Đừng động vào hội trưởng
"Hội trưởng sean của chúng ta giận rồi ?"…
"Hội trưởng sean của chúng ta giận rồi ?"…
Phiên bản đơn giản, thô bạo:Thời đại này, những người có tiền đều tùy hứng, kẻ mang dáng vẻ đẹp trai đều có bệnh.Tống Dao không may gặp phải một người vừa tùy hứng vừa có bệnh thần kinh... không đúng, là một đám có bệnh!Phiên bản phát rồ:Có lẽ việc bị một tổng giám đốc bá đạo yêu đến chết đi sống lại đều là tình tiết trong tiểu thuyết ngôn tình mà các cô gái tha thiết ước mơ, nhưng đối với Tống Dao, bị một đám tổng giám đốc bá đạo yêu lại là một cơn ác mộng còn hơn cuốn tiểu thuyết khủng bố nhất...Tống Dao: "Quý tổng, ngài coi trọng tôi ở chỗ nào, tôi thay đổi có được không?"Quý Thừa Xuyên: "Lặp lại lần nữa."Tống Dao: ". . . Tôi đi WC một chút."…
Chà, tôi nhận ra là ở trong Quân đoàn Dumbledore không có một Slytherin nào cả.A/N: Đây chỉ đăng trên Wattpad, đứa nào lấy tao đấm chết nó.…
Dành cho những người đã yêu…
Ngữ pháp tiếng anh…
Author (nugu): Ai HelThể loại: thanh thủy văn, 1x1, hiện đại, HE, ...Độ dài: Chưa rõTình trạng: Sên bò trăm năm mới được 1 mét còn Ai bò một năm cũng chẳng xong 1 chương =]]Không mang ra ngoài khi chưa tham khảo ý kiến. ( Ai Hel dễ tính nhưng không dễ chơi )Do mới chỉ là một nugu nên ngôn từ chưa hay -)) và t tính lên đại học ms bắt đầu đăng Pẹt 1 nên mong mọi ng k hối -))…
Tip toe to the moon…
KO BÍT HAY HÔNG. ủNG HỘ NHA…
Quay lại lúc tụi nó chỉ mới chín tuổi, Ngọc Bảo cảm thấy điệu cười toe toét của Hoàng Phước dưới nhà chẳng có gì đẹp. Ngược lại nó còn thấy như cậu đang muốn trêu tức nó, nhất là mỗi khi chúng nó thi với nhau xem ai có thể leo lên cây xoài trong vườn nhanh hơn, Chưa mất tới hai phút mà Hoàng Phước đã ngồi vắt vẻo trên cây, mặt hất lên trời, lại thè lưỡi lêu lêu nó, còn nó vẫn lóng ngóng nhảy lên nhảy xuống, cố mãi mà không tài nào leo lên nổi.Đến khi vừa qua tuổi mười bốn, Ngọc Bảo tự dưng thấy nụ cười của thằng bạn cũng được, lại để ý rằng mấy tháng qua cậu đã bắt đầu cao hơn nó. Cái đầu mười bốn tuổi non nớt của nó không hiểu được cảm giác tim đập mạnh trong lồng ngực mỗi lần cậu quay sang nhìn nó, cứ hai mắt chạm nhau là lại mở miệng cười khì. Lúc đó ngoài trời không có nắng nhưng Ngọc Bảo có cảm giác như toàn thân cậu đang tỏa sáng lấp lánh.Nó mang chuyện này đi kể cho Minh Toàn, kết quả bị thằng ấy nhìn bằng nửa con mắt, khuyên nó nên đi bác sĩ rồi bỏ đi. Đến phiên Khánh Chi thì cô nàng chớp chớp mắt, cắn môi thở dài ra điều khó xử lắm. Ngọc Bảo hết nói nổi, quyết định lờ đi luôn mấy dấu hiệu này. Lúc đó nó không biết, có vẻ như "bệnh" này đã lan qua tới cả Hoàng Phước.Vì mấy ngày nay cậu cũng đã bắt đầu thấy nó phát sáng, sáng còn hơn cả ánh nắng mặt trời.Credit design bìa truyện: @kengbe2004…
từng câu truyện ngân tớ tự suy nghĩ cũng có thể giống ai đó ạ . giống ai thì tóe xl vì ngôn tình cũng chỉ có vai kiểu đó thôi ạ.…
Chiếc áo em bạc màu anh vẫn giữ. Tình em có phai mờ anh vẫn thương.…
Mùa hạ năm ấy tôi và em hai chúng ta có nhau,mùa hạ năm sau hay nhiều năm nữa vẫn vậy chỉ là định kiến đã bắt hai chúng mình không thuộc về nhau.Chị xem em là cả thế giới,em xem chị là ánh sao đêm, chỉ tiếc mình là nữ nhân không thể cho cả hai một cuộc sống mà chúng ta hằng mơ.Hi vọng kiếp sau hay 10 ngàn năm nữa,chị vẫn có thể gặp em dẫu có li biệt,bởi gặp em là điều hạnh phúc nhất của đời chị.…