[ONESHOT]512 - Trouble Maker
…
Tác phẩm trinh thám đầu tay của chế :>Vậy thôi ╮(╯◇╰)╭…
Tiểu Mộng là tên Nhị vương gia đặt cho nàng, hắn cũng là "chủ nhân" và là người nàng yêu cũng là người khiến nàng làm tất cả mọi việc... Và hắn cũng chính là người giết chết nàng... Nàng không cam tâm , ông trời có lẽ không phụ lòng nàng cho nàng thêm 1 cơ hội sống trọng sinh vào tiểu thư Dương gia Dương Hy..., để trả thù hắn... lần này nàng sẽ để cho hắn nếm mùi đau khổ...…
truyện nói về 1 mốt tình trong sáng giửa nử chính và nam chính một mốt tình đầu đầy sóng gió ,gian truân giửa hai con người yêu nhau thật lòng các bạn muốn biết diển biến thì hãy đọc và cảm nhận truyện nhé.…
Tác giả: Ân LộThể loại: thanh thủy văn, BL, HE, truyện ngắn,...Cp: Trương Chí Lâm, Chu Kỷ.Mùa hè vội vã, tia sét xuất hiện giữa trời quang, bất ngờ và đột ngột, đến và đi không thể lường trước được....Một tờ giấy, một dòng chữ: "Chúc mừng sinh nhật ". Cùng với một hình mặt cười ở góc.Quả nhiên rời đi rất nhanh.* Do not re-up…
Chuyện nhạt mong cả nhà thông cảm 😔…
*Thể loại : Hiện đại, 1x1, Cảnh sát x Tội phạm, Niên hạ công* Văn án: • Hai con người, hai số phận, hai hoàn cảnh sống khác nhau, tính cách cũng hoàn toàn khác nhau. • Một người lúc nào cũng vô ưu vô lo, trời sinh hắn có một khuôn mặt vui vẻ. Một người lo nghĩ chu toàn mọi việc, nhưng tính tình trầm ổn và lúc nào cũng hiện một biểu cảm lạnh như băng. • Họ gặp nhau trong một hoàn cảnh không mấy vui vẻ kỷ niệm mà ngược lại thậm chí còn bi ai vô cùng... Mặc dù vậy trong họ vẫn nảy sinh những thứ tình cảm không ai biết được. Những cảm xúc chân thật nhất.... - Nhưng liệu tình cảm này có lâu dài và bền chặt trước những sóng gió đầy ấp khó khăn của cuộc sống?±: LƯU Ý NHỎ: ** Vì mình lần đầu viết truyện nên nếu chưa hay hoặc có gì sai sót mong mn bỏ qua và góp ý thêm cho mình. *** Bởi vì đây là truyện mình viết chỉ trong lúc dạt dào hứng thú nên không có quy định ngày ra chương và chương dài bao nhiêu luôn. Cảm ơn mọi người và CHÚC MN ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ…
Bắc Hương Nguyệt-cô gái 16 tuổi, từ bé đến lớn đã chuyển trường không biết bao nhiêu lần để thuận lợi cho công việc của bố mẹ.Năm nay cô lại chuyển đến một ngôi trường mới và cô sẽ học ở đây cho đến khi lên đại học…
Ver.cô bé bán diêmMùa đông giá rét, một cô pé ngồi trong goc tường đã thiếp đi." Né cô pé ơi, sao em ngồi đây vậy? Nè...Hửm xỉu rồi"..... Từ đó anh ấy bế cô pé về và nhận nuôi cô làm em gái. Anh chăm sóc cô và coi cô như em gái ruột. Từ từ anh đã iu cô em gái mình....." Em ghét anh"......Anh sẽ làm cho em yêu anh....nupakachi!!!!…
Câu chuyện kể về cuộc sống học đường và ngoài xã hội của cô bé Phương Anh ở cấp baCâu chuyện sẽ rất êm đềm nếu không có sự xem ngang của anh chàng hot boy của trường Huỳnh Phước Thái Các bạn hãy cùng theo dõi câu chuyện tình cảm đáng yêu này nhé !…
Ngắn gọn là có một tổ chức chuyên đào tạo những sát thủ hàng đầu, có 1 con người rảnh đời đi tham gia cùng 6 con người không rõ lí lịch khác đi phá bỏ tổ chức này.Câu chuyện có thể bạn nghĩ nó đơn giản ầy, viết bởi một con người không bình thường.…
Một mảnh ngọt nào vẫn cứ ở đấy, chúng nó vẫn đẹp đẽ như ngày nào.Qua hết một trận phong ba, mong người và tôi vẫn tươi cười như thiếu niên ngày ấy.…
"Ngược Nắng" là câu chuyện tuổi mười ba, mười bốn, độ tuổi người ta chưa đủ lớn để hiểu hết những điều đang chờ phía trước, nhưng cũng không còn bé để chẳng cảm thấy gì.Ánh Thy, cô bé sống nội tâm, hay quan sát, thích ngồi yên bên cửa sổ để nghe mưa rơi và ghi lại mọi thứ bằng những nét chữ nghiêng nhẹ. Minh Nhựt, cậu bạn mới cùng lớp, hoà đồng, tự tin, nhưng lúc im lặng lại mang vẻ gì đó khó đoán, như thể trong lòng có những cánh cửa không dễ mở.Họ gặp nhau vào đầu năm lớp 8, khi trường đổi lớp và mọi mối quan hệ phải bắt đầu lại từ đầu. Ban đầu chỉ là sự quan sát lặng lẽ, vài lần vô tình chạm mắt, vài câu chào nhát gừng trong vai trò tổ trưởng - lớp phó. Nhưng rồi chính những việc nhỏ nhặt như ghi điểm thi đua, đổi sổ tổ, trực nhật chung hoặc những lần tranh cãi lại khiến hai người dần chú ý tới nhau, âm thầm hơn bất cứ lời nói nào.Không ồn ào, không lời hứa hẹn. Chỉ là những buổi sáng đầu thu đầy nắng nhẹ. Chỉ là những lần ngồi gần mà chẳng ai chủ động bắt chuyện. Và những cảm xúc non nớt nhưng chân thành, chạm tới rồi rút lại, giống như mùa mưa đầu mùa đến mà không báo trước, và đi khi người ta còn chưa kịp cầm ô.…
truyen thanh xuan…
Vô đọc thì biết :p…