hieugav | cà phê, vị nắng và em
tmh x đtangười ta bảo quán cà phê chỉ là nơi trú tạm, nhưng đôi khi, có những người bước vào để đánh thức điều ta tưởng đã ngủ yên suốt cả đời.…
tmh x đtangười ta bảo quán cà phê chỉ là nơi trú tạm, nhưng đôi khi, có những người bước vào để đánh thức điều ta tưởng đã ngủ yên suốt cả đời.…
Em dành cả thanh xuân ở bên cạnh anh với hai từ "đơn phương".Anh dành cả cuộc đời còn lại mang đến cho em hai từ "hạnh phúc".Em rụt rè, ngại ngùng cùng với ánh mắt lo lắng nhìn anh mà nói: "em đơn phương anh lâu rồi".Anh lại vui vẻ mỉm cười dùng ánh mắt hết sức dịu dàng và ôn nhu nhìn em mà nói với em rằng: "còn anh thì yêu em lâu rồi".Truyện là sự tưởng tượng của tác giả, nhân vật không thuộc về mình nhưng tính cách nhân vật và nội dung đều theo tưởng tượng của mình. Còn vấn đề nữa là mình biết nhiều bạn ship Taegyu nhưng mình viết một hồi thì lại thấy mình viết thành Beomhyun nên ai không thích có thể không xem, xin đừng buông lời nặng nhẹ mà đau lòng người viết. Xin cảm ơn.…
Jungkook nhận ra mình đã rơi vào lưới tình của chàng vũ công bí ẩn ấy. Cậu ngày đêm nhung nhớ một bóng người còn chẳng thể gọi tên, nhớ một gương mặt không rõ hình hài với dải bịt mắt đen tuyền che kín đôi mắt anh.Người vũ công ấy xuất hiện như thời khắc hoa mười giờ nở. Cảnh biển không người là cổ thụ không hoa, cho đến bây giờ vẻ đẹp mềm mại đầy màu sắc ấy chưa từng là điểm đến trong những bức tranh của cậu. Vì vậy mà vào thời khắc mười giờ vừa điểm, cậu vừa khéo bắt lấy sắc hoa nở rộ, những tưởng là kịp lúc khởi đầu, nào ngờ là cột mốc tàn phai. Cậu đã đến muộn. Cuộc gặp gỡ không được hẹn trước, nhưng Jungkook biết mình đã đến muộn rồi.…
nực cười thay cho kẻ vẫn đang độ xuân thì lại níu chặt tay một mối tình không đầu không cuối như thể tóc đã hoa râm còn lòng thì gạo cội.disclaimer: mọi thứ đều chỉ là tưởng tượng.…
Là một người quạt cả hai, mình mong là họ sẽ hạnh phúc.Là một người quạt cúp le, mình ở đây để tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc của họ là đối phương.Cảnh báo: Tình tiết trong truyện là sản phẩm thuộc trí tưởng tượng của tác giả và hoàn toàn không có thật. Không bế truyện đi nơi khác, không báo chính quyền, mình cảm ơn.Couple: Bùi Công Nam × Duy Khánh…
Cưng em như thế cả đời có đủ không?…
Sau ngày hôm nay, Genius Lap sẽ bị dỡ bỏ...…
Truyền thuyết kể rằng, nếu một người nam và người nữ bất kỳ ở cạnh nhau, cùng đón cơn tuyết đầu mùa, thì số phận của họ đã được gắn kết với nhau, dù có đi đâu, cũng luôn ở bên nhau, không rời. Nếu truyền thuyết ấy là có thật... Làm ơn... hỡi những tinh linh tuyết Hãy mang anh ấy trở về bên tôi, hãy cứu lấy anh ấy. Làm ơn... ------------------------------ Author: Green Liunius Tôi chỉ sở hữu cốt truyện. Nhân vật thuộc về thím Himaruya Hikadez (Hetalia) Đừng đăng bài của tôi đi đâu mà không có sự cho phép :3 Mấy web truyện đăng chui, các người nghe thấy hết rồi đó :3 Các thím NorViet, tại sao không bơi hết vào đây hú hét đi nhỉ? Tôi thấy mình quá lạc lõng khi viết cái này *cười* Cảnh báo đau tim :3…
Lấy ý tưởng từ những câu chuyện tình của thập niên 80 của thế kỉ trước, lúc Sài Thành đang dần đổi mới từng ngày. Ở lục tỉnh Nam kì lúc bấy giờ còn gia đình ông Hội đồng Kim giàu nhất xứ, với cậu Ba Kim tài hoa, lãng tử và cả cô Tư Hiền con ông đồ đầu làng.Cứ ngỡ đó là mối tình đẹp nhất lúc bấy giờ, nào đâu tai ương kéo đến, rồi cả hai chia xa. Cậu Ba hẹn cô Tư ngày trở về, nhưng liệu cậu có về thật, hay đó chỉ là lời nói suông của một người đa tình như cậu?…
25.02.2019---02.04.2019Em muốn xem anh nói dối em đến bao giờ nếu hết yêu rồi thì thôi, em sẽ chẳng níu kéo Vui lòng không mang truyện ra ngoài, khi chưa có sự đồng ý của tôi!…
Thứ gì có thể níu kéo chúng ta?…
hào quang năm ấy có còn rực rỡ ?…
mọi thứ biến mất sau làn nước.…
Rồi ai út ai cả? Nhật kí "sinh tồn" của Lê Chiến và 12 người "em"Viết lúc sảng đáLogic phim Bollywood…
"Gọi cậu là viên kẹo ngọt vì tôi chỉ mãi nâng niu chẳng nỡ ăn"…
không phải không níu kéochẳng qua là sợ bản thân không quan trọng như mình vẫn tưởng…
Xin chào mọi người, chỉ là tôi quá nhớ hai người đó nên viết gì đó an ủi bản thân thôi…
Chúng ta thường nghĩ quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, còn hiện tại là tất cả. Thời gian như dòng chảy, và ta chỉ là hành khách trôi theo. Nhưng hãy thử hình dung khác đi: thay vì một dòng sông không ngừng, mọi khoảnh khắc quá khứ, hiện tại, tương lai có thể cùng tồn tại-như các khung hình xếp chồng trong một cuốn phim.Ý tưởng này không chỉ là suy tưởng mà còn xuất hiện trong thuyết tương đối, nơi không-thời gian là một khối 4 chiều bất biến. Theo đó, ta không phải điểm đơn lẻ trôi dạt mà là "sợi chỉ" kéo dài từ lúc sinh ra đến khi chết, với mọi khoảnh khắc đời ta luôn hiện hữu.Tuy nhiên, nếu số phận đã cố định, ý chí tự do có còn ý nghĩa? Có chỗ nào cho sự lựa chọn, học hỏi, hay tiến hóa? Một số giả thuyết khác cho rằng thực tại không tĩnh mà "động", nơi quá khứ và tương lai có thể vi tế thay đổi theo cách ta không nhận ra.Dù chưa có bằng chứng khoa học rõ ràng, điều này đặt ra câu hỏi: Liệu ta có thể thay đổi dòng thời gian, hay thậm chí điều chỉnh quá khứ? Liệu ý chí tự do và nhận thức nhân loại có sức mạnh hơn ta tưởng? Tác giả: Hà Hải Đăng…
Chuyện ở Genius Lab.…