dnal | let's go see the star
phúc nguyên đi tìm cảm hứng sáng tác.…
phúc nguyên đi tìm cảm hứng sáng tác.…
"Hoàng có muốn làm nam chính shoujo của Huy không"…
"tao thích em đấy""mày bị điên à?"…
Nhìn cánh cửa đóng im lìm trước mặt, lại nhìn sang người "anh trai" đang bối rối chẳng biết làm sao, Guchi chớp mắt."Dì Mito, bọn con xin lỗi. Chúng con định đi bắt cá nhưng lại lỡ chân ngã xuống sông. Bọn con hứa lần sau sẽ không tái phạm đâu ạ.""...""Nào, Pon pon, em cũng xin lỗi đi chứ."Nó nhìn Gon, rồi lại hướng mắt nhìn về cánh cửa, khẽ lên tiếng."Dì Mito, con xin lỗi.""..."Cửa mở, Mito nhìn hai đứa trẻ ướt sũng người, thương tích đầy mình, thở dài một hơi rồi đưa cả hai vào."Không sao chứ? Vào nhà đi, để dì bôi thuốc cho.""Dạ."☪【Tên khác: Luận về cách trở thành con người của thần.】𝙏𝙞𝙠𝙩𝙖𝙖𝙡𝙞𝙠: Một chi cá vây thùy tuyệt chủng sống vào cuối kỷ Devon, khoảng 360 Mya (triệu năm trước), với nhiều đặc điểm giống tetrapoda (động vật bốn chân). Tiktaalik có thể là biểu trưng của sự chuyển tiếp giữa cá và lưỡng cư. Nó và các họ hàng có thể là tổ tiên của tất cả động vật trên cạn: lưỡng cư, bò sát, chim, và động vật có vú.☪Nhân vật chính: Pon pon/Guchi Freecss/Chaos và một số cái tên khác.WARNING: OOC, không theo nguyên tác hoàn toàn. Một số nhân vật sẽ có mối liên hệ khá sâu sắc với nhau, nhưng không phải là liên kết theo khuynh hướng lãng mạn.★ Có liên quan một chút đến "[Hoàn] [Đồng Nhân HxH] Optimistic".…
Tên gốc: 他不懂Tác giả: trichechu Link edit: https://klawfeedingcats.wordpress.com/fanfic/bac-quan-nhat-tieu-bjyx/Couple: Tiêu Chiến x Vương Nhất Bác (bác sĩ x xã hội đen)Thể loại: fanfic, short (đoản văn), OOC, OE…
Ahn Keonho thế nào mà lại tỏ tình nhầm người.…
Hoa cỏ may nhức nhối sắc nhọn, như luôn mang trong mình nỗi buồn của sự xa cách. Cỏ may là loài hoa dường như đã mang sẵn số phận là sự lẻ loi, cô đơn, không được người khác yêu thương. Cỏ may vừa không hương, vừa không sắc, không một ai muốn chạm vào, không ai muốn yêu thương nó, luôn né tránh nó, ghẻ lạnh nó vậy tại sao em lại thích nó?...Tại vì nó giống bản thân em.…
Tách cà phê, tách ký ức…
Glucose có vị ngọt thanh và có nhiều trong quả nho chín. Chính vì lý do này mà Glucose còn được gọi với tên gọi khác là Đường Nho. P/s: Mỗi chap sẽ là một chiếc oneshot be bé mà idea bật ra trong đầu mình nên chap trước và chap sau sẽ hong lquan đến nhau đâu 🫶🏻 và cũng sẽ hong thường xuyên có chap 😞…
phúc nguyên luôn cảm thấy valentine quá đỗi nhàm chán, ngày lễ gì mà chẳng được nghỉ học, lại phải ngắm mấy đôi chim cu lượn lờ trước mắt khiến cậu nóng nổ con ngươi. quăng đống chocolate lên kệ tủ cao nhất và tiếp tục nằm trườn xuống ghế dài êm ái, trôi qua tới nửa tiếng mà thằng bạn cùng nhà vẫn chưa về, chắc mẩm nó đang bận thu thập đống chocolate từ các nàng bèo lớp bên. lâu lâu phúc nguyên hay tự hỏi liệu thằng bạn có thấy valentine nhàm chán giống cậu ta không.vậy mà lúc thằng bạn về, phúc nguyên cảm thấy valentine năm nay có gì đó khang khác.…
Chuyện tình là những bản tình ca của ta…
ㄴloạn luân, bùng binh, ngoại tình, tam quan bất chính, tâm thần, tệ nạn xã hội, suy đồi đạo đức.ㄱ…
Trước kia hai nhà Ninh-Nguyễn vốn thân thiết, vậy mà chẳng ai biết vì sao lại không còn chung đụng nữa. Cho đến ngày mà nhà Ninh gặp nạn, đành phải cúi đầu sang nhờ nhà Nguyễn giúp đỡ.Ông bà Nguyễn đương nhiên đồng ý, nhưng lại muốn Lan Ngọc sang giúp việc trong nhà. Không ai nói rằng em sẽ sang đây làm hầu, nhưng ai cũng hiểu điều đó.Lan Ngọc từ một tiểu thư nhà gia giáo đã quen cầm sách bút, lại buộc phải vì gia đình mà cơm bưng nước rót cho người mình chẳng ưa. Đã vậy, không hiểu cô Út nhà Nguyễn - Nguyễn Thuỳ Trang - vì điều gì mà lại muốn em làm hầu riêng cho chị kia chứ?…
tối đứng ở nhà thấy trăng đêm nay cô đơn quá…
" Tôi với bạn có duyên tông nhau tận 3 lần... "" Tao thích mày... "…
Anh sẽ không tuột mất em lần nữa…
lowercase, dịch chui dịch láonghiêm cấm mọi hành vi copy paste truyện mang đi nơi khác…
Nhật kí nhạt nhẽo của các " nốt nhạc ""Nghe đồn hai đứa nó ghét nhau à?"[Do Re ] Mi Fa Sol La Si Dooooooo[🦦 🐼]🦁🦄 🐉 🦊 🐱 Họooooo~oneshot nhưng không phải oneshotOoc: Tất cả là hư cấu Sản phẩm của trí tưởng tượng…