geminifourth | bảy ngày bên Bàn chải xanh
ngôi nhà, góc vườn nhỏ, biển, hoàng hôn.…
ngôi nhà, góc vườn nhỏ, biển, hoàng hôn.…
"Anh không hề có những ảo tưởng hão huyền về em, anh rõ tất cả sự bồng bột, tự phụ của em, nhìn thấy sự hư vinh, bướng bỉnh cùng gai góc bao quanh người em, nhưng dẫu có nhìn thấu toàn bộ những khiếm khuyết ấy, anh vẫn yêu em." W. Somerset Maugham, The Painted Veil…
Xả Doujinshi Pokemon Special từ Pixiv về cho mọi ng đọc=3Lưu ý !!!❌ Đừng reup doujinshi đi đâu vì mình đăng lên thì chưa có sự cho phép của artist❌Đọc xong nhớ bình chọn chọn con au này nhá<3<3…
Thể loại: Trinh thám, học đường, bromance pha lãng mạn.- Lần đầu viết về thể loại này, không biết ổn không 🥲, trái ngược lại hoàn toàn với cái mindset của tui ln.…
ABO_DươngDuy_DomicCaptainGóc giường trắng một thân ảnh nhỏ cuộn chặt cơ thể trần trụi trong chiếc chăn bông dày, đôi mắt kiêu ngạo từ bao giờ chỉ còn lại nỗi sợ hãi kinh hoàng. Áo choàng lụa đỏ phủ trên cơ thể người đàn ông cao ráo, trên tay là ly rượu vang hệt như màu của máu, tay không ngừng lắc chân vẫn đều bước về phía em. "Hoàng Đức Duy, làm vợ thôi cũng không làm được, em sống có giá trị gì chứ?" Người con trai cuộn người trong chăn lộ dần những dấu vết bạo hành trên cơ thể, phomemo bị áp chế đến không thể thở được, nước mắt yếu đuối giàn giụa rơi trên đôi mi xinh đẹp. Xốc lấy chăn, ép chặt miệng, toàn bộ ly rượu đổ ập vào cuốn họng, em ho sặc sụa, hắn thì thích thú, mùi phomemos máu tanh nồng lạnh lẽo từ cơ thể hắn áp chế phomemo mang mùi hoa anh túc không hương của em đến ngộp thở. "Trần Đăng Dương tôi muốn ly hôn"_Trần Đăng Dương (Enigma)_mùi hương máu (25tuổi) ca sĩ_Hoàng Đức Duy (Omega) mùi hương hoa anh túc đỏ (21tuổi)_nhân viên bán thuốc_đôi mắt em tựa như biển sâu cô độc, họ chỉ muốn sa vào đôi mắt ấy, mà chẳng ai muốn cứu em ra._người ta thường muốn mang thêm hạnh phúc vào đời nhau, mà quên dọn dẹp bộn bề trước đó, thế là không có chỗ đặt hạnh phúc vào._hãy giữ lấy ngọt ngào trong tim, còn đau khổ cứ gửi nó cho thời gianABO_ngược_H_HE_DươngCap…
Đây là câu chuyện về một thế hệ thanh niên trí thức rời bỏ thành phố, mang theo khát vọng dựng xây và đổi mới, đặt chân lên vùng núi Tây Bắc giữa những năm tháng chuyển mình của đất nước.Giữa núi rừng bao la và những bản làng còn hoang sơ, họ không chỉ đối mặt với khắc nghiệt của thiên nhiên, thiếu thốn của đời sống mới, mà còn đối diện với chính mình - với những nỗi đau riêng, với lý tưởng đã lỡ mang theo, với những tình yêu không được gọi tên.Quang Anh, một kỹ sư thủy điện với ánh mắt như nhìn xuyên qua cả thời cuộc. Đức Duy, một thầy giáo trẻ mang trong mình lòng nhân hậu và sức bền của kẻ từng mất mát. Cùng họ là những người bạn, người đồng chí - mỗi người một lý do để ở lại, để gieo mầm cho một ngày mai tươi sáng hơn.Không có bài ca hào hùng. Chỉ là những ngày mưa gió kéo dài, những đêm không điện, cơm chan nước suối, và ánh mắt người dân bản còn dè dặt. Nhưng giữa khốn khó ấy, tình người lặng lẽ nảy mầm.Truyện là lát cắt của một thời kỳ từng rất thật. Về những người trẻ từng nghĩ mình sẽ thay đổi cả thế giới - nhưng cuối cùng, chính thế giới đã đổi thay trong họ.…
⚘. ❛ Gặp nhau ở tuổi đôi mươi, ta hết mình với những thứ ta có. Và sau khi được thấy nhau một lần nữa ở giai đoạn bước qua gần hết cái tuổi đẹp nhất của đời người sau hai năm xa cách, rốt cuộc ta vẫn sẽ dùng thứ tình yêu nhiệt huyết nhất để tiếp tục trao cho đối phương hay ta sẽ dè dặt vuốt ve thứ tình yêu mà ta đã từng bỏ lỡ? ❜⚘Main cp : DooGemNiên hạ gương vỡ lại lànhÔng chủ quán bar x Anh chủ tiệm hoa⚘!Nội dung là giả nhưng người là thật, vui lòng xin phép trước khi đem fic đi đến nơi khác, nhất là chuyển ver fic. Và nhất định KHÔNG đem fic của mình đến trước mặt chính chủ bằng mọi cách!…
tội ác giấu kín…
lê quang hùng thật sự không hiểu tại sao dạo gần đây cứ đến khuya là lại có mấy nhóc racing boy áo đại bàng tung cánh náo loạn trước nhà em.;lowercase, tác phẩm dựa trên trí tưởng tượng…
Một tuyển tập những chiếc oneshot tình bể bình giữa Nguyễn Quang Anh (Rhyder) và Hoàng Đức Duy (Captainboy) - nơi cảm xúc được gói ghém bằng từng câu chữ mềm mại.Ngọt như viên kẹo đầu môi, dịu dàng như làn gió đầu thu, từng mẩu chuyện là từng nhịp tim rung rinh, là ánh nhìn len lén, là những cái chạm khe khẽ mà khiến tim ai đó lỡ nhịp.Đáng yêu muốn xỉu, tình đến mức tan chảy, mà cũng keo lém khiến người ta vừa cười vừa đỏ mặt.Cảnh báo nhẹ: đọc là nghiện, là auto "ôm tim", là muốn chìm đắm hoài trong thế giới chỉ có hai người ấy thôi. 💘…
thích làm sao che giấu, rung động làm sao nguôi ngoai?lalina schuett - biên đạo múa.natsha taechamongkalapiwat - diễn viên.…
định mệnh đưa ta đến với nhau…
giấc ngủ.tách cà phê.ngày ta còn nhau…
CẢNH BÁO OOC!Một vũ trụ song song của Người đẹp và Quái vật…
một chút yên bìnhmột chút tâm sựmột chút vui vẻ.* ngoại truyện, nội dung do tôi viết.+ nhân vật của tác giả Matsumoto Naoya.Tôi muốn viết những one short thuộc thể loại headcanon hoặc Fluff/Daily Life.…
Trên đời này không có chuyện "Hiển nhiên là đúng" hay "Hiển nhiên là sai"…
Author: Molly (thiếu muối) aka Bột Giặt (Ô Mô) :))Nội dung: Tổng hợp các one-short về Beyblade Burst mà con Au này viết. Chủ yếu là AllShu. Các one-shot sẽ có màu sắc khác nhau tùy thuộc các yếu tố sau:+ Tâm trạng của con Au.+ Bài hát con Au nghe lúc đang viết.+ Độ muối của con Au. '-')+ Độ siêng của con Au.Cứ việc nhận xét thoải mái miễn lịch sự là được. '-')Nếu không thích xin đừng đọc.Mong mọi người ủng hộ. UvUCảm ơn rất nhiều.…
" Chúng ta là ai?""....."Tác phẩm này chỉ đăng tải tại Wattpad, vui lòng reup hay đăng tải ở bất kỳ nơi nào khác Vui lòng không đem trước mặt chính chủ, xin cảm ơn…
Tình yêu của cậu bắt đầu bằng một tờ giấy hôn ước, còn trái tim người kia thì lạnh hơn cả mùa đông năm ấy. Trong bộ lễ phục cưới trắng tinh, Duy không có gì ngoài ánh mắt buồn và những bước chân đơn độc giữa một hôn lễ xa hoa mà người chồng tương lai lại quay lưng bước đi. Về nhà, Duy sống như một cái bóng, chịu đựng đòn roi, sự khinh miệt và những lời cay nghiệt - chỉ vì một chữ "hiếu" với gia đình. Cậu không khóc, chỉ lặng lẽ gấp lại nỗi đau, lặng lẽ yêu một người chưa từng coi mình là con người. Nhưng có lẽ... cũng chính sự lặng lẽ ấy, lại là thứ lay động một trái tim ngỡ đã hóa đá.…
Không biết đặt tiêu đề sao nựaDương Domic HIEUTHUHAI…