Bảo bối, em đừng mong chạy thoát
Đọc rồi bk…
Đọc rồi bk…
tui đã quay trở lại và ăn hại hơn xưa 🎉🎉🎉hi vọng mọi người ủng hộ 😊😊😊Đây là nick mới nha, nick cũ của tui bị mất nên tui sẽ đăng tiếp truyện ở đây.…
30 câu nha!…
có lẽ là có, cũng có lẽ là không. Đừng để con quái vật gặm nát tim em, đừng để thân xác em bạc tàn trên tấm nệm.•Đây là câu truyện của mình, mong bạn tìm thấy mình ở đây, và cũng mong bạn thoát ra khỏi chốn này.…
Nếu có cơ hội tốt, tôi rất muốn đi du lịch cùng những người bạn thân nhất của mình. Khi mà mỗi người chúng tôi chẳng có gì ngoài tuổi trẻ, một đôi chân khoẻ mạnh và một trái tim ít sợ điều gì chưa đếnHơn cả lúc ồn ào, bạn bè chính là những người vẫn khiến mình thoải mái ngay cả khi yên lặng. Hơn cả những lúc giãy bày, tâm sự, bạn bè thân thiết là khi mình không cần nói hết cũng hiểu nhau…
Mong mng bỏ qua sự thiếu sót của mình. Enjoy it ❤️ Thể loại: ngôn tình, thần tượng và fan…
Truyện hiên đại…
Lời hứa từ người năm ấy nay đã dần mờ căm với những hình ảnh trước mắt, em đem lòng yêu thương hắn - hắn không yêu em. Vậy em nhận được gì? Đọc đi rồi biết=))…
Hắn nhặt cô về, hắn bảo hắn là cha cô. Mà hắn - Vương Tuấn Khải, là tổng tài uy phong trên chốn thương trường. Hắn cũng là ác quỷ trong giới hắc đạo lẫn bạch đạo. Nghe tên hắn, chưa từng có ai không quỳ rạp xuống mà khiếp sợ.Hắn lãnh khốc, chưa bao giờ từ bỏ bất cứ thủ đoạn nào.Hắn vô tình, lại tàn độc.Hắn khát máu, luôn luôn như con mãnh hổ chực chờ săn mồi.Hắn trong tình yêu cũng bá đạo, ích kỉ, dùng cách riêng của cá nhân để chiếm lấy người phụ nữ mình yêu.Năm 4 tuổi, cô theo hắn về, ngây thơ gọi hắn là cha. Hắn lúc nào cũng hung dữ, lại không chiều chuộng cô như những người cha khác.Hắn xâm chiếm cô, hắn bắt ép, trói buộc lại hành hạ cô theo cách thức của hắn. Còn cô lại hận không thể một tay giết chết hắn ngay lập tức."Vương Khả Na, em đừng hòng trốn thoát khỏi tôi""Cho dù có trở thành ác quỷ, tôi nhất định cũng kéo anh theo cùng tôi. Trời đất này, có anh, không có tôi""Khả Na, tôi nhớ em..! Trở về đi..!""Buông tha cho tôi đi. Cho mẹ con tôi sống cuộc sống như người bình thường đi. Cầu xin anh, Khải..!"…