[LoMys] Hoa Mặt Trời
Tác giả : ★Thể loại : truyện ngắn/NOT COVER/…
Tác giả : ★Thể loại : truyện ngắn/NOT COVER/…
Author: Triết Dương Công TửGiới thiệu:Hai năm qua, không dài cũng không ngắn, chỉ là Quang Trung không muốn chờ đợi nữa. Cậu muốn có câu trả lời để kết thúc mối quan hệ mập mờ từ lâu đã không còn là bạn bè bình thường, từ lâu đã không đơn giản chỉ là mối quan hệ đàn anh - đàn em.⚠️🚫CẤM RE-UP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!⚠️🚫 TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TRÊN NỀN TẢNG WATTPAD⚠️🚫…
Thái Hanh, bề ngoài mặt tỏ vẻ lạnh lùng lại dần bị sự ngây thơ và đáng yêu của Doãn Kỳ làm lay động. Trong khi đó, Doãn Kỳ cũng cảm nhận được sự quan tâm âm thầm mà Thái Hanh dành cho mình. Hành trình của họ không chỉ là sự giao thoa giữa hai con người khác biệt mà còn là bài học về tình người và sự sẻ chia vượt qua ranh giới giai cấp. Câu chuyện là bức tranh vừa ấm áp vừa cảm động về tình cảm chân thành giữa hai con người ở hai thế giới đối lập.…
"xu minghao, mình hẹn hò đi"."giá như cậu thật sự có tình cảm với tớ gyu ạ"…
mùa đông lạnh nhưng yeonjun đã có một beomgyu bên cạnh để sưởi ấm.…
Nếu hỏi trên đời có điều trùng hợp gì đáng sợ nhất, Jeong Jihoon sẽ ôm đầu gọi tên người mình yêu.---Fumos (Bùa màn khói): Dùng bùa này để tạo nên màn khói xám và mây để bảo vệ bản thân.🎶: https://open.spotify.com/playlist/1h7Z0eOzh7PETBDZg40JTS?si=mGOM-k3TRo6BqoHavAOFxA…
Mọi người thật thương Yoongi vô cùng, Yoongi chính là điều trân quý nhất trên cuộc đời. Thế nhưng có vẻ vị rapper cục cằn nọ lại không thể hiểu được điều ấy.…
Phi ở giữa bên tai truyền đến tiếng mở cửa âm." Phi ở giữa, ca ca trở về liễu ờ !"Cửa trước không có mở đèn, ánh trăng từ lúc mở cửa khe hở nghiêng mà vào.Lạnh lẽo dưới ánh trăng, phi ở giữa sắc mặt nhìn như thế tái nhợt.-Hiện pa______________Truyện dịch thô 😔 chủ yếu tích trữ cho tôi đọc 🫦…
Only cái Oneshot của Kiều Nghi🖤💛…
"Này chú Kim, con trai chú thằng nhóc lại gọi tôi là ba !"…
Anti => Clickback🎀🎀🎀🎀🎀🎀🎀🎀🎀🎀🎀🎀🎀🎀…
Đại tướng quân Văn Tuấn Huy x Hồ yêu Từ Minh Hạoauthor: lily…
Chuyện rằng, Minh Khôi chọc giận Xuân Minh đến mức không thể nhích một ngón tay chạm vào Minh Hạo.…
ᴛʀᴀɴsʟᴀᴛᴇᴅ ʙʏ ™ⓕⓐⓥⓔⓝⓤⓔⓩđã được sự đồng ý của tác giả gốc,vui lòng không mang bản dịch của mình đi đâu.…
❝ tôi khắc ghi em, cho đến khi tình ta hóa cát bụi. ❞« hoànlý thạc mẫn x từ minh hạo…
"Thế đó giờ thích tao mà không nói à?"."Tại sợ mày không thích tao..."."Rồ à, tao thích mày vãi í".…
"Tử Long, chàng đã biết trong ta đang mang cốt nhục của chàng, nhưng lại một mực vì nàng ta mà tống ta vào nhà lao, chàng...""Còn lảm nhảm! Nghiệt chủng trong bụng nàng không phải của bổn vương, bổn vương chưa hề đụng vào nàng!""Hay, hay lắm! Con của ta cấm ngươi gọi là nghiệt chủng, ngươi thậm chí không có tư cách!"***"Mỹ nhi, chúng ta lại có hài tử rồi. Trẫm thật sự rất vui.""Hoàng thượng, người...người biết rồi ư?""Nàng còn định giấu trẫm? Đến bao giờ nàng mới chịu nói cho trẫm biết.""Thần thiếp..."Hắn mỉm cười ôn nhu, nhẹ nhàng đặt một cái hôn lên trán nàng."Thật xin lỗi, trẫm để nàng chịu uất ức rồi."…
Tôi thu gom đồ đạc vào chiếc ba lô.Khoác hờ chiếc áo bò bụi bặm, tay cầm chặt quai cặp nặng trịch.Tôi đóng lại cánh cửa căn hộ sẽ không bao giờ mở ra nữa, đi bộ đến trạm dừng xe buýt......Không gian vắng lặng đến hiu quạnh. Có lẽ tôi là người đón chiếc xe sớm nhất. CHỈ MÌNH TÔIÔm chiếc ba lô trước ngực, tôi ngồi vào hàng ghế cuối. THẬT TRỐNG TRẢIChiếc xe bắt đầu khởi hành rồi!Tôi đưa mắt liếc nhìn những hàng ghế trống phía trước, chiếc xe rung lắc thật dữ dội.Có lẽ quãng đường không dễ dàng như tôi mường tượng.Chợt ánh mắt tôi dừng trên khung cửa kính, mờ quá!Khung cảnh nhoè đi đến đượm buồn. TÔI ĐANG KHÓC SAO?Không hẳn. Tôi quên không đem theo kính thôi.Tôi im lặng đến khi xe buýt đến trạm dừng tiếp theo đón khách.Một vài hành khách bước lên xe với những chiếc va li nặng nề.Tôi bớt cô đơn rồi!Nhưng họ rời đi nhanh quá!TÔI LẠI CÔ ĐƠN RỒI!Tôi quyết không nhìn lại phía sau nữa.Nhưng chiếc gương xe cứ rọi lại cả quãng đường đã qua và hai bên lề lạnh lẽo.Tôi nhắm mắt.Chiếc xe dần đi chậm lại, vài tiếng còi vang lên não nề buộc tôi phải mở mắt. Tôi biết chuyến xe đã tới trạm cuối cùng, nhưng tôi chẳng thể đứng dậy nổi.TÔI ĐÃ BỎ RƠI THỨ GÌ LẠI PHÍA SAU SAO?Cửa xe hé mở. Một người soát vé tiến vào báo cho tôi xuống xe.Tôi lưu luyến quay mặt lại.Tôi nhận ra......TÔI ĐÃ BỎ QUÊN CHÍNH MÌNH MẤT RỒI...LƯU Ý: TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TẠI WATTPAD.KHÔNG REUP KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…