TÌNH BẠN RẼ LỐI<< Truyện Ngắn>>
1 chương duy nhất>< Sến súa and no có H~ Dành cho những ng mơ mộng và chong xáng ^~^…
1 chương duy nhất>< Sến súa and no có H~ Dành cho những ng mơ mộng và chong xáng ^~^…
Tác phẩm: Sau khi kết hôn chớp nhoáng cùng ảnh hậu (与影后闪婚后)Tác giả: Kivey Đồ Sinh (Kivey 徒生)Nhân vật chính: Triệu Tuân Âm ( 赵洵音 ), Thi Nam Bắc ( 施南北) Vai phụ: Tề Vũ (祁遇), An Hòa (安禾), Thư Ngọc (舒钰)Số chương: 118Thể loại: Hỗ công, giới giải trí, cưới trước yêu sau, ngọt văn, HEEdit để đọc nên deadline vô hạn, chắc chắn không drop.…
Giữa lòng một thành phố xinh đẹp mà xa lạ, khi đất trời đang dập dìu cho khoảnh khắc chuyển giao từ cuối xuân sang hạ, có hai đứa trẻ từng là cả mùa hè của nhau rồi bỗng chốc hóa người dưng giữa những dòng xoay hối hả của cuộc đời. Trong cái nắng chiều dần nhạt của những ngày lập hạ đầu tiên, khi nhiệt độ chỉ giao động ở chừng 23 độ, không khí dịu dàng hòa cùng những cơn gió mát lành, có hai người - tương phùng, lần nữa nhờ cái duyên cả đời mới có một lần.Tới lúc hoàng hôn kia dần buông, chẳng ai biết chờ đợi phía trước sẽ là một đêm trăng thanh gió mát khiến thành phố như dịu lại hay sẽ là một cơn mưa đầu hạ rả rích làm u tối cả con phố dài. Thế nhưng, họ vẫn chọn tiến về phía trước, dẫu biết rằng tình cảm này cũng như gió không thể mãi dừng lại nơi kẽ tay, hay mây rồi tới lúc trôi xa khỏi bầu trời mình từng trú ngụ. Giữa quá khứ, thực tại và những giấc mơ, giữa những quen thuộc và xa lạ, họ lặng lẽ viết tiếp lời hứa về mùa hè kế tiếp dưới những tán cây bàng cao lớn, xanh ngắt, để mặc cho định mệnh dẫn lối qua những hư ảo của nhân duyên."Mùa hè tới, mình sẽ lại gặp nhau.""Hứa nhé?""Tớ hứa với bạn!""Nhất định, bọn mình sẽ còn gặp lại."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
"Cậu biết không, điều ước mà mình cầu nguyện vào giây phút cuối đời sẽ được thực hiện ở kiếp sau đấy." Em vốn chẳng tin tưởng lắm vào những thứ viển vông ấy, nhưng thời khắc này, với những âm thanh rối loạn của máy móc bên tai, bàn tay em đan chặt vào nhau, đôi mắt em nhắm nghiền và đôi môi em lẩm nhẩm lời ước của mình. Em đặt cược chút hi vọng cuối cùng của mình vào điều ước này. Em mang tất cả những lời yêu mà em hằng cất giấu gói gọn vào trong ấy. Em ước, mình sẽ gặp được người ấy, dù chỉ là trong khoảnh khắc. Tuy biết rằng nó sẽ chẳng thể trở thành hiện thực, nhưng em vẫn cố chấp níu vào tia hi vọng cuối cùng. Liệu có phép màu nào xảy ra không? ===================== +Tên khác: Just A Year+Couple: Tokoyami Fumikage x tôi (char x oc) +Không có couple phụ. +Nguyên tác: Boku no Hero Academia +Writer: Cáo +Chỉ đăng ở Wattpad. Cảm ơn vì đã đọc đến đây, mong cậu sẽ thích nó!…
mấy mẩu chuyện xíu xiu mình chợt nảy ra mỗi đêm ngủ muộn.…
cp: tomo (kazuha's friend) x kazuha kaedeharagenshin impactABO, sweet, oneshot, OOC.written by me.…
Em gặp vấn đề về việc yêu một ai đó. Vậy, anh có còn muốn bên em không?…
tình cảm, hài hước…
"Cảm giác như chúng ta vẫn là lũ teenagers ngu ngốc ấy nhỉ""Chứ cậu bao nhiêu tuổi hả tên đần?"…
He n me…
Isagi đang là một bé rụt rè với sự tự ti to đùng của mình thì bùm, bé bị đưa đến một thế giới mà "Isagi" ở đây bị mọi người xa lánh vì tính cách tự mãn cùng kiêu ngạo, Isagi cảm thấy việc này rất tuyệt! Nhưng ở đây có chuyện gì đấy lạ lắm, Isagi cảm thấy nơi đây quen thuộc đến đáng sợ, tựa như em đã từng làm vua ở đây vậy? _________________________________________Tác giả: KimyneThể loại: BoyloveCouple: AllisagiCảnh báo OOCNhân vật lệch nguyên tác cực kỳ, vui lòng click back nếu bạn không thích.…
"Nhưng mà, sao anh lại thích hoá học đến vậy chứ?""Bởi vì anh thấy, hoá học rất đặc biệt.""Đặc biệt chỗ nào?""Ví dụ như: Glucose và tructose giống nhau đến mức có cùng công thức phân từ, cùng là monosaccharide. Nhưng Br2 vẫn tìm thấy glucose giữa vô số phân tử khác. Vì hoá học sẽ không đưa ra lựa chọn qua loa chỉ từ vài điểm giống nhau mà luôn dựa trên những chi tiết dù là nhỏ nhất.""Vậy sao anh lại tới làm việc ở Viện Sinh học?" cậu hôm nay đặc biệt dành cho anh nhiều thắc mắc hơn bình thường. Dĩ nhiên, Nam rất vui lòng giải đáp những thắc mắc của bạn nhỏ này, luôn luôn. "..." bởi vì dù anh có thu được bao nhiêu kết quả nghiên cứu, cũng không giải mã được cách con tim hoạt động. Có lẽ, trái tim con người mãi mãi là một điều thần kỳ chẳng khoa học nào lý giải được..., giữa biển người mà trong ADN của họ đều có bốn loại nu là a,t,g,x, giữa rất nhiều người giống nhau như vậy. Nhưng trái tim lại như một ổ khoá đặc biệt, chỉ nhận chìa khoá của một người mang liên kết đặc biệt.Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
warning: lowercase, oocnhững đoản văn ngắn linh tinh về các couple mình đu =)))…
Mối tình đầu nhỏ bé thật đơn giản nhưng đáng yêu nhỉ???…
"Bất cứ điều gì cũng được trừ việc tổn thương em"…
if you read it, you are very epik...…
Năm ấy chỉ vì có người tặng nàng đóa hướng dương, nàng si mê tôn thờ người ấy như Mặt Trời.___________Truyện không có lịch đăng cụ thể.…
Tuyển tập oneshot all x Gia bán sâm nhà làm :))…
Tổng hợp những mẩu ngắn mình viết hàng ngày cho TenYang, được đồng thời đăng tải trên blog: 10011010 // lovey-dovey (facebook.com/tenyangsbaby)Xin đừng để ý chiếc ảnh bìa, hôm đó mình đã rấc ghen tuông và tức giậng đó nói thật á các bạn :(…
Họ là những thanh thiếu niên.Mỗi lần đồng hồ điểm 12 giờ, họ sẽ nằm xuống. Không ai bảo ai, không cần hẹn trước. Cơ thể tự động thả lỏng, tim đập chậm lại, mí mắt khép hờ. Không phải để ngủ. Họ vẫn nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy, vẫn ý thức được căn phòng quen thuộc quanh mình-cho đến khi cảm giác ấy trượt đi, như thể mặt đất vừa rút khỏi dưới chân.Cứ đến 12 giờ, họ lên đường.Không có bước chân đầu tiên. Không có khoảnh khắc chuyển tiếp rõ ràng. Chỉ là trong một nhịp tim, bóng tối phía sau mí mắt trở nên sâu hơn, đặc hơn, rồi mở ra thành một nơi không thuộc về thế giới này. Không gian méo mó, bầu trời thấp đến mức như sắp đè nát họ, và không khí mang mùi lạnh lẽo của thứ đã chết từ rất lâu.Họ đứng dậy ở đó, vẫn là cơ thể của mình, nhưng cảm giác thì không còn đúng nữa. Trọng lực nặng hơn. Âm thanh bị bóp méo. Thời gian trôi theo cách khó chịu, vừa quá nhanh vừa quá chậm. Có thứ gì đó đang chuyển động trong bóng tối-không vội vã, không ồn ào-chỉ lặng lẽ theo dõi, như thể đã quen với việc họ xuất hiện mỗi đêm.Họ biết mình không nên ở lại.Nhưng họ cũng biết mình không thể quay về.Cứ đến 12 giờ, thế giới kia gọi tên họ bằng một cách không cần lời nói. Và dù sáng hôm sau họ có tỉnh dậy trong phòng mình, với ký ức rời rạc như một giấc mơ tồi tệ, thì cơ thể họ vẫn mang theo cảm giác của dị giới-ở dưới da, trong xương, trong nhịp tim.Đêm nay, đồng hồ lại sắp điểm 12 giờ.…