Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kể những câu chuyện tình của cô cậu người hùng trong lòng chúng ta... Chúng ta dũng cảm đối đầu với bao nhiêu hiểm nguy trước mắt, thế nhưng lại không có can đảm đối diện với tình yêu. Chúng ta có đủ dũng khí vượt qua sóng gió, lại không có tự tin nhìn thẳng người trong lòng. Buông tay thứ xa vời, trân trọng điều trước mắt. Chúng ta không thể thay đổi được khởi đầu, nhưng có thể thay đổi được kết thúc, thế nên mới cần phải cố gắng. Chúng ta có thể thay đổi được kết thúc, nhưng không thể thay đổi được khởi đầu, vậy nên mới có cái gọi là định mệnh. "Hồi ức là đường, ngọt đến ưu thương." Vui lòng KHÔNG MANG ĐI KHỎI ĐÂY ĐẾN BẤT CỨ ĐÂU.…
Đây là một bản remake của tác phẩm" ǫᴜᴀɴᴛᴜᴍ ᴡᴏʀʟᴅ" tôi đã từng làm vào khoảng nửa năm trước . Với lần quay trở lại lần này thì câu chuyện sẽ phát triển sẽ khác đôi phần , văn phong sẽ chỉn chu hơn . Đặc biệt nhất là nội dung sẽ giảm bớt sự buff bẩn quá lố ở phần trước ( mắc cười là main của tôi đi nhặt đồ đc quả trang bị SSR thì chịu rồi ) -------------------------- Thế giới vào năm 2045 đã phát triển đến cực thịnh về lĩnh vực công nghệ , con người khi này có thể truy cập bộ não của mình vào hệ thống . Tuy nhiên , từ lâu đã có một nhóm hacker của Nga có âm mưu tấn công khủng bố vào toàn bộ hệ thống và biến cuộc sống của hơn 9 tỉ dân trên toàn thế giới thành một "trò chơi sinh tồn " . Liệu Henry - một ông chú 35 nồi bánh chưng có thể giải cứu thế giới với kiến thức của một lập trình viên hay không...? Và có bí mật gì đằng sau đó .Tất cả sự kiện , sự việc , nhân vật , hội thoại đều là hư cấu . Đây không phải tương lai nên đừng ai sống đến đấy rồi kêu t ngáo đâu nhé ?…
Một buổi chiều cuối thu, gió thổi nhẹ cuốn theo những chiếc lá đỏ rơi lả tả trên con đường lát đá. Tiếng đàn piano vang lên từ một quán cà phê nhỏ nép mình ở góc phố yên tĩnh. Giữa những thanh âm dịu dàng, tôi dừng bước, vô thức hướng mắt về phía cửa sổ quán rượu.Bên trong, một chàng trai với mái tóc tím đậm đang yên tĩnh chơi đàn. Đôi mắt vào nửa đêm, ngón tay nhẹ nhàng trên từng phím đàn, tạo nên một giai điệu vừa ấm áp vừa man buồn. Đường như cậu đang kể một câu chuyện qua âm nhạc, một câu chuyện chất chứa những cảm xúc không thể nói thành lời.Tôi bước vào quán, kéo ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi cậu ta. Khi bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nhưng không ai để ý rằng ánh mắt của tôi và cậu ấy đã đến với nhau-một khoảnh khắc khắc ngắn nhưng tựa như thời gian đã dừng lại....Và rồi, dưới ánh đèn ảo giác của buổi đêm, tôi và cậu lại ở bên nhau, lần này không phải trong quán cà phê mà là trên một chiếc giường trắng tinh, được bao quanh bởi những sợi dây đỏ như sợi tơ duyên vô hình buộc chúng tôi lại với nhau. Cả hai nằm đối diện, ánh mắt giao nhau như muốn giải quyết ghi hình bóng của đối phương vào sâu.Cậu cười, đôi mắt tím ánh sáng lên tia dịu dàng thở hoi. "Nếu định mệnh đưa cậu đến bên tôi... thì tôi sẽ ôm cậu bằng chính giai điệu này."Những sợi dây đỏ nhẹ nhàng lay động theo làn sóng gió nhẹ, như chứng nhân cho một câu chuyện được thêu nên bởi âm nhạc, định mệnh và một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên.…
Anna là một cô gái xinh đẹp, mái tóc vàng óng ả như ánh mặt trời, đôi mắt xanh biếc như đại dương. Sinh ra trong gia đình giàu có bậc nhất thành phố, cô được nuông chiều từ nhỏ, sống trong nhung lụa và chưa bao giờ phải lo nghĩ về bất cứ điều gì.Nhưng càng lớn, Anna càng cảm thấy chán chường. Cuộc sống của cô quá hoàn hảo, đến mức nó trở nên nhàm chán.Tối hôm ấy, sau một bữa tiệc sinh nhật lộng lẫy, Anna đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn. Cô thở dài.- "Nếu mình không phải là Anna... nếu mình không có tất cả những thứ này, liệu cuộc sống sẽ ra sao?"Cô không biết rằng, chính câu hỏi đó đã thay đổi cuộc đời mình mãi mãi.Cơn buồn ngủ kéo đến bất chợt. Đầu óc Anna quay cuồng, rồi tất cả tối sầm.Tiếng ồn ào của phố xá, tiếng còi xe, tiếng bước chân vội vã. Anna mở mắt, nhưng điều đầu tiên cô cảm nhận không phải là chiếc giường mềm mại, mà là mặt đất lạnh lẽo, gồ ghề.Cô bật dậy. Xung quanh là những bức tường cũ kỹ của một con hẻm nhỏ, rác rưởi vương vãi khắp nơi. Cô cau mày, cố gắng trấn tĩnh, nhưng ngay lúc đó, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.Cô đưa tay lên đầu. Không còn mái tóc vàng mềm mại nữa, mà thay vào đó là những sợi tóc rối bù, bẩn thỉu. Đôi bàn tay trắng nõn nà giờ đây trở nên gầy gò, chai sạn. Cô nhìn xuống bộ quần áo rách rưới, đôi chân trần bám đầy bụi bẩn.Anna muốn hét lên, nhưng cổ họng khô khốc, chỉ phát ra được một tiếng rên yếu ớt.Bỗng, trong đầu cô vang lên một cái tên.- An.Tim cô đập mạnh. Mình không còn là An…
"Bệnh đàn ông" - không hoàn toàn được coi là bệnh, đây là một loại tâm lý hành vi ở nam giới tầm tuổi 20.Những người mắc "căn bệnh" này luôn có một khát khao mãnh liệt chứng minh sự nam tính của họ, rũ bỏ hình tượng dễ thương, mềm yếu trước đó. Đây là giai đoạn những idol debut khi độ tuổi còn quá trẻ muốn chuyển mình sang một hình tượng khác, trưởng thành và cuốn hút hơn trong mắt fan.Đây là những gì Sangwon biết về hội chứng kỳ lạ của Anxin dạo gần đây. Không biết từ thời điểm nào, Anxin không còn muốn được khen là dễ thương nữa, cũng chẳng muốn bị gọi là em bé này, em bé nọ. Sau đó, Sangwon nhận thấy hành động của Anxin ngày càng bất thường. Thằng bé sẽ luôn tỏ ra vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ, dường như muốn tự tuyên mình làm "nonchalant final boss" trong nhóm.Sangwon cũng nghĩ đến trường hợp cậu nhóc thay đổi vì muốn phù hợp hơn với hình tượng "Alpha" trong tên nhóm, nhưng không tới mức dù không còn camera xung quanh cũng phải diễn ra cái nét này chứ?Anxin rất thích ôm Sangwon từ phía sau, dạo trước chỉ là cái ôm đầy tình yêu của em nhỏ dành cho người anh khi Sangwon gặp những khó khăn, trắc trở trong hành trình của riêng anh. Thời gian gần đây thì cái ôm của Anxin không mang lại cho Sangwon cảm giác đó nữa. Anh khéo léo nhận ra, cảm xúc của em nhỏ đã chuyển từ loại muốn làm con mèo nhỏ quấn quít trong lòng anh mỗi ngày, thành loại muốn biến thành một con hổ (mèo lớn hơn), bảo vệ anh, đứng ra che chở cho anh, trở thành bờ vai rộng lớn cho anh dựa vào.Sangwon càng nghĩ càng thấy Anxin thật đáng yêu.…