể về hai người con gái sinh ra ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.Một người là cô út nhà tài phiệt, lớn lên trong nhung lụa.Một người là con gái thầy thuốc , sống giữa bùn đất, quen lam lũ từ nhỏ.Số phận trớ trêu đưa họ gặp nhau từ thuở ấu thơ, rồi lại để lạc mất nhau giữa dòng đời biến động. Khi lớn lên, họ tình cờ gặp lại, không hẹn mà quen, không nói mà hiểu, giữa hai người dần hình thành một sợi dây vô hình mong manh nhưng dai dẳng.Đó không phải thứ tình cảm ồn ào hay vội vã,mà là những rung động chậm rãi, âm thầm, càng giấu càng sâu, càng xa càng nhớ.Giữa lễ giáo phong kiến, môn đăng hộ đối, định kiến xã hội, liệu hai người con gái ấy có đủ can đảm giữ lấy nhau?Hay rồi cũng phải buông tay, để tình yêu tan vào sông nước như chưa từng tồn tại?Gặp nàng nguyện ghé đôi vaiCho nàng dựa dẫm, đắng cay chẳng màng.Câu trả lời nằm ở từng chương truyện phía sau...…
Cuối cấp là khoảng thời gian kì lạ. Ai cũng nói về tương lai, về chia tay, về những điều phải bước tiếp, nhưng hiếm ai nhắc đến những cảm xúc âm thầm tồn tại suốt một quãng đường dài.Tề Ôn Hạ Kỳ là một cô gái như thế. Cá tính, ít nói, luôn giữ cho mình vẻ bình thản. Ở lớp học, cô thường ngồi gần cửa sổ, nơi ánh sáng tràn vào mỗi buổi sáng và cũng là nơi ánh mắt cô đôi lần dừng lại lâu hơn cần thiết. Hạ Kỳ không hay nói ra suy nghĩ của mình, chỉ dùng vài câu đùa thoáng qua để che giấu những điều không tiện gọi tên.Ở dãy lớp đối diện, Nhược Ái Hy Lân luôn xuất hiện với dáng vẻ điềm tĩnh và kín kẽ. Cô học giỏi, sống kỷ luật, dường như chẳng để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Ái Hy Lân giống như một khoảng lặng - càng quan sát, người ta càng không hiểu được bên trong cô đang nghĩ gì.Hai người học khác lớp.Giữa họ chỉ là hai khung cửa sổ song song, một hành lang ngắn và những ánh nhìn lặng lẽ. Không ai bước qua ranh giới đó, cũng không ai chắc rằng mình còn đủ thời gian để thử.Bởi cuối cấp rồi,có những điều nếu không nói ra...sẽ mãi nằm lại giữa hai khung cửa sổ ấy.…