Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: Tà Sắc Hắc Miêu. (Mèo đen) .Cp: Ongniel. ( nhạc sĩ lang thang công × nhà văn điềm tĩnh thụ)Nhân vật phụ: Lão điên."Người điên không cô đơn, nhưng người điên biết buồn. Và vì ta không điên, nên ta không biết họ đang nghĩ gì và vì sao họ khóc. Ta chỉ chỉ biết rằng, cho dù họ khóc chẳng vì lý do gì thì giọt nước mắt ấy vẫn khiến ta đau lòng."…
Những đứa trẻ cùng nhau lớn lên. Nhưng đứa thì tiếp tục lớn, đứa thì mãi 17..."đáng ra cậu nên để tôi đi thì tốt hơn""có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, tôi chỉ đang tốt bụng thực hiện lời hứa với cậu thôi~""...bóc lột sức lao động thì có! Đồ vô trách nhiệm.."________________⚠️ truyện sẽ tiến triển từ từ khi cả hai còn nhỏ rồi mới đến khi lớn. Tui muốn làm vậy để cả hai có kỉ niệm thơ ấu thui ấy mà:3-truyện không giống với nguyên tác hoàn toàn đâu nha cả nhà:3- nguồn ảnh ở đây nha: https://pin.it/7sZIe50de…
Author: @linne_25Pairing: Youngjo × HwanwoongRating: M (13+)Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về mình và mình viết fic với mục đích hoàn toàn phi lợi nhuận.Mọi chuyện trong fic đều là do mình TƯỞNG TƯỢNG và viết ra, nếu không thích mọi người có thể next.Số chương: 1/2 chương.Tình trạng viết: Đang sáng tác.Summary:....Hwanwoong đi trong khu rừng mà nóng ruột. Em không biết mình đã đi lạc đến đâu trong khu rừng rồi. Bây giờ em khá đói, và mặt trời đang dần dần lặn xuống. Bỗng em thấy mắt mình cay cay, nhưng mà em cố nhịn khóc. Em tự dặn lòng mình rằng không được yếu đuối, nhất định phải trốn khỏi cái nơi địa ngục kia. Và em cứ đi mãi, cả người đờ đẫn, chân mỏi nhừ nhưng cứ bước đi như có ai điều khiển vậy.Sợ lắm chứ. Cảm giác một mình lạc lõng giữa một khu rừng lạnh lẽo và bí ẩn khiến em nổi hết cả da gà. Mặt trời cũng đã lặn hẳn, bóng đêm bao trùm cả khu rừng. Em không biết mình đã đi đến đâu trong khu rừng này nữa. Em cảm thấy giống như khu rừng này là vô tận vậy. Dù cho em có đi hoài, đi mãi thì vẫn không tìm được lối ra chăng?Lần này nước mắt không kìm nổi mà rơi lã chã. Thật sự, lúc này em cảm thấy tổn thương nhiều lắm. Ngồi co mình lại một góc, và em khóc. Tuyệt vọng quá rồi. Em sẽ chết, chết trong khu rừng lạnh lẽo này.Đúng, sớm muộn gì em cũng sẽ chết mà thôi. Và em cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nữa rồi.Giây phút tuyệt vọng nhất thì có một bàn tay chìa ra trước mặt em, kèm theo một giọng nói.- Này, em có sao không?…
Kim Youngjo phát chán việc cứ phải vào mỗi một quán cà phê trong hai tháng chỉ vì một lý do: Crush bự của bạn thân anh là một trong số những nhân viên pha chế. Nhưng vấn đề không phải là đến đây mỗi ngày, hay là cà phê - mà, nhân tiện thì ở đấy có cà phê uống ngon thật - tại vì cái kiểu Geonhak chả bao giờ chịu chớp lấy cơ hội để nói chuyện với Seoho.Nghĩ thế quái nào mà muốn chuyện tình cảm này đi tới đâu nếu không chịu nói lời nào với nhân viên pha chế chuyên ngành Khoa học chung trường kia?Thế là, vì sự nghiệp yêu đương của người bạn thân nhất, Youngjo quyết định minh họa cho cậu em xem cần phải làm gì.Có điều, anh không ngờ là nhân viên pha chế dễ thương mới vào làm nọ lại hoàn toàn đánh gục được anh và khiến anh chọn phải câu tán tỉnh tệ nhất trần đời."Em có thường xuyên đến đây không?""Nếu em không bị đuổi việc, thì ừ có"Hay Youngjo chọn trúng câu thả thính ô dề mà vẫn đánh cắp được trái tim Hwanwoong.…
*Tgia: Hanwei071 *Truyện thể loại : fanfic, lệch tuổi, ngọt sủng, lãng mạng, HE, 16+ xíu xiu*Truyện do chính chủ viết không copy không dịch lại ở bất kì nền tảng mxh nào *Mọi người đọc vui, không hay cũng xin đừng toxic tui nha~~*ê ê đừng quên cho tui 1 * nha các tềnh êu 🫶[Đỗ Phi đã trở về⁉️]…