Nơi Tôi Viết (H) Cho Thõa Đam Mê
Chỉ là cảm hứng của mình khi chán thôi!Đủ thứ tạp nham tui nghĩ ra. Bao gồm cả OC.Tay còn non nên có gì mong được giúp đỡ.Thân!!!…
Chỉ là cảm hứng của mình khi chán thôi!Đủ thứ tạp nham tui nghĩ ra. Bao gồm cả OC.Tay còn non nên có gì mong được giúp đỡ.Thân!!!…
Ba nhân vật chính là LÍNH LÝ VẤN CHẤUTác giả: Mei , Min , Mi , Meo💖…
Em có nghĩ rằng nếu một ngày nào đó anh sẽ nói lời yêu em không?…
"Tình yêu vừa là hạnh phúc vừa là bất hạnh và không phải ai cũng có thể chọn hạnh phúc nhưng dù bất hạnh hay hạnh phúc tôi cũng sẽ yêu em."Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng không ám chỉ xúc phạm bất cứ cá nhân tổ chức nào, vui lòng không reup ở nơi khác.…
Các mảnh đời khác nhau.12 chòm sao nữ.Không phải GL.…
Summary:- Không có gì để nói với tớ à?- Thật không?- Thật.Vì nếu tớ nói ra điều đó, tớ sợ mình không thể lưu giữ khoảnh khắc đẹp đẽ đang cùng trải qua với cậu nữa.…
Có chút thật cũng có chút ảo , tên nhân vật là Nhi và Quân , một otp trên trường của tớ . Vì quá ume nên tớ phải viết cho thoả mãn tấm thân ~…
Một cậu học sinh nhà quê tên Hạnh lên Hà Nội học cấp 3, mang theo lời bố dặn: "Con hãy tiến bước. Hãy tiếp tục đi lên. Rồi con sẽ thành công." Cậu học rất giỏi, nghĩ lớn hơn tuổi, đói thoát nghèo và đói được công nhận đến mức bắt đầu xem nhiều người quanh mình như bậc thang, lực cản hoặc phép thử. Ở trường mới, Hạnh gặp Linh Linh, một cô bạn sáng, giàu, giỏi tiếng Anh, chơi piano rất hay và sinh ra gần như ở vạch đích. Giữa hai người mở ra một quan hệ vừa giúp nhau vừa kéo nhau vào vùng rung động đầu đời.Trong lúc đó, bố Linh Linh là Trần Minh Quân, một người lớn thành đạt và cực kỳ sắc, nhìn ra tham vọng của Hạnh rồi chìa ra những cơ hội thật: lớp chọn, tài liệu, người quen, hướng đi dài hạn. Cái giá của cơ hội là một món nợ vô hình và một hệ giá trị lạnh: muốn đi xa thì phải biết cắt bỏ phần mềm, phần chậm, phần người.Series không dừng ở hết lớp 12. Từ lớp 10 tới lúc ra trường, truyện đi theo câu hỏi trung tâm: Hạnh có thể tiến rất xa, nhưng cậu sẽ còn lại là ai khi thật sự làm theo câu dặn ấy đến cùng, và rồi có dám hiểu lại nó theo nghĩa mềm hơn không? Ở phần cuối, câu hỏi ấy đổi hình thêm một lần: học giỏi có biến được thành thứ chạy được ngoài đời không?…
Tạ Dương là kiểu người mà ai trong trường cũng biết.Đứng đầu khối nhiều năm liên tiếp, chơi bóng rổ giỏi, ngoại hình nổi bật nhưng tính cách lạnh nhạt đến mức người khác không dám tùy tiện lại gần.Cậu không thích người khác động vào mình.Không thích nơi quá ồn ào.Cũng không thích những mối quan hệ quá phiền phức.Nhưng có một ngoại lệ.Cố Tranh.Thanh mai trúc mã lớn lên cùng cậu.Người luôn vô thức kéo tay áo cậu giữa đám đông.Người thích vị dâu, hay thức khuya, luôn xuất hiện trong những ngày bình thường nhất.Cho đến một ngày, Tạ Dương nhận ra:"Có vài người, khi bước vào cuộc sống của mình quá lâu, sẽ khiến bản thân quên mất cảm giác một mình."✦ Ánh dương gặp tiếng đàn, từ đó thanh xuân bắt đầu có tên.Tác giả: Hạ Miên…
Truyện còn lâu lắm mới ra nên sẽ cố gắng để tương đương với thời gian làm truyện ^~^'🍋…
Đây là tác phẩm đầu tay của ta và viết với mục đích thỏa mãn sở thích cá nhân nên có dở thì cũng mong các nàng thông cảm.Những ai không thích cách hành văn của ta thì có thể bỏ quaThân ái~❤❤❤ Tác giả: Midorima_AiThể loại: NP, Hệ thống, Mary Sue, OOC, Hắc hóa, Romance, có H...…
Phiền mọi người không reup truyện này trên nền tảng nào nhé. Thanh kìu…
Tình yêu tuổi học trò hồn nhiên trong sáng…
mong mọi người ủng hộ, đây là chuyện có thật mà được chỉnh sửa và được thêm vào cho hấp dẫn.…
Văn án Người ta thường nói, chốn học đường là nơi dễ sinh tình cảm nhất - không phải vì nó quá đẹp đẽ, mà bởi những rung động đầu đời luôn đến vào lúc ta chưa kịp phòng bị.Tôi - Lâm Nhất An, học sinh hệ "học tra" chính hiệu, sống ung dung qua ngày, miễn là không bị giáo viên gọi tên.Cô ấy - Nguyễn Thư Diệp, học bá nổi tiếng, dáng vẻ lạnh nhạt, gọn gàng đến mức khiến người khác chỉ muốn tránh xa để khỏi bị so sánh.Thế mà, trong một lần kiểm tra bị điểm liệt, tôi lại bị ép ngồi cạnh người giỏi nhất lớp để "cải tạo tư tưởng".Một bên lười biếng - một bên nguyên tắc.Một bên thích vẽ vời linh tinh - một bên chép bài bằng ba màu bút khác nhau.Chúng tôi - hai đường thẳng song song, vì một câu "ngồi cùng bàn" mà bất ngờ va chạm.Lúc đầu là cãi vã, sau là thỏa hiệp... rồi lại chẳng biết từ khi nào, tôi chỉ cần xoay đầu sang trái đã thấy tim mình loạn nhịp.Bạn cùng bàn của tôi, sao lại xinh đẹp thế này?Bạn cùng bàn của tôi, sao lại khiến tôi muốn cố gắng vì cô ấy như vậy?Thanh xuân này, có lẽ tôi không cần trở thành học bá.Tôi chỉ cần trở thành lý do khiến cô ấy mỉm cười.…
Độ tuổi hợp lý:17+Phong nhìn tôi lộ rõ vẻ bất lực"Anh không thích em,đừng tốn thời gian với anh"Không biết tôi đã nhìn anh được bao lâu cuối cùng.Phong từ vẻ bất lực chuyển sang vẻ lạnh lùng đến đáng sợ tôi chưa hiểu sao anh lại như vậy thì cạch nước mắt tự bao giờ đã rơi vào bàn tay đang nắm chặt váy đồng phục của tôiTôi cất giọng run run "Sao anh không thử..." "Anh không tốt đến thế đâu em,đừng làm vẻ đấy với anh"rồi Phong nhìn tôibiểu cảm trên khuôn mặt đẹp trai lại tăng thêm phần lạnh lùng trong đôi mắt ấy hiện rõ sự khó chịu đan xen mất kiên nhẫn tôi lại càng tuyệt vọng,yêu một người sao lại khó như thế?.... ..........Ngày viết truyện 29/2/2024…
Hướng ghen tị tới độ suýt khóc um lên, cô bất mãn tự hỏi vì sao ở đời lại có những kẻ được Thượng đế ưu ái đủ điều, bẩm sinh đã hoàn mỹ từ nhan sắc đến tài năng, khiến cho những người bình thường vốn xuất phát bằng hai bàn tay trắng giống cô chỉ biết ngẩng cổ ước ao, không cách nào đuổi kịp theo bóng lưng họ.Thế giới trong mắt Hướng có lẽ vĩnh viễn tối mịt và đầy rẫy sự bất công, trừ khi cô học được cách yêu lấy những khuyết điểm và nét đẹp không hoàn hảo của chính mình....Và, sự xuất hiện của hai người họ đã giúp cô làm được điều đó.Một người luôn vui cười, tỏa sáng như mặt trời ban trưa. Một người lại lặng lẽ, nhưng cũng âm thầm sưởi ấm tựa vầng dương chiều tà.Tuy nhiên, vô số bão táp, chông gai đã khiến hai nguồn sáng ấy lần lượt yếu dần, và rồi một nguồn đã mãi mãi tắt ngụm.Lạc sâu trong màn đêm tối tăm, Hướng tự nhủ phải gắng gượng chở che, vực dậy tia nắng sắp sửa tàn phai còn lại bằng mọi giá. Để khi bản thân kiệt sức, đó sẽ là nơi mà cô tìm về.…
"Người ta thường nói có duyên mới gặp được nhau, có nợ mới đến được với nhau, không biết mình và cậu ấy có nợ không nhỉ??"-Đây là một bộ truyện được viết thôi ngôi thứ 1,xưng "mình" **Lưu ý: Tất cả các tình tiết trong truyện là hư cấu,không phải kể về cuộc đời của mình đâu nhaKHÔNG PHẢI KỂ VỀ CUỘC ĐỜI CỦA MÌNHKHÔNG PHẢI KỂ VỀ CUỘC ĐỜI CỦA MÌNHKHÔNG PHẢI KỂ VỀ CUỘC ĐỜI CỦA MÌNHĐiều quan trọng nhắc lại ba lần nhoa****Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ****…
Trần Thiên Hạo - đại ca khu phố A, học sinh trường THPT Số 1 Nam thành , tự mở 1 quán bar, cậu ta sống phóng túng không chịu sự ràng buộc. Dù có vẻ ngoài đào hoa, dáng người cao ráo, rắn chắc nhưng xung quanh hắn toả ra một luồng sát khí lạnh lẽo, khiến không một cô nàng nào dám lại gần. Có gia đình chống lưng, hắn muốn làm gì cũng được, muốn có gì cũng dễ như trở bàn tay. Duy chỉ có 1 người khiến hắn chấp nhận bị thua thiệt, thậm chí còn cầu mong cô đến lợi dụng hắn. Đó chính là ánh sáng duy nhất len lỏi trong dòng ký ức tăm tối của hắn - Tần Hiểu Khê. Một cô nàng trái ngược với hắn, xung quanh luôn toả ra hào quang chói lóa, khiến người đối diện cảm thấy an tâm, lại còn nhẹ nhàng, dịu dàng, vẻ ngoài tựa thiên sứ, thành tích nổi bật, chỉ có một điểm chung duy nhất với hắn là sự " thông minh". Vậy mà hai người lại có hôn ước từ nhỏ, tốt cuộc giữa hai cục nam châm trái dấu này đã có những ký ức gì? Và giữa hai người sẽ xảy ra biến cố gì? Hãy cùng theo dõi nhé!…