Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
TRUYỆN: Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác Giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcThể Loại: Xuyên NhanhSố Chương: 920 (Hoàn CV)Tình Trạng: Đang đào :vEdit + Dịch: Page Cà Ri BơDes bìa: SênVăn Án:Những gì bạn nhìn thấy, bạn biết, đều là sự thật sao?Tích! NPC cao cấp số 107 thức tỉnh...Lăng Hiểu (Đầu cũng không ngẩng): Ôi, hóa ra tôi là một NPC.Vào lúc người khác đang vắt hết óc ở thế giới xuyên nhanh làm nhiệm vụ, Lăng Hiểu nhàn nhã uống cà phê trêu mèo, làm NPC cá mặn nhất của Chư Thiên vạn giới, có một không hai...Tên khác 《Ta muốn NPC này có tác dụng gì! 》, 《NPC này vĩnh viễn không thể chiếm đóng được 》…
Bốn năm trước.Cô từ từ đi tới trước mặt anh, ngẩng đầu cùng với ánh mắt cực kỳ thuần khiết nhìn anh, chân thành mà ẩn hàm xin lỗi. Cô khom lưng thật thấp hướng anh bái một cái, cuối cùng cúi đầu nói: "Thật xin lỗi, em không thể cưới một người đàn ông mà em không yêu."Bốn năm sau.Anh nói "Mỹ nữ đi nơi nào vậy? Tôi tiễn em một đoạn đường nhé."Cô kinh ngạc một chút, chờ khi thấy rõ người ngồi trong xe mới khẽ nhíu mày, lùi về sau vài bước: "Thật xin lỗi, tôi không quen anh."Cằm của anh chống trên cánh tay, anh khẽ cười "Phải vậy không? Tôi lại cho là hai ta có quen nhau từ trước rồi kia."Cô mày nhíu lại càng chặt hơn, hít sâu một hơi mới lên tiếng "Em thật không nhận ra anh, Nguyễn Văn Khánh!"Anh là vị hôn phu bị cô vứt bỏ, cô là con mồi anh truy đuổi suốt đời!…
(Chương 1 - 200)Sau 7 năm xa nhà, Nguyễn Lưu Tranh trở về thành phố nơi cô sinh ra và trở thành bác sĩ thực tập khoa Thần Kinh của bệnh viện Bắc Nhã. Ở đây cô gặp lại chồng cũ mình - Ninh Chí Kiêm là một trong những bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện. Anh chủ động làm cố vấn cho cô, xem như là sự bù đắp cho hôn nhân thất bại mà anh gây ra. Còn Nguyễn Lưu Tranh cũng không còn là học muội e lệ, người con gái yếu đuối năm xưa. Cô có trách nhiệm của mình, cùng thời điểm kiên trì cho dù là cứu chữa bệnh nhân hay đối mặt với tình cảm.…
Dưới khoảng trời trong xanh vời vợi ấy, có cậu, có tôi, có chúng ta. Và mảng nắng vàng nơi góc sân trường, chói loà những gương mặt bừng sức sống.Có cô nàng mãi nhìn theo cậu.Có anh chàng nở nụ cười răng khểnh.Có bạn gái yêu kiều sau tà áo, có chàng trai khôi ngô chạy cùng lứa bạn.Nơi đất trời ấy, họ cùng khóc, cùng cười, cùng trải qua những thăng trầm cuộc sống, cùng đón chờ những giông bão cuộc đời, và ánh sáng bình minh hi vọng.Sau một khoảng tương lai thật dài, khi cậu quay lại, chúng ta đã mỗi đứa một phương.…
Osho đã từng nói: "Bầu trời không có khung, nhưng khung cửa sổ lại trở thành khung hình của bầu trời."Nhưng liệu có sai không khi ngắm nhìn bầu trời qua khe nứt giữ hai viên gạch, qua ô cửa sổ áp mái hay qua tấm ảnh mà người bạn phương xa gửi về? Liệu thứ ta thấy có thật sự là bầu trời không?Thiên Lâm, Ngọc Miên và Gia Phước trở về quê nhà sau khi nghe tin cậu em hàng xóm đột ngột mất tích. Cùng thời điểm đó, vụ án mạng năm xưa ở thị trấn họ bất ngờ bị đào lại, kéo theo những ánh nhìn tò mò về truyền thuyết lâu đời và những tập tục nơi đây.Bất chấp những hỗn loạn của dư luận, Thiên Lâm, Ngọc Miên và Gia Phước đều cố gắng tìm người mất tích theo cách riêng của mình. Tách khỏi hai người bạn thân, Thiên Lâm bất ngờ gặp Sương - cô gái kì lạ nơi căn nhà gỗ trong rừng - hiện trường vụ án mạng năm xưa.Những nét cọ nhem nhuốc của vận mệnh sẽ đưa họ tới đâu? Trong ba người họ, ai sẽ là người gom được từng mảnh ghép, để nhìn thấy bức tranh sự thật?…
Tại thị trấn sương mù Hải Yên, Ahn Yujin là chủ một tiệm sách cũ trên vách đá, đồng thời là một "Người tiễn đưa" - chuyên bầu bạn với những ai muốn rời bỏ thế gian. Một ngày mưa, Jang Wonyoung xuất hiện với đôi mắt rệu rã và tâm hồn vụn vỡ. Cô xem việc phải thức dậy mỗi ngày là một hình phạt.Không khuyên răn sáo rỗng, Yujin đưa ra một khế ước bảy ngày: Cô sẽ ở bên Wonyoung, bao bọc và chấp nhận mọi tổn thương của cô. Nếu sau bảy ngày Wonyoung vẫn muốn buông xuôi, chính tay Yujin sẽ tiễn cô đi.Bảy ngày đếm ngược, tình yêu nảy mầm giữa ranh giới sống và chết. Liệu sự dịu dàng của Yujin có giữ được nhành bách hợp sắp tan thành bọt biển?"Tôi không có quyền định đoạt nỗi đau của cậu. Tôi chỉ ước mình có thể là một cái cớ nhỏ nhoi, để cậu bằng lòng tha thứ cho ngày mai." - Ahn Yujin…
Tên: [ĐN Trảm Thần] Mê Vụ Chi Hạ, Hạc Minh Kinh Thành.Tác giả: Tinh TửThể loại: action, 1 nv9, có cp phụ, đồng nhân,...(Lưu ý: mọi yếu tố trong truyện đều là tưởng tượng, có sai sót xin hãy cmt để tui biết nhé)Văn Án: Mê vụ bao phủ. Ngoại thần nhìn chăm chú thế giới, thần bí bò ra từ bóng tối, mà nhân loại chỉ còn cách dùng máu tươi để thủ hộ thành trì.-Tạ Bạch là một bệnh nhân tâm thần.Hắn nghe thấy hạc minh.Nghe thấy tiếng chuông cổ vang vọng nơi tầng mây đã mục nát.Cho đến đêm ấy...Khi thần bí giáng lâm.Thiếu niên bạch phát khẽ kết pháp quyết. Một tiếng hạc vang vọng thiên địa. Mê vụ lui tán. Sau lưng hắn, hư ảnh Bạch Hạc che khuất thiên khung.-Đầu đội Vấn Lộ Hương. Chân đạp Thiên Cang Bộ. Hắn là ai? Hắn chính là Bạch Hạc Đồng Tử: Chỉ giết, không độ.…
Văn án:Thanh xuân từng có một người làm trái tim tôi rung động. Sẽ vì người ấy cười mà cười theo, khóc mà khóc theo. Tưởng chừng những rung động ấy đều xuất phát từ hai phía. Nhưng có lẽ là do tôi quá mơ mộng và ảo tưởng. Mơ mộng một ngày nào đó cậu sẽ đáp lại tình cảm của tôi. Mùa hạ năm ấy đã chứng kiến tất cả sự dũng từ tận trái tim tôi. Cũng chứng kiến cả sự nhút nhát do dự của cậu. Mùa hạ khép lại đã kết thúc luôn cả mối tình đơn phương ngây dại ngày ấy.Người ta nói cỏ bốn lá sẽ đem lại may mắn cho người tìm thấy nó. Nhưng mà ước tính cứ khoảng 10.000 cây cỏ ba lá thì mới có một cây bốn lá. Nếu thật sự tìm thấy cỏ bốn lá, tôi rất muốn thử xem liệu nó có thực sự đem lại may mắn cho tôi không?***" Tớ thích cậu."" Xin lỗi..."Ngàn lần thầm nói thích cậu, trăm lần ẩn ý vu vơ, một lần can đảm thổ lộ mà chẳng lần nào nhận được đáp án mình mong muốn. Nhưng con người ai mà chẳng phải tiến về phía trước. Tôi sẽ bỏ mùa hạ này ở lại để tiến đến mùa hạ khác không có cậu.Tạm biệt ánh nắng hạ đẹp nhất trong 1000 ngày nắng của thanh xuân.…
Tên truyện: Nắng hạ chẳng tàn (炽夏不落)Tên tác giả: Nam Tri Bắc (楠知北)Bìa: Được redraw lại từ bìa gốc của truyện trên Tấn Giang.Số chương: 76 chương + 11 ngoại truyện.Tình trạng truyện: Hoàn.𝄞𝄢: Truyện có cùng mốc thời gian và sự kiện với bộ 'Bạn học số 7' (cùng tác giả)Tag: Ngôn tình, Con cưng của trời, Ngọt ngào, Học đường, Nhẹ nhàng, HE.Nhân vật chính: Khương Di, Chu Úc Đinh.Nhân vật phụ: Chu Thiên Tình, Triệu Càn Khôn, Từ Giai, etc.Ý chính: Hy vọng luôn tồn tại ở khắp mọi nơi, hãy luôn nhìn về phía trước.[Đại tiểu thư x 'Vệ sĩ' con nhà người ta ngầu lòi]…
Sô chương: 70Nguồn: sstruyen.Anh ấy có thể là hoàng tử, là kỵ sĩ, thậm chí là Vương Lão Ngũ, nhưng tuyệt đối không thể là một người lính ngốc nghếch xem mắt quen được.Triệu Nhiễm Nhiễm dĩ nhiên cũng không thể ngoại lệ, cho nên sau khi Triệu Phu ném xuống đòn sấm sét kia, cô liền bị cháy ngoài khét trong sống.Xem... mắt á!Không đi không được? Có phải không?Mặc dù chưa từng yêu ai, nhưng bởi vì vấn đề mặt mũi to lớn, khiến cô không cho ai biết sự thật mình chưa từng có ai theo đuổi, bây giờ bị buộc xem mắt, nhất thời rất bài xích"…
Tình duyên làm say lòng ngườiTiền bạc làm hại con người Nhầm mà lại hoá hayTrời se duyên thật khéo quá~Couple: ChangRic, CAPIEL Status: Fic này tác giả viết theo bộ phim cùng tên :)) nhưng sẽ có một số phần tự tung tự tác Thể loại: HE, cổ trang, hài sủng...…
Nơi để thả lòng vào thế giới có tôi có cậu...Khép hờ đôi mắt để nghe rõ nhịp đập trái tim tôi.Dư vị của giọt lệ đắng chát vẫn còn động lại rồi dần biến mất.Mọi thứ vẫn sẽ tiếp tục để hoàn thành sứ mệnh của nó.Tíc tắc....Tíc tắc....…
Tác giả:Diệp Lạc Vô TâmThể loại:Ngôn Tình, Đô ThịNguồn:TruyenfullVăn án:Nếu An Dĩ Phong không tính là đàn ông, trên thế giới này không ai dám nói chính mình là đàn ông!Nếu An Dĩ Phong không tính là yêu nghiệt, như vậy, trên thế giới này cũng không hề có yêu nghiệt...Hắn là một người đàn ông như vậy, rong ruổi giang hồ mười lăm năm, ai dám cùng hắn một câu trái ý, về sau đừng nghĩ mở miệng nói chuyện. Hắn kiêu ngạo ương ngạnh, hoành hành ngang dọc, hắn cô độc, mệt mỏi... nhưng mấy ai biết rằng, trong tim hắn chỉ có một bóng hình, và có một người lặng lẽ yêu hắn, chờ hắn... ở một nơi rất xa.Hài hước, lãng mạn, miêu tả tâm lý nhân vật cực khéo, cốt truyện gay cấn, tác giả đã tạo cho câu chuyện tình yêu đầy màu sắc cổ tích giữa một nữ cảnh sát và anh chàng lừng lẫy chốn giang hồ sự hấp dẫn đặc biệt. Đan xen vào câu chuyện tình yêu này là câu chuyện của tình bạn, tình anh em, tình cha con, nghĩa khí, chữ tín và sức mạnh của những ước mơ. Đó chính là những điều tốt đẹp trong cuộc đời này."Em không cần kết quả, cũng không cần hứa hẹn gì, có thể yêu thêm được một ngày thì sẽ yêu một ngày, có thể nhìn thêm được một lần thì sẽ nhìn thêm một lần!""Tư Đồ Thuần, em hãy nhớ rằng, An Dĩ Phong cả đời này sẽ không lấy ai khác ngoài em!""Nhưng em không thể lấy anh.""Anh biết... Được yêu em là đủ rồi.""Cho dù ngày mai có kết cục thế nào đi nữa, em cũng sẽ không hối hận vì đã yêu anh."…
À, trên đường Lạc Thủy thượng thần tình cờ nhặt một con hổ màu tím to bằng bàn tay, ngay cả hình người cũng chưa tu luyện thành. Thôi, nếu nàng bị các vị tiên khác bài xích như vậy thì mình đành tạm nuôi trước. Ba trăm năm sau, Lạc Thủy thượng thần vì bảo vệ con hổ tím đó mà bị thương, lúc sắp bế quan tu luyện thì giao hổ tím cho Đạp Vũ thượng thần chăm sóc dùm. Con hổ nhỏ kinh hãi, liều mạng lắc lắc cái đầu nhỏ: "Ta không muốn, ta muốn đi theo ngài, theo ngài có thịt ăn." Lạc Thủy thượng thần chỉ vỗ vỗ đầu của nàng nói: "Ngoan, nghe lời." Yên lặng rồi lại yên lặng, chung quy có chút cảm giác không ổn, nhưng lại không nghĩ ra cái gì nữa, chỉ có thể nói với Đạp Vũ thượng thần: "Đừng cho người khác ức hiếp nàng." Đạp Vũ thượng thần kinh ngạc, khẽ nhíu đôi mày đẹp, cứ nhìn chằm chằm Lạc Thủy thượng thần tựa như ngọn núi băng kia: "Trước đây ta cảm thấy ngươi lạnh lùng quả quyết nhất, hiện giờ sao lại dong dài thế này, nếu ngươi lo lắng..." Hắn dừng một chút rồi vui vẻ giống như đám yêu ma quỷ quái đang ăn ngon xem kịch vui lại giống như chúng tiên hớn hở đến hội bàn đào ăn uống. Quạt ngọc lay động hai cái, nụ cười phong lưu lại mang chút nghiêm trang bảo: "Ta sẽ nhận nàng làm đồ đệ có được không? ài, ta đây, một sư phụ vừa mạnh mẽ lại đẹp không chê vào đâu được, đến lúc đó tiểu nha đầu ở cùng ta sớm sớm chiều chiều chung một mái nhà, chắc chắn sẽ nảy sinh tìm cảm ám muội với ta, như vậy sẽ tạo nên một đoạn sư đồ cấm luyến chấn động lục giới, vang đội cổ k…
Tiếng gió rì rào, gió khẽ lướt qua hàng cây xưa,Đâu đây tà áo dài khẽ bay bên thành quách cũ....Huế trầm lặng như một hơi thở, sâu hơn cả một giấc mơ. Một Huế đã từng oằn mình trong những biến cố, một Cố Đô uy nghiêm pha lẫn u sầu. Nhưng giữa những tầng tro bụi lịch sử, Huế vẫn lấp lánh đẹp tựa vầng trăng cổ tích.Tình yêu như một khúc hoài ca vang lên giữa những vết tích hoài niệm phủ rêu phong thời gian.Hoa Ngô Đồng rơi rụng như sương dẫn lối cho người.Con đường mòn nhỏ vừa xa lạ vừa quen thuộc đưa người đến với bí mật đã ngủ yên hàng trăm năm.Chỉ một ánh nhìn đã khắc sâu vào trong tim.Nơi lăng mộ cô tịch, vận mệnh đã se mối duyên hồng.-•-•-•--"Bao giờ được ăn?"-"Sắp rồi."-"Mấy canh giờ trước ngươi cũng nói như vậy."...Một thời gian nữa trôi qua.-"Chín chưa?"-"C-Chưa..."-"Rốt cuộc ngươi có biết nấu ăn không thế!!!!"-"Có mà, biết mà..."-"Nghe đây, nếu như lần này còn không làm ra món gì ăn được. Ta liền ăn luôn ngươi."-"Ôi!!! Trùng hợp quá. Anh cũng muốn 'ăn' em đấy."…
Nàng là một người lạnh lùng, nham hiểm khi xuyên qua liền trở thành một đại tiểu thư quý tộc mỹ nhân tuyệt sắc vừa háo sắc lại bất tài.Trong một lần tai nạn vì đuổi theo nhị hoàng tử điện hạ điển trai, không lâu sau đó, tài năng hiện ra gây chấn động thiên hạ.Kỵ sĩ bảo vệ cho nàng rất bất ngờ khi thấy tài năng đột xuất như vậy, hắn tỏ ra kinh ngạc, hoài nghi. Nàng, thật sự vẫn là nàng như trước đây sao?Một lần trong rừng, nàng bị một tên nam nhân không tài năng học thức ngăn lại: "Đừng giả bộ, ngươi không phải luôn khao khát muốn ở cùng một chỗ với ta sao?". Trước kia hắn tránh nàng còn không kịp. Sau một khắc, trong rừng truyền đến một tiếng kêu như heo bị giết, vang tận mây xanh, khiến cho tất cả loài chim trong rừng kinh hãi bay đi.---Tác giả: Vô Tình Bảo BảoNguồn: truyenfull.vn…
🌷 Mục đích chính của tôi là note lại trích dẫn hay, không phải review truyện, vài dòng cảm nhận đó chỉ là hơi thích viết linh tinh, chắc là sẽ có spoil nội dung đấy!🌷 Có vấn đề gì thì mọi người liên hệ với tôi qua Facebook/Instagram cá nhân ở phía cuối Home Wordpress nha.P/S: Chỉ một người tổng hợp duy nhất.…
Tác giả:Siêu năng lực giả tiểu mê muộiEdogawa Conan vẫn luôn cho rằng chính mình sinh hoạt ở một cái khoa học nghiêm cẩn thế giớiThẳng đến Teitan tiểu học cái kia học sinh chuyển trường đã đếnHắn nói chuyện đều không cần há mồm, các ngươi vì cái gì đều không cảm thấy kỳ quái!Conan: Hiện tại bên ngoài rất nguy hiểm, ngươi muốn ngoan ngoãn tại đây đợi không cần chạy loạn, ta đi ra ngoài một chút liền trở về.Saiki: Ta mới không có chạy loạn, liền tính chạy loạn cũng sẽ không bị ngươi bắt đếncp: Thật tuổi nhỏ bản siêu năng lực đại lão x ngụy tuổi nhỏ bản cao trung sinh trinh thámTề thần chính là bảy tuổi tề thần, học tiểu học tề thần, Tử Thần chính là mười bảy tuổi Tử Thần, cái kia ngụy tiểu hài tử danh trinh thámTag: Tổng mạnNiên hạTề thầnTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Saiki Kusuo, Edogawa Conan ( Kudo Shinichi ) ┃ vai phụ: Kuroba Kaito, Hattori Henji, từ từ ┃ cái khác: Một câu tóm tắt: Trợ thủ chức trách chính là cấp trinh thám gia tăng khó khăn…
Hán Việt: Trọng sinh chi tố cá quai hài tửTác giả: Kim Sinh Duyên ThiểnRaw qt: WikidthTình trạng: Hoàn thànhTình trạng edit: On goingEditor : Lonsuatrenthaonguyen Warning : Có tình tiết thụ bị rape( ở kiếp trước, kiếp này công và thụ là lần đầu của nhau). Lôi của ai thì né nha.Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Hào môn thế gia , Cẩu huyết , Chủ thụ , 1v1221 chương +5 phiên ngoạiVăn án:Bạch Nhất Hàm là một thằng nhóc ngỗ nghịch bị sủng hư, làm trời làm đất. Rốt cuộc làm nhà táng gia bại sản, khiến người mình yêu chạy mất, tự mình tìm đường chết.Sau khi trọng sinh, cậu quyết định thay đổi triệt để, nỗ lực làm bé ngoan. Nhưng mà, rất nhiều sự thật hình như đều không giống như cậu đã nghĩ......Bạch cha Bạch mẹ: Con trai trở nên ngoan như vậy, nhất định là có người khi dễ nó, không thể tha thứ!Bạch đại ca, Bạch đại tỷ: Nếu em trai hiểu chuyện mà phải làm em ấy chịu khổ vì đại giới, anh/chị đây tình nguyện tiểu Hàm vĩnh viễn đều là đứa bé hư!Mục Tịnh Viễn: Hàm Hàm đánh mày thì mày nên cam chịu, nhưng nếu mày né...... Trời lạnh rồi, nên có nhà ai đó phá sản để Hàm Hàm cười một cái.Bạch Nhất Hàm:......, đời trước tôi ngỗ nghịch như vậy, không thể không có công lao của các người!Truyện này giả tưởng, hư cấu, hư cấu, chuyện quan trọng nói ba lần, hết thảy đều là hư cấu.Đôi lời editor : Đây là bản edit chui chưa đc sự đồng ý của tác giả P/s: Mình không hề có chuyên môn gì về tiếng Trung, độ chính xác tầm >60%✍️Truyện chỉ đăng trên Wattpad…