[YEONGYU] Borage
forget me not ... written by : Won Terry…
forget me not ... written by : Won Terry…
đây hoàn toàn là những gì mình tưởng tượng khi ở 1 mình và mong muốn mn tôn trọng nóđây là truyện đầu tiên mình viết nên có góp ý mình sẽ nhận ngay và sửa đổi…
Tất cả mn trong RV là một gia đình ngoài đời thực. Có vài nhân vật phụ…
nói chung là giới thiệu các nhân vật ceppypasta thôi. Dành cho những người mới biết creepypasta…
• Xạ hương và kem chanh• Tag: ABO, thanh xuân vườn trường, OOC• Author: SearosieKhông reup, pls ~…
?/shan yue warning: ooc, lowercase, one-short.…
Tôi! một kẻ si tình dùng cả đời để say đắm một người...em biết đó là ai không?TÁC GIẢ: LeeAnh96…
Không thể nói cho anh biết, cho dù cả đời này có bao nhiêu người con trai xung quanh thì tình yêu sâu sắc nhất trong tim em là anh, đồng thời cũng là người em mãi mãi không thể có trong kiếp này. Nghe nói gấp 1000 con hạc giấy có thể cầu nguyện không biết là giả hay thật.-Anh, anh biết em cầu nguyện gì không? Em hy vọng sẽ được trở về bên anh.-Anh, có phải ước vọng của em quá xa xỉ không? Về bên anh để nhìn thấy anh là được.-Anh, anh đi đâu rồi sao chỉ có một mình em ở nơi này?-Anh, em không nhìn thấy anh.-Anh, anh không cần em nữa ư?-Anh, em mơ thấy ác mộng em đã đến một nơi không có anh ở bên.-Anh, em sợ bóng tối, em càng sợ cô đơn.-Anh, em nhớ anh.-Anh, khi nào em mới được về nhỉ!-Anh, em đã về rồi nhưng anh đã quên em rồi sao?-Anh, hôm nay em mệt mỏi quá, nếu anh ở bên cạnh thì tốt rồi, rất nhớ rất nhớ anh.-Anh, em rất nhớ, rất nhớ, rất nhớ anh.-...-Cuối cùng em cũng hiểu, cảm giác nhớ nhung đau tới không thở được là gì rồi.-Anh, em rất muốn biết anh sẽ nói gì?Anh sẽ trả lời thế nào.-Anh sẽ nói...sẽ nói. Nghẹn ngào không thành lời, xót xa khàn giọng nói: -Anh yêu em, rất yêu, rất yêu, rất yêu...Ngẩng đầu nhìn sao sáng trên bầu trời, tưởng tượng ra đôi mắt thích cười, ánh mắt dịu dàng, nhớ lại thời gian cùng cô ngồi dưới bầu trời, anh có thể giả như cô chưa đi xa, anh có thể giả như vòng tay chưa từng trống rỗng, anh có thể giả như mỗi ánh sao là tiếng líu ríu dịu dàng của cô, anh có thể giả như...Đêm nay, không có ánh sao.-Em đã đi rồi sao? Lời anh nói em có nghe thấy không? Nếu biết anh sẽ nói lời tạm biệt trướ…
"Em gái hôm qua?" - Cậu vừa nói vừa cười, giọng điệu mang theo chút trêu trọc nhưng cũng đầy thoải mái.Thanh Lam chớp mắt. Cô cảm thấy má mình hơi nóng lên, chẳng rõ vì vừa chạy hay vì nụ cười ấy."Anh...cậu... cũng học ở đây à?" - Cô hỏi, không quên sửa luôn cách xưng hô. Giọng cô nhỏ xíu như sợ ai đó nghe thấy. Cũng chẳng rõ vì sao lại như vậy."Ừ, lớp...10A5." - Cậu nói, rồi nhìn cô - "Cậu cũng học lớp này hả?"Cô gật đầu. Chợt cảm thấy bầu không khí thật ngượng ngùng. Nhưng sao trông cậu bình thản quá vậy? Chỉ có cô thấy vậy thôi sao?Cô đang nhất thời không biết nên nói gì thì thầy chủ nhiệm đã bước tới, cau mày:"Các em đi học trễ buổi đầu tiên là không tốt đâu. Ngày quan trọng như vậy phải chú ý chứ. Lần sau đừng tái phạm nữa nhé. Vào lớp đi. Hai em xem còn bàn nào trống thì ngồi."Thanh Lam nghe vậy liền cảm ơn thầy rồi líu ríu chạy nhanh đi tìm chỗ ngồi. Trong lòng vẫn chưa hết bất ngờ. Không chỉ học cùng trường... mà là cùng lớp. Nghĩ đến đây, không hiểu sao trong lòng cô lại thấy vui vẻ đến lạ thường.Cô nhanh chóng tìm được chỗ trống ở bàn thứ ba dãy hai. Có vẻ là do khá gần bàn giáo viên nên ít người muốn ngồi. Cô đặt sách lên ghế rồi ngồi phịch xuống, thoải mái duỗi chân ra. Bỗng chỗ ngồi bên cạnh cô bị kéo ra, bóng dáng cao gầy ấy thản nhiên ngồi xuống.Cô mở to mắt nhìn cậu. Cậu cũng nhìn cô, giọng nói mang theo ý cười:"Tớ là Hải Minh, rất vui được làm quen với cậu." - Cậu ngẫm một lúc, rồi bổ sung thêm - "Bông nhỏ.""..."Sao lần này cậu lại có chút đáng ghét thế nhỉ!…
Đau đến nghẹt thở khi tự tay giết chết người ta thương..."Tiểu Vũ đừng sợ, ta đến tìm huynh"_____3000 năm sau: Châu Kha Vũ 3027 tuổi cuối cùng cũng gặp được ca ca 17 tuổi Lưu Vũ của hắn."Sư huynh, sao ngươi có thể ăn mặc hở hang như vậy?!"Lưu-quần sooc áo cộc tay mới đi tập nhảy về-Vũ: ?_____Thể loại: Ngủ một giấc dậy thành lão yêu quái 🐠 x thiếu niên có tiền có sắc có tài hoa 🐟 =)))), quăng miếng cổ đại nhưng thực ra là hiện đại, tác giả nghĩ nó hài hước thực tế không biết, nói không với BE!…
Em kể người nghe chuyện những ngày xưa cũCó một nàng khờ mãi mãi chờ mong Chờ một mảnh hồn nồng nhiệt hoa lửaCó đứa trẻ ngoan mơ màng chuyện tương laiNơi có anh, có em, có cả chúng ta.- Bạn Tắc, ngày đó sao anh lại để ý đến em?- Anh thấy em giữa đám đông. Và... anh chỉ thấy em mà thôi.- Còn em?- Em cũng thấy anh giữa đám đông. Và em nghĩ là em đã thấy chàng thơ của mình.''Chaos'' chỉ là một câu chuyện giả tưởng. Anh ta là thật, nhưng tình là giả. Anh ta tỉnh, chỉ có tôi và bạn đang mơ mà thôi.Đây là x OC, nên nếu bạn không thích điều đó, xin hãy click back, đừng làm nhau đau.…
Tui chuyển ver này tại bạn công có cái tên rất hay nha Văn Chu Nghiêu. Là Văn Chu đó nha…
【暴风周宇】Talkshow: Tâm sự đầu giường nhà Tiểu Bạo…
Một món quà nhân dịp Hà lố quìnTác giả: 633Don't reup…
ai có đầu óc phong phú suy nghĩ sâu xa và nhìn thấu tâm can nhân vật trong thể loại yaoi sẽ hỉu không dành cho các thanh niên nghiêm túc và bọn soi mói kì thị 😤😤😤😤🤐…
"Tại sao em lại cười như vậy! Em hạnh phúc lắm à?Mặc dù người giết em là anh sao?Và em muốn nói gì?Tại sao...Ngày hôm đó em lại nói như vậy?"…
Đồng nhân Tôi Phong Thần Trong Trò Chơi Vô Hạn - Hồ Ngư Lạt TiêuNon-cp…
tấm chân tình này vẫn mãi hướng về em ... written by : Won Terry…
từ thở xa xưa một nơi sâu thẳm ở nơi gọi là hỗn độn nơi mà cái chết của các thực thể gọi là mà hỗn độn ma tiên nơi quyết chiến xem ai là kẻ mạnh nhất để độc chiếm duy ngã duy tôn…
Anh-Lưu Diệu Văn-là lớp trưởngCậu-Tống Á Hiên- lớp phó học tập2 người được xếp ngồi cùng bàn bắt đầu từ năm lớp 10.....…