Anti chúng mày
Tao anti chúng mày đấy =D…
Tao anti chúng mày đấy =D…
"Hỏi trời cao hỡi tình là chiVừa gặp nhau đã vội biệt ly, nhìn em bước theo người khuất dần anh chỉ lặng thinh Tưởng rằng may mắn tìm được nhau nào ngờ đâu đứt đoạn dây tơTrách kiếp này có duyên nhưng chẳng có phận...Hẹn em kiếp sau, kiếp này thôi tìm đến nhau"…
Tôi đã từng ngồi ở một góc phòng và tự hỏi, tình yêu là như thế nào? Một thứ cảm xúc đơn giản là yêu một người? Một thứ cảm xúc chân thật, làm con người ta chìm sâu vào trong nó. Hay đơn giản, đó là loại ảo ảnh do con người tự mình tạo ra trong vô thức? Một thứ xúc cảm vừa mơ hồ vừa lắng đọng.Nhưng có lẽ, thứ cảm xúc ấy. Đối với những kẻ lang bạt giống như một sự cứu rỗi, hay đối với tôi, nó giống như một vì sao không thể chạm tới.Tôi gặp cậu trai ấy vào một ngày trời ảm đạm, cũng phải thôi, ở Forks là thế mà. Ngày đấy là cái ngày mà tôi phải rời xa Suffolk, nơi tôi gắn bỏ hơn 1 thập kỉ.Cái ngày mà tôi chỉ muốn hét lên dưới cơn mưa tầm tã ấy. Cái ngày mà tôi chỉ muốn Forks đừng chạm đến cuộc đời hảo huyền mà tôi đang có.Cái ngày mà tôi nghĩ Forks đã lấy đi người thân của tôi.Nó là một xúc cảm, bốc đồng nhất thời. Tôi nghĩ vậy....CP: EdwardxGwen…
Càng đọc càng hay…
Một câu truyện với nhiều tình tiết khó thở. Những mảnh đời trong bóng tối. Những câu chuyện tình yêu bị cấm đoán môt cách tàn nhẫn..…
Ummm.....ai muốn cp nào thì comment nha yêu…
_Tác giả: Miukt_Tên truyện: Muốn nghe lời yêu từ anh._Thể loại: Đam mỹ, HE, hiện đại, thế thân, ngược luyến tàn tâm, đan xen giữa ngược và sủng._Nhân vật: Thâm sâu khó lường, băng lãnh tổng tài công sau trở thành chung tình công (Cố Hàn); đơn thuần, xinh đẹp, yếu mềm thụ sau thành lãnh đạm thụ (Diệp Thuần). _Số chương: chưa biết_Nội dung: Hắn xem y như thế thân, đem y cứu ra rồi lại giẫm đạp y vào nơi tâm tối, mãi cố chấp với tình yêu cũ để rồi đánh mất tình yêu thật sự.Trích đoạn:-Cố Hàn: "Tôi nguyện ý để em hận tôi nhưng tôi sẽ không bao giờ buông tay lần nữa."-Diệp Thuần: "Tất cả đã quá trễ rồi..."~~Lần đầu mk viết nên có gì các bạn đừng chê nha~~😊😊…
Đây chỉ là 1 câu chuyện vui thôi, do tớ nghĩ ra nên hơi lủng củng, thông cảm!…
Tên: Vô Tư Ưu LựTuyển tập: Mộng Vô ThườngTác giả: Kẻ Dệt Mộng (Mộng)Giới thiệu:Có một số chuyện, không chỉ cứ giải thích trên mặt chữ là có thể hiểu được. Đây là điều mà hắn được nghe, được nhắc không biết bao nhiêu lần. Hằng đêm, mỗi khi hắn nhắm mắt lại, sẽ luôn có giọng nói rỉ vào tai hắn câu nói kia. Đã không biết qua bao nhiêu đêm thức trắng, hắn bị giọng nói kia hành hạ đến nỗi không ngủ được. Tuy nhiên, đấy cũng không hẳn là một vấn đề quá lớn.Chỉ là, hắn vẫn luôn không hiểu giọng nói đó đến từ đâu, là của ai?Rốt cuộc là ai luôn nhắc hắn về điều khó hiểu ấy?Là ai?Hắn không biết.Hắn không biết.Không biết.Không...Đôi mắt hắn đỏ sọc.Hắn rốt cuộc cũng điên rồi.…
- Chị ơi! Anh yêu em.-Cái gì cơ@@ mày bị điên à...- Em không cần chịtrả lời ngay. Suy nghĩ kĩ đi...Tình yêu không có lỗi...- Tôi thích cậu. Làm bạn gái tôi nhé....-..........T..ô...i......…
Truyện nói về đế quốc Triều Châu thời loạn thế có người đồn rằng ở trong kinh thành có 1 cặp nam , nữ tài mạo song toàn được ông trời phái xuống để giúp bá tánh .Triều Châu hàng vạn người ta không tin là ta sẽ không có được nàng !!! Nàng là Nữ Vương còn ta là Vương Gia (Vua) chúng ta là 1 đôi uyên ương.Chàng là 1 Vương Gia tái thế còn ta chỉ là 1 Nữ Vương lạnh lùng không có trái tim ấm áp những nhờ Vương Gia mà ta biết thế nào là yêu, thương .Giang Sơn Triều Châu Rộng Lớn Liệu 2 Người Có Cùng Nhau Đi Hết Quãng Đời .Tác Giả : Jenni .…
Một hôm, Hy mở cuốn tập cũ và viết vào đó vài dòng chữ..."Anh viết ra ngày hôm nay chỉ muốn bản thân mình nhẹ lòng hơn, không phải kể lan man và phải kể hơn một nghìn lần câu chuyện của tụi mình cho bạn bè anh nghe nữa."…
Tác giả: Hờn:)))Thể loại: thanh mai trúc mã, vườn trườngTrích một đoạn:-Này, thực ra mượn sách chỉ là cái cớ để tao gặp mày thôi.!....- Này tao nghĩ là từ bây giờ tao chẳng cần tốn tiền đi du lịch đâu, thật chứ đi quanh mày là hết một vòng trái đất rồi còn gì?...-Mày không thích chỗ dông người? Thế vào trái tim tao này, trong đấy, có mỗi mày thôi?!''...- Này, đến thế này rồi mà mày vẫn không xi nhê gì à?Hắn mặt tỉnh bơ, liếc nhìn, chậm rãi nói:- Tập trung học hành, đừng nghĩ mấy thứ linh tinh cản trở việc phát triển não bộ...-... Thực ra, tao chả lo lắm đâu, dù gì thì mai sau mày cũng là bố của con tao mà..Tôi vỗ vai hắn cười hì hì, vạch sẵn tương lai hai đứa...Thanh xuân của tôi là thế đấy luôn có hình bóng cậu trong đó... tôi không biết là đã thích cậu từ bao giờ mà bây giờ nhìn lại chỉ còn là một từ: yêu..." Tôi đã luôn nghĩ rằng: thích cậu là điều mà tôi thấy thật khó hiểu, nhưng được cậu đáp lại tình cảm, ấy là điều tôi chưa từng dám nghĩ đến."" Dù chuyện gì xảy ra thì hãy mạnh mẽ lên và mỉm cười thật tươi nhé! Hãy nhớ rằng nếu tất cả mọi người trên thế giới này không tin cậu thì tôi sẽ ngoảnh mặt đi với cả thế giới."…