Yêu Em Từ Nhỏ /he/vkook/
mik mới lm,có sai sót mong mn giúp đỡ23:00 đăng e.p mới nha mn ❤️❤️❤️…
mik mới lm,có sai sót mong mn giúp đỡ23:00 đăng e.p mới nha mn ❤️❤️❤️…
Nhật ký của kẻ mộng mơ và cái giá phải trả…
Đây là dòng tâm tư của tôi..…
Mùa thu năm 2017, tôi gặp em. Ngỡ như là tình cờ, hoá ra lại là người trong mơ.…
như tiêu đề…
Em viết các câu chuyện có thật 100%.…
chuyện tình đẹp thật đấy.tiếc ghê, tất cả giờ đây chỉ gói gọn trong cụm từ "hồi ức"…
Vô đây để xàm về cuộc sống nào bà con :)))…
Là những thứ xảy ra quanh ta mỗi ngày có những cảm xúc vui , buồn…
Tình yêu tuổi học sinh…
Đa số là về OC và những ý tưởng bất chợt của tớ.…
Ngẫu hứng & Ngẫu nhiênMới tập viết nên còn sai chính tả ạ :vvv…
...........…
Lần cuối tôi gặp cậu...là khi nào nhỉ? Khi chúng ta còn là một đứa trẻ bé nhỏ? Khi chúng ta đã trở thành thanh thiếu niên? Khi tôi nhìn thấy cậu với cơ thể lạnh lẽo? Hay...lần cuối tôi đến thăm mộ cậu trước khi nó bị đập? Ngày chắp bút:12/7/2025 Ngày dừng bút:??? Chỉ là một cuốn truyện để chúc mừng sinh nhật tuổi mới của tôi.Giống như một món quà tôi tự tặng cho mình... Happy Birthday to me🎉Truyện không có ý xúc phạm đến bất kì quốc gia,lãnh thổ hay tổ chức nào.Truyện không liên quan đến lịch sử,chính trị,tôn giáo.Truyện viết theo thể loại giống nhật kí theo nhiều góc nhìn khác nhau.Truyện nhạt,nhảm xàm.Truyện có ngôn ngữ và tình tiết có thể khiến người đọc cảm thấy khó chịu.Cân nhắc trước khi xem!Không đạo truyện dưới mọi hình thức!Truyện được đăng tải tại Noveltoon - WattpadChân thành cảm ơn!…
Gái nhà lành x Trai nhà giàu 😞Gái dịu x Trai hỗnCâu chuyện vớ vỉn, có thể sẽ tình ơi là tình...*Trích đoạn:"Mày cứ qua lại với mấy thằng không ra gì đi. Đến lúc ông mách mẹ mày thì đừng trách ông miệng lưỡi vô tình!""Cậu bỏ ngay cái tật hỗn đi. Với lại ai thèm tí tởn cùng mấy thằng không ra gì!!!"Vũ cười nhạt hỏi:"Thế hôm bọn thằng Đức đánh nhau mày lao vào làm chó gì thế? Không có tao lôi ra thì đứa lùn tịt như mày thể nào cũng bị quần cho nát người. Tính làm mỹ nhân cứu thằng ất ơ à?"Tôi thấy nó tưởng tôi vì tình riêng mà muốn đỡ đòn hộ Đức thì cú lắm. Nhưng cái sự nền nã đã ăn vào trong máu nên tôi vẫn nhẹ giọng:"Do tui là lớp trưởng. Tất nhiên phải can thành viên lớp mình rồi. Ít nhất cũng câu được tí thời gian chờ thầy cô tới giải quyết mà..."Hình như nghe giọng tôi có chút ảo não phụng phịu, tên to xác nào đó cũng dịu lại đôi chút:"Lớp mày hết con trai sao? Kêu chúng nó can. Không biết đứng sang 1 bên hả? Học giỏi thế bọn kia gõ cho cái khờ người ra thì ai chơi với mày? Nghe câu này chưa: "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy." Nhớ vào đầu hộ tao."Tôi bật cười ha hả ha hả, tay cứ đập vào vai người bên cạnh. Bố khỉ. Chuyên Toán khi văn vở thì sẽ thế này hả? (...)…
Có những rung động không bắt đầu bằng một khoảnh khắc ồn ào, mà lớn lên từ rất nhiều điều nhỏ nhặt: một buổi chiều mưa, một chiếc áo mưa được đưa qua tay, một nụ cười thoáng qua và những khoảnh khắc giản dị của tuổi học trò.Câu chuyện theo chân Trần Ngọc Linh, một cô gái trầm lặng, tinh tế, quen giấu cảm xúc của mình, và Nguyễn Hoàng Nam, một cậu bạn sống giản dị, đối xử với người khác bằng sự tử tế. Từ năm lớp 10, giữa những tiết học, sân thể dục và những ngày tháng bình thường, Linh dần nhận ra ranh giới mong manh giữa mến mộ và thích. Còn Nam, theo cách của riêng mình, lặng lẽ để ý những thay đổi nhỏ nhất ở Linh.Đây không phải câu chuyện về một tình yêu bùng nổ, mà là hành trình của những cảm xúc chưa gọi tên: ngượng ngùng, né tránh, quan tâm vừa đủ, và can đảm đứng lại thay vì chạy đi. Một câu chuyện học đường nhẹ nhàng, chậm rãi, nơi tình cảm lớn lên từ sự thấu hiểu và những điều bình thường nhất-nhưng lại có sức ở lại rất lâu.…