Ta là Ma Vương
cuộc sống câu chuyện hằng ngày xoay quanh Ma Vương…
cuộc sống câu chuyện hằng ngày xoay quanh Ma Vương…
Mình viết tạp nham, gồm những ý tưởng chưa hoàn thành hay mấy đoạn truyện ngắn lúc rảnh rỗi. Có đôi lúc sẽ là truyện giữa OCs hoặc OC và Char (noship) hay OTP. Truyện hoàn toàn không liên quan đến các sự kiện lịch sử có thật.…
Đây cũng không hẳn là một câu chuyện, chỉ là những mảnh kí ức rời rạc về mối tình đơn phương đầu tiên của tác giả thôi :)Truyện mang tính chất tự kỉ, không có nhiều cao trào (đơn phương mà, cứ âm thầm lặng lẽ thôi, đào đâu ra cao trào *cười*), vậy nên bạn nào không hứng thú có thể click back. Mình cũng tự nhận mình viết không hay, vì cũng không phải tác giả chuyên nghiệp gì, nên bạn nào đã có lòng đọc thì có thể thoải mái góp ý, nhưng đừng ném đá mình tội nghiệp, tâm hồn mình "mỏng manh dễ vỡ" lắm *chớp chớp*Hì, không dài dòng nữa, các bạn đọc truyện vui nha~…
Một câu truyện về sự cô độc, luôn phải chiến đấu một mình, về vấn nạn bạo lực học đường.…
Một người đứng từ xa chờ Chàng về Một người nuốt nước mắt từng đêm Chàng từng hứa vs Lệ Sa rằng đợi ngày chàng về chàng sẽ lấy nàng làm vợ và sẽ cho nàng 1 danh phận.Nàng nghĩ chàng thật lòng vs mình nên đã gật đầu đồng ý chờ chàng về nhưng nàng đã chờ chàng hơn 4 năm rồi mà chưa thấy chàng về.Một ngày, vì quá thương nhớ chàng Lệ Sa quyết định lên tỉnh gặp chàng thì tình cờ phát hiện chàng đang vui vẻ ôm hôn thắm thiết cùng vs người con gái khác.Lúc đó Lệ Sa cảm thấy hụt hẫng và tổn thương vô cùng 4 năm thanh xuân chờ chàng của nàng lại bị lừa dối như vậy, nàng mỉm cười đau khổ quay về quê.Chúng ta có duyên gặp nhau nhưng không nợ nhau thứ gì hết nên nàng cũng chẳng muốn níu kéo thứ tình cảm vô nghĩa như này .…
Trường trung học Phổ thông Rong Nho ngự trên một ngọn đồi trọc lóc gần sát mé biển, nằm cù bất cù bơ tuốt rìa thị trấn. Người ta chỉ cần đứng ở tầng một hoặc dũng cảm trèo lên hàng rào đá xám bao quanh trường, là có thể thu vào tầm mắt quang cảnh mặt biển xanh xanh rì rào sóng vỗ.Mỗi đầu tháng chín, như bao trường học khác, nơi đây đón một lứa học trò xa lạ làm quen gắn bó ba năm, rồi vẫy tay chào nhau, họa may thì có ngày tái ngộ. Ba mươi năm hơn trôi qua, ngôi trường này cứ thế, vững chãi dửng dưng, lặng lẽ ngắm nhìn từng chiếc, từng chiếc chồi non vươn mình bung nở.…
Có lẽ thanh xuân đẹp nhất là khi có cậu. Cậu tựa như ánh nắng hạ dịu dàng ghé ngang tuổi trẻ, lặng lẽ sưởi ấm những tháng năm tưởng chừng bình dị. Chỉ một nụ cười, một ánh mắt vô tình cũng đủ khiến trái tim mình rung lên từng hồi, như cơn gió khẽ lay những tán cây trong sân trường. Dưới bầu trời xanh trong, tiếng ve vẫn ngân vang, nắng vẫn trải dài trên hành lang quen thuộc, còn chúng ta vô tư cười đùa giữa những ngày đẹp nhất của tuổi học trò. Để rồi khi ngoảnh lại, mình mới nhận ra, điều rực rỡ nhất của mùa hạ chưa từng là ánh mặt trời, mà là sự xuất hiện của cậu trong những năm tháng thanh xuân ấy.…
Tình chưa ngọt đã vội tànNgười vừa thương đã vội xa…
Thể loại:Tâm lý xã hội, Ngôn tình hiện đại, Trưởng thành Bối cảnh:Sự khốc liệt của cuộc sống…
tác giả: Onithể loại: Hành động, huyền ảo, ABO, ngược sủng , niên thượng, siêu cường phiêu lưu, He Văn án: Đôi cánh tự do ta bị ngươi lưu lại mà bẻ gãy, nỗi tịch mịch u sầu này ta không chịu được nữa...Ngươi để trong người ta hai sinh mạng nhưng cũng không màng để ý ...loại như ngươi không có tư cách được nhận lại. Con ta !! Ta nuôi Loại ngươi chết tâm đi!!…
Yes, my OC(s) and their stories…
Không liên quan đến "[Countryhuman OC]Câu chuyện về gia đình nhỏ"Note:Không liên quan,không liên quan,không liên quan.Điều quan trọng phải nhắc ba lần.…
Những lời hứa non nớt của tuổi trẻ chính là ám ảnh cho sự trưởng thành. 2 con người không hẹn mà gặp trong vùng đất lạ lẫm, nhiều bất ngờ. Gặp nhau là vô tình, hứa với nhau cũng là vô tình. Nhưng những lần vô tình ấy lại giúp chung ta trưởng thành trong cách suy nghĩ. "Chaeyoung, chờ tớ nhé?"Lời nói ấy là vô tình nói, nhưng lại là ám ảnh suốt đời của người con gái mang tên Chaeyoung ấy...…
Tác giả: Hà Cầm VănGiới thiệu: Cuốn theo làn gió của buổi chiều thu nọ, Thi như lội ngược dòng về cái thời thiếu nữ mười lăm của mình. Ngỡ tưởng cái tuổi mười lăm của thiếu nữ ấy lấp lánh như sao trời, ai ngờ rằng nó lại là màn nước mắt đầm đìa trong đêm tối. Cái quá khứ ấy của Thi vừa bi lại vừa hài, vừa xen lẫn giữa chất hiện thực và chất lãng mạn. Tưởng rằng bóng tối ấy là vô tận nhưng điều kì diệu lại xuất hiện. Thi đã gặp gỡ Cầm, một chàng nhạc sĩ trẻ tài năng. Cầm như ánh mặt trời xua tan màn đêm tăm tối vĩnh hằng của đời Thi. Anh kéo Thi đi xa khỏi những đau khổ, bất hạnh và cả lòng người đầy nham hiểm. "Theo chiều gió" lấy chất liệu từ hiện thực cuộc sống. Ngoài ra truyện có sử dụng yếu tố hoang đường kì ảo. Bối cảnh chính trong truyện xoay quanh gia đình và trường học. Truyện thuộc thể loại chữa lành, tập trung đi sâu vào việc khắc họa tâm lý của nhân vật Thi, phù hợp với mọi độc giả. Tình tiết truyện dựa trên những sự kiện có thật xảy ra với chính tôi. Tuy nhiên nhân vật Cầm chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng nhằm giảm bớt sự tăm tối trong quá khứ của Thi.DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT. ĐỀ NGHỊ KHÔNG MANG ĐI DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Thế giới Blue Archive của Kivotos, nơi các học viện và học sinh sinh sống trong một xã hội công nghệ tiên tiến, bỗng chốc rung chuyển. Không phải do một cuộc xung đột nội bộ, mà là sự xuất hiện đầy bất ngờ của một thế lực hoàn toàn xa lạ. Từ một chiều không gian khác, các sĩ quan dạn dày kinh nghiệm cùng những cỗ máy chiến tranh khổng lồ của Liên Minh Warpath đã đổ bộ, mang theo một cuộc chiến mà không ai lường trước được. Hai thế giới, hai triết lý chiến đấu, nay phải đối mặt với nhau trong một sự kiện hợp tác định mệnh: Blue Archive x Warpath - Một Cuộc Chiến, Hai Chiến Tuyến. Liệu những cô gái học sinh đầy nhiệt huyết với những khẩu súng tùy chỉnh có thể hợp tác, hay đối đầu với các sĩ quan lạnh lùng và những đội quân hùng mạnh để bảo vệ hay chinh phục một tương lai mới?…
Tác giả: Diệp Khinh KhinhEditor: Bạch Nguyệt一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一Nàng bị vị hôn phu và tỷ tỷ mình hãm hại, trước hôm thành thân một ngày bị mọi người bắt gian.Giữa tiếng cười nhạo và nhục mạ của mọi người khi bị từ hôn, từ sống đánh đến chết, lần nữa mở mắt, bộc lộ tài năng, phong hoa tuyệt đại, nàng đã không còn là đối tượng để người khác khi dễ, nhục mạ! Huyết mạch phế vật thì thế nào, không có không diệt xong đối thủ, chỉ có tay chân không lưu loát!Nàng xoay người ngồi trên thân thể hắn, "Muốn ở bên ta? Đánh thắng ta rồi nói!"Hắn tà mị cong môi cười, "Vậy thử xem xem!"…
Có người nói, thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn có bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Với tôi cơn mưa ấy mang tên nàng!…
Hay viết sai chính tả…
Chuyện này không có mô tả. Nói đúng hơn là không biết mô tả như thế nào nữa. Nếu để giới thiệu qua thì ừm... có thể buồn, cũng có thể vui, cũng có thể là nhạt nhẽo vô vị...…