XD
Hai con người đa sầu đa cảm, bỏ qua hết buồn phiền, hãy cùng nhau hát lên câu hát của niềm vui, hãy cứ ngây ngô như chính tuổi 16 của các cậu, nhé?!…
Hai con người đa sầu đa cảm, bỏ qua hết buồn phiền, hãy cùng nhau hát lên câu hát của niềm vui, hãy cứ ngây ngô như chính tuổi 16 của các cậu, nhé?!…
.OC - Backstory. (add sau)Written and edited by: Ocale RosintOCs' and backstory plot: Greenz Teal…
Năm 7 tuổi, một người phụ nữ đã cướp đi người mà cô yêu thương-cha cô. Để cho quãng đời còn lại, cô phải học cách sống mà không có cha. Để cho đến suốt đời, thứ mà cô hận nhất chính là đàn ông. Và thứ hai chính là những người liên quan đến người đàn bà đó. Thế nhưng, vào năm 15 tuổi cô đã gặp được anh. Người mà cô yêu say đắm. Dành cả một thời học sinh đơn thuần, đẹp đẽ chỉ để theo đuổi anh. Và sẽ tuyệt biết bao nếu như trái tim cô mạnh mẽ hơn, không rung động để rồi không phải đau khổ tột cùng khi biết người đàn bà năm xưa chính là mẹ anh. Cho đến khi cô chấp nhận bỏ qua thù hận, đi theo tiếng gọi của trái tim, cô kiên quyết theo đuổi anh thì đau đớn thay, người anh yêu không phải là cô, mà là người bạn thân thiết nhất của cô. Lần đầu tiên biết yêu một người, cũng là lần đầu tiên cô khóc rất nhiều vì tình yêu đó. Mỗi đêm...Mỗi ngày..., cô đều nhớ đến một người...không yêu cô. Cuối cùng, cô chọn yêu một người con trai đã sưởi ấm trái tim cô trong những lúc đau khổ nhất "Cậu không yêu tôi? Không sao cả. Dù cho cậu có yêu tôi hay không thì kể từ bây giờ, mọi đau khổ trên thế gian này hãy để tôi cùng em gánh vác. Lạnh lùng, xấu xa, tàn nhẫn, ác độc ư? Chính vì thế nên tôi mới yêu em. Nếu như một ngày nào đó, trên thế gian này không còn ai yêu em thì đừng lo, tôi sẽ ở đây bên cạnh em, cứ sống thật với chính bản thân mình đi. Muốn khóc thì cứ việc mà khóc, đối với tôi, em đẹp nhất chính là khi đó."…
(Lần đầu viết truyện, nếu có sai sót mong mọi người thông cảm)[Có chứa cảnh H] Duệ Hy: lạnh lùng, ít nói, sắt đá, xinh đẹp và tài giỏi nhưng lại rất thu mình, không tiếp xúc với nhiều người, khiến đôi lúc bị người khác hiểu lầm là "chảnh" Diệp Hồng Minh (Minh Minh): hoà đồng, hoạt bát, rất thích kết bạn với nhiều người, tính tình nghịch ngợm và nói nhiều. Nội tâm có phần bị tổn thương nhưng không bao giờ thể hiện ra bên ngoài, luôn tốt bụng và quan tâm đến mọi người xung quanhMọi chuyện bắt đầu khi cả hai học chung một lớp sau khi thi chuyển cấp sang THPT...…
Hạ Dư Minh và Lục Tử An vốn dĩ là bạn thuở nhỏ vô cùng thân thiết do nhà Minh sát vách nhà của An. Thế nhưng,có một biến cố đau lòng xảy đến với nhà của Lục Tử An,mặc cậu phải theo mẹ cùng em gái chuyển đi nơi khác. Trước khi chuyển nhà, Minh đã hứa rằng cậu sẽ luôn ở đây đợi An trở lại,và An đã đồng ý. Lúc đó cả 2 mới có 7 tuổi. 8 năm trôi qua, Hạ Dư Minh và Lục Tử An lại hữu duyên học chung một trường, ở chung một lớp, ngồi chung một bàn. Nhưng hình như An đã quên đi lời hứa ngày xưa nên cậu không nhận ra Hạ Dư Minh, hoặc do cậu chỉ là quá nhiều bạn mà thôi. Tuy vậy, hình bóng Lục Tử An vẫn hằn sâu trong lòng của anh. Mới vào năm học mà hai người đã chí chóe đủ điều dù nhỏ nhặt nhất, đến mức Minh nhiều lần phải tự hỏi:"liệu cậu ta có phải tiểu An mình từng biết không?" Sau nhiều sự kiện dở khóc dở cười, An đã dần dần nhận ra người bạn thuở nhỏ và lời hứa đợi chờ năm xưa. Bỗng 1 ngày của năm lớp 11, Hạ Dư Minh lại muốn tiến thêm một bước nữa với Lục Tử An:" Cậu nhớ chứ? Hồi bé tôi đã nói rằng:tôi thích cậu."…
Hãy luôn nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...Hãy vui vẻ lên nào!Hãy luôn nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...Đừng lo nghĩ, bạn nhé!Hãy luôn nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...Bạn có phải mất gì đâu?Biết không, bạn sinh ra từ cát bụi rồi lại trở về với cát bụi.Bạn đã mất gì cơ chứ? Không gì cả!Hãy luôn nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...(Trích dịch từ bài hát Always look on the bright side of life)…
Tác giả: Tiểu Bình Quả 🍏🍎Văn án:Cậu, một học bá lại thích đi làm học tra + giáo bá. Trải qua khuất mắt với gia đình thì cậu chuyển trường đi đến một nơi khác để học. Tại đây, cậu gặp được hắn, một giáo bá hàng hiệu...Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, vườn trường, chủ thụ, 1v1, sủng, ngọt.........................................…
Đây là bản dịch phi thương mại, chưa có sự cho phép của chủ nhà edit. Đơn thuần là ta cảm thấy các nhà edit hơi khó hiểu nên edit lại để thỏa mãn thú vui (thú tính) của bản thân a ~~…
Trích dẫn :Khi điện thoại được giơ lên chụp những bức ảnh An và Dũng cùng nhau cầm giấy khen giải nhất, một ký ức bất chợt ùa về trong tâm trí An. Hình ảnh đội bóng đá của Dũng ăn mừng chức vô địch hội thao trường hiện lên rõ ràng. Cô nhớ gương mặt rạng ngời của Dũng khi ấy, và cả khoảnh khắc cô đứng ở một góc, mỉm cười chúc mừng chiến thắng của cậu, dù chân vẫn đang đau kia. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng An, nhận ra sự trùng hợp đến ngạc nhiên này.Dũng nhìn An, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên rồi trầm ngâm. Một chút bối rối, một chút ngạc nhiên, và một cảm xúc khó diễn tả dâng lên trong lòng Dũng khi nhận ra sự trùng hợp kỳ lạ này. Tại sao trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của cả hai, họ đều có mặt của người kia.…
Cuộc Sống Của Hai Cô Gái Trẻ Vô Lo Vô Nghĩ! Cùng Một Bé Mèo Nhỏ! Đón Xem Nháaa…
Họ đã từng đứng dưới tán cây phượng già, buông một lời thề ngây dại: "Mai sau dù thế nào, chúng mình vẫn sẽ là của nhau." Năm tháng qua đi, lời thề ấy trở thành sợi dây vô hình trói buộc những trái tim non dại vào những lựa chọn không thể nào quay lại. Rồi một ngày, giữa dòng đời tấp nập, họ gặp lại nhau trong một hoàn cảnh trớ trêu đến nghẹn thở - anh giờ đã là chú rể của một người khác, còn cô chỉ còn là cái bóng của chính mình. Lời thề năm ấy không phải là câu chuyện về tình yêu bền lâu, mà là hành trình trưởng thành qua những vết cắt, nơi người ta học được rằng: có những lời hứa, chỉ cần nó từng là thật vào lúc ta yêu thương nhau hết lòng, thì cũng đủ để cả đời không thể nào quên…
Cậu của năm ấy như ánh nắng mùa hạ đầy rực rỡ, chói chang còn cô của năm ấy chỉ là chiếc lá non thầm lặng, không ngừng hướng về phía cậu. Dù vô tình hay cố ý gặp mặt, cậu chưa bao giờ đi riêng 1 mình nhưng chưa 1 lần cô nhớ được người đi cùng cậu là ai, vì trong tầm mắt của cô tất cả chỉ có hình bóng cậu.…
Nghe tên truyện là buồn tẻ nhưng thực ra là buồn tẻ thật=)))Giới thiệu chút nà:Như- một cô gái bình thường tới nỗi ......bình thường. Cuộc sống nó không có gì đặc biệt, ngày ăn ba bữa, sáng đến lớp chiều về nhà. Cho đến khi kết thúc năm cấp 2 và sang cấp ba, cũng là nơi nó gặp những thứ không còn buồn tẻ.Truyện đầu tay nên khá xàm cẩn thận không lọt hố.…
Đoản văn Đam mỹ…
Lệ đang cảm thấy không giònVì sao ?VÌ BẠN CÙNG BÀN NÓ QUÁ ĐẸP TRAI CHỨ SAO??Mới vào lớp 10 đã được xếp ngồi với zai đẹp ,chắc đây là số phặn ông trời sắp đặt cho nó rồiNhưng có điều thằng này hình như là cờ đỏ?!Nhưng Lệ thích !…
"Nếu mày đã thích truyện ngôn tình đến thế, vậy thì hãy nhớ cho tao: Trong thế giới của mày, mày vĩnh viễn mà nhân vật chính, còn tao là nhân vật sẽ giúp mày được hạnh phúc..."______________Boylove học đường nhẹ nhàng thui~~…
một cuộc sống bình thường như bao ngày khác...Vui lòng:+Không share khi chưa có sự đồng ý của tác giả+Không bình luận tiêu cực đến quyền nhân thân tác giả…