Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi vừa chợp mắt được một chút thì nghe ở ngoài cửa sổ có tiếng động mạnh làm tôi tỉnh giấc.Lấy làm lạ tôi bước chậm rãi tiến lại gần cửa sổ, chưa kịp thủ thì tôi mở to mắt vì những chú chim ở đâu bay đến đậu ở cửa sổ phòng tôi, hót líu lo như đón chào tôi, một người bạn đồng hành mới!Lần này ở đâu ra một luồng gió mạnh thổi qua mái tóc tôi, cảm nhận những luồng khí không vừa ý, một hố đen ở đâu trong không gian xuất hiện, tôi bị cuốn vào hố đen đó, thật buồn cười khi mở mắt- Đây có phải là một thế giới song song?--------- Truyện có đăng trên wattpad, sàn truyện đăng hàng ngày của mỗi tuần.Lưu ý : ngọt lúc đầu, ngược lúc sau. Nhưng dù sao vẫn là kết thúc HE nhé :)))…
1. LuhanSehun là người bạn cùng tôi lớn lên.Năm tôi lên 6, gia đình chuyển từ thành phố về cái thị trấn này, từ đó tôi và Sehun bắt đầu trở thành hàng xóm của nhau.Khi đó tôi vừa tuổi vào lớp 1, học cùng lớp với Sehun, ba mẹ để tôi mỗi ngày theo Sehun đi bộ tới trường. Xóm tôi cũng có vài bạn cùng đi nữa, líu la líu lo với nhau rất vui. Con đường nhỏ qua ngõ nhà tôi kéo tới trường không xa, nhưng có lẽ do tôi chưa quen phải đi bộ nhiều nên thường xuyên bị các bạn bỏ lại tít phía sau. Chỉ có Sehun là luôn ở lại đợi tôi, cậu ấy còn giúp tôi đeo cái ba lô nặng muốn gãy vai nữa.Sehun trong cảm nhận của tôi khi đó là một cậu bạn vô cùng tốt bụng, ngoài ra còn là một người anh cái gì cũng biết nữa. Hồi đó tôi hay bảo Sehun : " Cậu thật giống như biết tuốt trên phim vậy!". Nhưng lớn lên rồi tôi mới hiểu thật ra khi đó chỉ là vì tôi không biết cái gì thôi, tôi mới từ thành phố về nên ở đây cái gì cũng lạ, do vậy Sehun bày ra trò gì tôi cũng lấy làm thú vị.Năm năm tiểu học qua thật nhanh, tôi đã quá quen với cuộc sống ở đây, cũng đã quá quen với việc đi trên con đường này nên không bao giờ bị đám bạn bỏ rơi lại phía sau nữa. Nhưng lúc này tôi lại phải bắt đầu đi một con đường khác theo hướng ngược lại để đến với trường cấp 2. May mắn là tôi vẫn có Sehun bên cạnh, trong xóm này chỉ có tôi và cậu ấy thi đỗ vào trường chuyên.Quãng đường từ nhà chúng tôi đến trường mới dài 4km, chắc chắn không thể tiếp tục đi bộ. Ba mẹ sắm cho tôi một con ngựa sắt, nhưng hầu như tôi chẳng mấy khi dùng đến, chỉ thíc…
Một mộng hồi minh, lịch sử đã biến, thúc đẩy lịch sử bánh xe nghiền áp hết thảy trở ngại, dương ta quốc uy.https://truyentiki.com/dai-minh-cam-tu.25518/…
Anh: tổng giám đốc của công ty về vàng, dầu mỏ, khoáng chất, ..Cô: con của chủ tịch công ty đá quý lớn nhất " mả cha thằng nào dám bắt bổn cô nương ta! Đưa về cho tiểu liên đội chuột nhà mày ăn à? Thịt ta không ngon đâu mà vừa dai nhanh nhách vừa khó ăn, làm ơn làm phước thả ta về nhà đi nha rồi ta mua thịt heo, bò, gà,vịt,.. cho tụi mày chén nha! Không thả người thì ta hát đó! 1 con vịt xoè ra hai con thằn lằn con cùng nhau đứt con chim non trên cành cao. Hót líu lo, hót líu lo em yeu chim thầy giáo em miệng hay cười mắt thầylong lanh thầy yêu mẹ, mẹ là tất cả, mẹ ơi, mẹ ơi mẹ là 2 con vịt xoè ra 2 con thằn lằn con..." cô chưa kịp hát tiếp thì anh đã chặn miệng cô lại bằng một nụ hôn nồng cháy " còn hát tiếp là thêm 1 cái nữa nha tôi không ngại đâu" anh nhếch môi kiêu hãnh nói😉 cảnh báo:😉Không nên vừa coi vừa uống nước không là sẽ sặc gây ra chít người lúc đó tác giả không chịu trách nhiệm đâu.❤️😂 Nhớ cho 🌟 nghenỦng hộ dài dài à nha💕💕💕…
Rõ ràng là tôi (Yi Ena) trong mắt anh (Ce Karan) là một cô gái bình thường trên cả bình thường. Vậy sao cả thị trấn bấy nhiêu người cùng vai bằng lứa, anh lại chọn đối tượng là tôi để tỏ tình chứ? *Lưu ý: Câu chuyện không chỉ thuộc về trường phái lãng mạn, cổ tích, ngọt ngào.. **Ảnh bì: WEIYI51129*…
Câu chuyện kể về mối tình của một cô em gái và một người anh trai nuôi, lúc bé cô là người vui vẻ, thân thiện và sống một cuộc sống rất hạnh phúc nhưng tai nạn đã ập đến đã lm cô trở nên .......................…
Tác giả: Từ Tiểu MiêuNguồn cv: wikidth.orgTình trang cv: 227chương (hoàn)Edit: HnhanahVăn ÁnBởi vì ảnh hưởng của dư luận xã hội đối với sự chậm chạp trong việc phá án mất tích liên hoàn mà đưa cục công an lên đầu sóng ngọn gió. Cục công an thành phố Phong Hà rơi vào đường cùng, gửi đơn xin Tổ Điều Tra Đặc Biệt tham gia vào việc phá án lần này.Thành viên của đại đội chuyên án Diệp Trúc sau vụ án thu được cành ô liu của tổ điều tra đặc biệt.Diệp Trúc vừa mới trọng sinh trở về, vẫn còn đang mộng bứcDiệp Trúc: Vì cái gì là tôi??Ngôn Vũ: Tổ điều tra đặc biệt đang thiếu một xe tăng hình người.Diệp Trúc: .......#Truyên được edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả…
Chiếc hộp Pandora, một khi đã được mở ra, sẽ đem lại phiền toái lớn cho thế giới này, đồng thời gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ cho những con người vẫn luôn ngày đêm sống trong lo sợ. Chiếc chuông gió vang vọng mỗi ban chiều, chuyến xe bus bạn vẫn thường đón khi đi học, ngay cả những bài đồng dao trẻ con tưởng chừng như rất đơn giản cũng có thể là nơi ẩn chứa của ác quỷ. Sự ngọt ngào êm đềm giả tạo ấy chỉ là lớp vỏ ngụy trang hoàn hảo mà thế gian này đang khoác lên mình, đừng bao giờ để nó dẫn bạn vào mộng mị. Muốn sống sót, hãy luôn cảnh giác với tất cả mọi thứ xung quanh, bởi vào thời điểm bạn buông lỏng chiếc khiên chắc chắn đang bảo vệ mình, chúng cũng có thể bất thình lình quay lại từ từ cắn xé, rút cạn từng hơi thở của bạn. Nói tôi nghe, bạn có cảm nhận được tiếng thở dài ai oán từ nơi địa ngục kia không?…
Đây sẽ là nơi tôi đăng những đoạn nhỏ mà tôi tâm đắc nhất từ những tác phẩm của mình, những tác phẩm đã/sẽ/không được đăng lên Wattpad (nếu không được đăng thì cứ đinh ninh là do tôi lười hay nhìn chung nó cringe đi)Đây có thể coi như một sự khích lệ bản thân (hay là thủ dâm tinh thần) cho tôi, nên bạn không đọc thì kệ mẹ bạn💀Thế nên là cảnh báo là nó sẽ cringe nhé:DNhưng mà làm như tôi quan tâm, các bạn tự mò đến chứ có phải tôi lôi kéo dụ dỗ gì đâu?Đổ cho thuật toán máy tính ấy. GLHF, I guess(?)Why should we feel anger at the worldAs if the world would notice?-Marcus Aurelius…
[ Longfic - Hoành Meow Của Dịch Tiên Sinh ] Author : Lam Thể loại : Nhân thú - công sủng thụ - HE. Độ dài : 10 chapters (đã hoàn) Văn án. Dịch tiên sinh vốn quen ở một mình, sớm đi chiều về, không cùng ai thân thiết. Anh cho rằng cuộc sống một mình như thế lâu dần cũng quen nếp. Cho đến khi gặp mèo nhỏ. Cùng nhau gặp mặt, chính là định mệnh, chỉ mong sớm chiều quấn quýt, không xa không rời.…