Chuyện chúng mình
Hihi…
Hihi…
Tên truyện: Lãnh NguyệtTác giả: Tuyệt CaThể loại: Hiện đại, HETình trạng: Hoàn…
hoặc tuân thủ quy tắc, hoặc chết.…
Đứa mình ghét comeback với quả tình huống không thể nào oách hơn,chung project,vậy thì mình nên làm gì?.Thể loại: TextficMain: Martin x JuhoonExtra: Keonho,Seonghyeon,James,ect.Mình bth nói chuyện không hài nên fic cũng không hà há ha lắm đâu😭nếu bạn chọn đi cùng mình và chiếc fanfic mở đầu này thì hãy tht hoan hỉ và đón nhận nó thoải mái nhất nhéee🥹💞💞…
một chút kẹo và lúm…
Giả Bộ Gây Mà Gây Thật Rồi?…
warning: r16…
Em thương, khi nắng ngả nghiêng mìnhem đừng buồn,vì chuyện mình vỡ đôi.…
Đường Tinh Tú đã hạ quyết tâm, sống sao cho thật đáng cuộc đời!…
Ngày nảy ngày nay, có câu chuyện về bạn Nghiêm Thành và em An Hạo hàng xóm.…
Thế giới sụp đổ chỉ trong vòng chưa đầy 24 giờ khi một loại virus thí nghiệm bí mật bị rò rỉ khỏi phòng nghiên cứu chính phủ, biến con người thành những xác sống khát máu.Martin tình cờ mắc kẹt trong một khách sạn giữa thành phố khi đại dịch bùng phát.Juhoon một nhiếp ảnh gia trẻ cũng bị mắc kẹt tại cùng nơi đó.Hai con người hoàn toàn xa lạ gặp nhau giữa hành lang đầy xác chết và máu tươi. Martin cứu Juhoon khỏi một zombie đầu tiên, và từ đó họ buộc phải đồng hành cùng nhau để sống sót.…
Gặp nhau đúng lúc, yêu đúng người, cuối cùng vẫn lạc mất nhau...ngày người đi, mùa nào cũng nhớ/ nắng thẫn thờ, vụn vỡ cả trời thu.chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả https://www.wattpad.com/user/fududtj@fududtj@fududtj@fududtj. chuyển ver từ bộ truyện cùng tên.…
Khi Martin cười đùa cùng bạn bè, Juhoon chỉ lặng lẽ nhìn.Khi Martin tỏa sáng trên sân bóng, Juhoon đứng ngoài cổ vũ.Khi Martin bước đi dưới hàng phượng đỏ, Juhoon theo sau, mang theo những lời chưa kịp nói…
WARNING: KeonHyeon_feat.Marhoonooc, lowercase,.."Trên hành trình trở thành người lớn đầy va vấp, họ học cách yêu lại từ đầu. Không phải yêu để khổ, mà yêu để thấy bóng tối trong mình cũng có thể nở hoa dưới ánh nắng của riêng một người."…
"When ur lost in the darkness, look for the light."…
Như mọi ngày, tôi - Ahn Keonho vẫn đang nhìn chằm chặp vào cái máy tính cà tàng cà khổ của mình, đánh cành cạch vào bàn phím như đang phát điên lên một vật chỉ vì nó vô tri vô giác. Sắp tới đây, đám học sinh năm ba chúng tôi sẽ không còn thảnh thơi như đợt năm nhất năm hai, nằm dài đợi ngày thi rồi nằm lên thớt nữa, chúng tôi sẽ phải chuẩn bị cho chuyến thực tập dài một năm trời của mình....Bạn bè, có thể đi cùng nhau, có thể không. Họ chỉ cần biết trong tim họ vẫn có một ngăn sâu thẳm để chứa đựng tình bạn này là đủ rồi. ...Ừm. Cái buông tay ấy, là cái mà mọi người cùng gọi là cuộc hội họp cuối cùng với cái thanh xuân ngắn ngủi. Vì cái lúc họ đặt chân lên tàu, là lúc họ phải trưởng thành, trở thành con người hoàn toàn khác mất rồi...[tên với ảnh đại, tại t lười, truyện chả dựa trên cái gì cả, chillin mà đọc, kể cả tên các em cũng có nhiều thay đổi để phù hợp với cốt truyện, đọc với tinh thần thoải mái nhất có thể nhé]NOTE: TRUYỆN CÓ CP, CÓ LOVELINE…
Có lẽ anh là người đầu tiên nhóc cảm nhận được sự ấm áp cũng là người cuối cùng nhóc chấp nhận bên cạnh.…
end mới mô tả…
mùa hạ tôi có emmùa hạ tôi có sự nghiệp, nhưng thiếu mất em.…