Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"10 ngàn ngày - khoảng thời gian duy nhất Lý Tiểu Linh có để thay đổi cuộc đời. Sinh ra trong nghèo khó, bị mẹ ruột khinh rẻ, cô buộc phải đối mặt với thử thách khắc nghiệt. Liệu cô có thể vượt qua tất cả để chứng minh rằng mình xứng đáng có một tương lai khác?"…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
Có những câu chuyện cho dù bản thân mình không muốn thì vẫn phải học cách buông bỏ. Phải tự biết một điều rằng "ở cuộc đời này không có điều gì từ lúc bắt đầu cho đến lúc kết thúc không hề đổi thay và tình yêu cũng như thế" .…
Hai con người, hai cá thể khác nhau nhưng suy nghĩ lại giống nhau đến mức khiến họ rời xa nhau. Nếu một trong hai người có một người chủ động níu thì sợi dây có được hàn gắn lại.…
Tác giả: Hạ Lan Ương Ương.Nguồn: wikisach.netThể loại: Ngôn tình, sủng, ngọt, ngược tra, song khiếtMười tám tuyến tiểu ca sĩ nam kiều cùng Hoắc thị tài phiệt hoắc tam thiếu tuôn ra tai tiếng, phóng viên phỏng vấn đến hoắc vân tương."Hoắc tổng, nghe đồn ngươi cùng ca sĩ nam kiều ở bí mật kết giao, là thật vậy chăng?""Ta ánh mắt, không như vậy kém." Hoắc vân tương trả lời.Khi cách không lâu, hoắc. Sủng thê cuồng ma. Dấm vương. Vân tương điên cuồng vả mặt."Hoắc tổng, ngày thường có cái gì yêu thích.""Nam kiều.""Hoắc tổng, thích nhất địa phương nào?"…
Câu chuyện kể về 1 nhóm bạn thân luôn giúp đỡ nhau trong những hoàn cảnh khó khăn . Các cô nàng trong nhóm dù là bạn thân nhưng cũng có những lúc hay hờn dỗi nhau , có những bí mật kín không muốn nói ra cho ai biết kể cả các cho gái của chúng ta.…
* Cái tiêu đề deep deep cho vui thôiĐây là nơi mình sẽ viết những câu chuyện tặng bạn bè mình. Có thể là fangirl fanfiction, fic tặng về couple nào đó,...…
Tấu một khúc Táng ca, nơi hồng trần ai lạc. "Ta họ Cơ, tên Ly, tự là Tang Mộng. Nhưng đó không phải tên của ta.""Tên của ta...""Là Sơn Quỷ."Bìa: Haga || _DongNhanTeam_DNT_…
đôi khi trong cho ta cuộc sống việc chờ đợi cũng là một hạnh phúc. Nó cho ta cả một niềm tin vào điều gị đó hãy cứ chờ đợi khi ta còn có thể, vì biết đâu được ta sẽ tìm được một hạnh phúc mà cả đời ta khao khat.…
Cuộc đời vốn là những bước ngoặc mà chính chúng ta sẽ không thể nào lường trước được những gì sẽ xảy ra với chúng ta. "Đời mọn" tiếng khóc thương của những chàng trai trẻ trên con đường tìm kiếm lẽ sống, sự bất công của đời đã khiến cho mọi chuyện thay đổi.....…
Một số truyện ngắn BDSM, BẠO DĂM, BẠO LỰC, TÂM LÝ mà mình tìm được nhưng lại là tiếng nước ngoài, mình đem về dịch cho những bạn cùng sở thích xem.Bản dịch phi thương mại và chưa có sự cho phép của tác giả ( không rõ tác giả, bạn nào biết thì comt cho mình biết với nhé).…
Biết nhau khi nhỏ, cùng nhau lớn lên và trưởng thành. Cô như cánh tay đắc lực của hắn, giúp hắn thực hiện mọi việc vì đó là bổn phận của cô. Cô đối với hắn là chân tình, nhưng bên nhau là không thể, mãi mãi họ chỉ như hai đường thẳng song song, cùng đi về một hướng nhưng không bao giờ gặp nhau…
"Jak długo to już?""Since I knew you." Một câu hỏi, một câu trả lời, hai thứ tiếng khác nhau. Tự hỏi liệu cả hai có hiểu đối phương đang nói điều gì.Warning: có thể lệch nguyên tác và OOC…
Văn Án:Kiều Oanh Như, Học Sinh Năm Nhất Đại Học A, Cô Chọn Vào Ngành Cảnh Sát Điều Tra Làm Quen được Nhiều người trong đó có anh, Tạ Lâm Minh, đàn Anh trên cô Hai Năm , Nổi Tiếng Với Ngoại Hình ưa nhìn , Khả Năng suy luận logic Xuất Xắc, Bìa Truyện: Pinterest Thể Loại: Học Đường Tay nghề Tác giả còn yếu, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng nhé …
Từ nhỏ nó và hắn đã là thanh mai trúc mã, hai đứa đều đẹp trai xinh gái, sánh đôi vô cùng. Nhưng càng lớn thì hắn lại càng lạnh lùng, nhởn nhơ và hay thích trêu đùa nó. Cũng vì thế mà nó ghét hắn vô cùng... Hãy đón xem điều gì khiến cho cậu chuyện ngày càng phức tạp như vậy😉…
kỉ niệm về anh như những áng mây trôi mùa hạ - dịu dàng, ấm áp và lặng lẽ, ngỡ tưởng sẽ tồn tại mãi mãi nhưng rồi cũng dần cuốn theo chiều gió của thời gian, và những lẽ vô thường của cuộc sống... trôi như chiếc lá vào thu, trôi đến chốn cô quạnh mùa đông, trôi vào dĩ vãng... vào thăm thẳm chốn tim em.…
Cậu trở thành một học sinh cá biệt, đầu gấu chỉ vì những ám ảnh về quá khứ đau thương. Cứ tưởng trái tim đầy tổn thương ấy sẽ vĩnh viễn nằm trong lớp băng giá lạnh lùng, thì anh đã phá được lớp băng và đến bên cậu. Ngược có, hường có, H có hay k thì để suy xét =)) End: Đứa nào đọc đc SE thì vào…
Chỉ là một câu chuyện mà mình tự viết cho bản thân. Hay nói đúng hơn là những lời tâm sự của mình ấy.Mình cũng không mong muốn sẽ có người đọc nhưng nếu có thì mình cảm thấy rất vui ấy.Mặc dù là kể chuyện đêm phia nhưng mình thích đăng giờ nào là chuyện của mình=))))…