ba. bốn ; quê ngoại
mấy năm về sau khi nghĩ lại tôi vẫn luôn thấy mùa hè quê ngoại năm ấy là đẹp nhất.…
mấy năm về sau khi nghĩ lại tôi vẫn luôn thấy mùa hè quê ngoại năm ấy là đẹp nhất.…
Chúng tôi vẫn còn rất trẻ, nhiều năm về trước vẫn còn rất trẻ. Thiếu thời ngây ngô, rơi xuống và vỡ tan như nước ảnh phim trong veo ngày nào mà thôi.Đơn giản là người tôi thích, lại vừa vặn ở bên tôi đúng bằng khoảng thời gian mà cậu ấy xuất hiện rồi ly biệt.Như vậy là đủ rồi.…
We can't be friendsBut I'd like to just pretendYou cling to your papers and pensWait until you like me againWait for your loveLo-love, I'll wait for your love…
hành trình của Choi"chow chow" Wooje một cục bông lem nhem đến một em bé hiền lành Moon Hyeonjun nhặt được một cún con siêu ngoan ngoãn…
lee jeno x you"we met in a rainy daymany years laterhe confessed, and said thatat our first sighti've become his sunlight"written by biudo not take out…
Nàng vốn không biết đến xuất thân của chính mình. Nàng là một cô nhi được nhặt về, lớn lên trong Liệt Hoả Thánh Môn.Nàng gặp người kia năm mười tám tuổi. Khi ấy, nàng đã là Thánh Y, mà người kia, chỉ là vị Đường chủ nhỏ bé trong loạn thế bị đồng môn truy sát, trốn đến Tây Vực.Bánh xe vận mệnh, từ khoảnh khắc hai người gặp nhau đã bắt đầu quay."Hoạ các quy lai xuân hựu vãn, Yến tử song phi, Liễu nhuyễn đào hoa thiển. Tế vũ mãn thiên phong mãn viện, Sầu mi liễm tận vô nhân kiến. Độc ỷ lan can tâm tự loạn, Phương thảo thiên miên, Thượng ức giang nam ngạn. Phong nguyệt vô tình nhân ám hoán, Cựu du như mộng không trường đoạn."-Điệp luyến hoa - Âu Dương Tu-(Trên lầu son tới lui, xuân lại hếtĐôi én cùng bayLiễu rủ, đào phai tànMưa nhỏ đầy trời gió đầy việnMi sầu thu lại không ai thấyMột mình tựa lan can, tâm tự loạnCỏ thơm tươi tốtVẫn còn nhớ bờ namTrăng gió vô tình, người thay đổiCuộc chơi như mộng, chỉ còn lại ruột gan đứt lìa)---------
my name | Choi Mujin x Kang No Eul |…
"crush cũ là đồ con chó""ừ, tớ thích em"…
"anh ơi, mình dừng lại thôi""em mệt rồi"…
Chẳng ai có hai lần để sống xót…
Couple: Focalors x Furina.Cre artist: @1234UNnnn (X)Một ngày đẹp trời, có nhà hiền triết đã từng nói: " Tôi ước mình có em trong tất cả những giấc mơ của mình." - Giấc mơ là nền tảng cho fic này....Fic không hoàn toàn dựa trên lore game, fact duy nhất có giá trị là sự real vãi òa của otp tui.Xưng hô chính thì Focalors là cô, Furina là nàng. Một số chi tiết có thể đề cập đến Thủy thần tiền nhiệm, tham khảo trong câu chuyện tdv Vầng sáng Vourukasha....Vui lòng lướt qua nếu là notp, và không repost dưới bất kỳ hình thức nào!…
Characters: Izumi Kagura, Yano Kairi, Myoujin Tsukasa, Yoimachi Tooma, Asaka Keiichirou, Hikawa Sakuya, Nonomura Hikari, Natsume Mio, Suzuki Raito, Ozu Urara, Hikaru...'Giống như bầu trời, ngày sáng có sao mai, đêm tối sao hôm về.Bố mẹ cũng sẽ luôn ở bên con, dù là hạnh phúc hay đau khổ.'Tiêu 宵 (宵町透真 / Tiêu Đinh Thấu Chân / Yoimachi Tooma): chiều tối.Minh 明 (明神つかさ / Minh Thần Tư Sa / Myoujin Tsukasa): rạng đông.Special Gift for Phù Du and Kaze Thanh, THANK YOU SO MUCH FROM THE BOTTOM OF MY HEART.…
Vâng, là về gia đình UzumakiTên fic: Love 73 (Gọi vậy cho ngắn gọn nhe =)))- Ở Nhật Bản, Narusaku có tên gọi khác là "Love 73". Vì tên của Naruto bắt đầu bằng chữ Na là số 7 (số 7 trong tiếng nhật là Nana) Và tên của Sakura bắt đầu từ Sa (San trong tiếng nhật là số 3)Nhân vật chính: Uzumaki Shinachiku, Uzumaki Hanami, Uzumaki Naruto, Uzumaki (Haruno) Sakura.(Fanon) thế hệ tiếp theo của Narusaku- cre bìa on pic (tạm thời)@Chiusky@dlwlrmana…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…
Tác giả: Sheryl NomeLink truyện: https://m.facebook.com/tuyetroimuahe.sherylnome/Lời dẫn truyện.Trước khi bắt đầu câu chuyện Tuyết rơi mùa hè, cho phép tôi - tác giả của truyện, được gửi đến các bạn vài lời.Tôi là một cô bé sinh năm 1997, khi mới bắt đầu viết câu chuyện này, tôi 14 tuổi. Cái tuổi chưa đủ lớn để tôi hiểu hết về những thứ gọi là tình yêu, là hận thù hay đau khổ. Tất cả những bi kịch trong câu chuyện, tôi viết lên bằng cảm nhận non nớt qua đôi mắt nhìn đời của con bé mới học hết lớp 8. Có thể nó không được toàn vẹn, không thể khiến cho người đọc phải rơi nước mắt, nhưng xin các bạn hãy cảm nhận nó bằng cả trái tim, vì tôi - tác giả của câu chuyện cũng đã viết lên nó bằng cả trái tim mình. Motif không mới, nhân vật không mới, nhưng các bạn hãy đọc hết câu chuyện, giống như cách các bạn trân trọng sở thích, niềm đam mê và ước mơ của tôi!Đừng yêu cầu một sự hoàn hảo trong câu chuyện này nhé, vì đơn giản một điều, tôi, bạn, và tất cả mọi thứ trong cuộc sống này đều không hề hoàn hảo, Tuyết rơi mùa hè của tôi cũng thế.Và một điều cuối cùng, truyện của tôi không phải một tác phẩm quá hoa mỹ, có thể không làm vừa lòng những độc giả khó tính, có những chi tiết mộng mơ, bay bổng đến độ vô lý, nhưng các bạn hãy mỉm cười và nghĩ rằng, đó cũng chính là ước mơ và suy nghĩ của một cô bé 14 tuổi. Đọc hết câu chuyện và nói lên cảm nhận của mình nhé!…
"Hoa Anh Thảo Dưới Ánh Trăng"Tôi yêu em - một tình yêu lặng lẽ, day dứt, và không bao giờ được hồi đáp.Những cánh hoa anh thảo bắt đầu nở rộ trong lồng ngực tôi, đẹp đẽ nhưng cũng rút cạn từng hơi thở. Tôi biết mình sẽ chết, nhưng tôi thà đau đớn mà nhớ em, hơn là sống mà quên đi tình yêu này."Anh yêu em, nhưng em không cần phải bận lòng."…
Thôi miên…
Lấy ý tưởng từ My Name…
Một ngày ở trên sa mạc của Djoser và Imhotep.Hay,Tôi tự hỏi điều gì đã xảy ra trong cái lần DjoIm lạc trên sa mạc._________Cre ảnh bìa: Xào Tỏi CơmTranh commission thuộc về tôi. Vui lòng không reup / sử dụng / train AI dưới mọi hình thức.…