Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện lấy bối cảnh 50 năm sau cuộc đại chiến Ninja lần thứ 4.Lúc này, cậu thanh niên trẻ là học trò của Naruto Uzumaki có tên Aoi Kinomoto đã bước lên chiếc ghế đứng đầu Konoha với cương vị là Hokage đệ Bát.Nhưng thời đại nào cũng có chiến tranh, Isshiki Otsutsuki lại 1 lần nữa gây tai họa cho thế giới Ninja. Liệu Aoi Kinomoto có giải cứu được thế giới Ninja như thầy của anh ấy Naruto Uzumaki đã từng làm hay không?…
Bên trong là những mẫu truyện ngắn nhưng có thật về cuộc sống đời thường của mình. Nội dung xoay quanh về những kỉ niệm hoặc những ấn tượng in sâu vào tiềm thức một cách tự nhiên mà khó nhòa. #CHÚ Ý: Vì đây là truyện ngắn và tùy thuộc cảm xúc hồi tưởng của mình nên không ổn định thời gian ra chương, có thể dài ngắn khác nhau. Nếu cảm nhận thấy có cảm giác thích, mong mọi người ủng hộ.Kamsa. [Hehe.. Pil là người Hàn Quốc đó nha ???]#Pil#Thỏ#Chị_bự…
Mỗi người đều theo đuổi hào quang cho riêng mình. Chặn đường để bắt được hào quang và toả sáng chưa bao giờ là dễ dàng. Thật may mắn trên chặn đường này có người ở bên cạnh cùng nhau tỏa sáng.…
truyện thể loại yaoi h+ siu nặng thích thì xem ko thích thì mời đi cho vui lòng không báo cáo nhớ like fanpage nhóm để cập nhật nhiều truyện hay hơn→https://www.facebook.com/Gautrucnho22/…
1cô gai xấu xi bị bạn bè ăn hiếp trong lòng mang đầy thù hận 1 ngày kia 1người con trai xuat hien mang cho cô 1cam giác ấm ap nhưng anh ta lại là kẻ thù của cô…
Năm mười bảy tuổi, Chúc Minh Hân có ba nỗi lo lớn nhất đời học sinh:Làm bài không kịp giờThi thử điểm không như mong muốnKhông được làm ba mẹ thất vọngBa mẹ cô chưa từng nói câu "con phải đứng nhất".Họ chỉ nói:"Con gái ba mẹ cố gắng là được rồi."Chính vì câu nói đó, Minh Hân càng ngày càng học chăm đến... tự gây áp lực cho bản thân.Cố Trạch Dã thì ngược lại hoàn toàn.Học lực không tệ, nhưng cậu lười.Không thích ganh đua, không thích cố gắng vô ích, càng không nghĩ đến chuyện thức khuya cày đề.Khẩu hiệu sống của cậu là:"Đủ qua môn là được, đời còn nhiều thứ vui hơn."Cho đến một ngày, Minh Hân ôm đề toán chạy sang bàn cậu.- "Cậu giải giúp mình câu này được không?"Cậu nhìn đề.Nhìn thêm lần nữa.Rồi... chịu thua.Minh Hân gật đầu rất lịch sự, quay sang bàn bên cạnh:- "Bạn ơi, giải chung với mình nha."Hai cái đầu chụm lại.Hai cây bút chạy liên hồi.Không khí... quá hợp lý để khiến Cố Trạch Dã thấy khó chịu vô cớ.Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời, cậu tự giác mở sách.Từ hôm ấy, lớp 12 xuất hiện một hiện tượng lạ:Cố Trạch Dã bắt đầu hỏi bàiChủ động nộp bài đúng hạnThậm chí còn thức khuya... làm đềChỉ vì một lý do rất đơn giản:Không muốn thua ai trước mặt Chúc Minh Hân.Còn Minh Hân thì chẳng hay biết gì.Cô chỉ thấy người ngồi sau lưng mình dạo này:hay cằn nhằnhay chọc ghẹonhưng mỗi lần cô hỏi bài... đều giải đượcMột ngày nọ, cô hỏi đùa:"Cậu thích người xinh đẹp hay người thông minh?"Cố Trạch Dã không suy nghĩ, trả lời rất g…
Hỡi những con người lạc lối kia, điều gì đã dẫn các ngươi đến với SSH chúng ta?Các ngươi đang lạc lõng, thích những thứ kinh dị hay chỉ đơn giản có hứng thú với bọn ta? Nhưng dù là gì thì hãy bỏ qua đi, đã đến tận đây thì hãy để các linh hồn đưa các ngươi đi một vòng tham quan vương quốc nào.…
Câu truyện xoay quanh một thiếu niên tên Yakkyou Isshin, một học sinh cao trung năm hai. Nhà cậu mở một võ đường và cậu nhờ đó mà học kiếm thuật và võ thuật từ nhỏ. Cuộc sống vẫn bình thường cho đến khi một đám người lạ đến đòi bán lại võ đường. Sau bao nhiêu lần quấy rối ép nhà cậu bán lại không thành, đám người đó đến để phá võ đường, thế là cậu ra chiến với họ. Tuy nhiên, cậu đã bị bắn chết vì họ mang theo súng. Cuộc đời cậu tưởng chừng như đã chấm dứt nhưng khi cậu mở mắt ra, cậu nhận ra mình đang ở trong một khu rừng kì lạ. Chuyện gì đã xảy ra với cậu?Thể loại: Phiêu lưu, Hành động, Lãng mạn, Dị giới, Chuyển sinh, Hài hước.Lời của tác giả: Chỉ là một bộ OLN tự tay viết, cốt truyện chắt góp từ những truyện khác nhưng hi vọng mọi người sẽ đọc.P/S: Ảnh không liên quan, để cho vui.…