Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Anh gặp cô trong một buổi gặp mặt tập thể. Anh nhìn thấy một cô gái rõ ràng ghét đi xem xem mắt nhưng vẫn cứ vờ tỏ ra thích thú. Anh nhìn thấy một cô gái có tâm hồn rất tốt nhưng cứ giả như một người lạnh lùng. Anh nhìn thấy một cô gái dù rất dễ bị tổn thương nhưng vẫn đội cho mình lớp mặt nạ vô tâm với mọi người. Anh cao ngạo với tất cả mọi người, ở bên cô anh lại như một chua cún con. Cô đối với ai cũng rất lạnh lùng, riêng với anh thì cô lại như mẹ với con trai. Tình cảm không phải ngẫu nhiên mà đến mà cần có quá trình tìm hiểu nhau. Còn anh và cô sẽ như thế nào? Đọc rồi sẽ biết...…
Nhóm AN Kỳ chính cùng bước lên chuyến xe định mệnh đó, đưa họ đến nơi địa ngục trần gian.Họ bị hành hạ về thể xác lẫn tinh thần và phải tự tay giết người họ thương yêu.Vòng lặp không hề có điểm dừng khiến họ phát điên và vĩnh viễn bị giam cầm trong chiếc lồng do họ tự mình chui đầu vào.Nơi địa ngục đó như cỗ máy xay thịt, đặt ra những quy tắc và trò chơi điên rồ tước đoạt sinh mạng của người khác.Những người vốn dĩ đã chết, nay đã sống dậy như xác sống, trong đôi mắt họ hiện lên ánh sáng đỏ rực. Những người đó cùng lũ quái vật mang tên TIÊU DÂN THÁI ĐƯỜNG đã càn quét những người còn sống kể cả nhóm An Kỳ.Dù nhóm An Kỳ có chết như thế nào thì cô vẫn trùng sinh và tiếp tục vòng lặp kinh dị.Phương Tiêu Nam, anh ta không tha cho ai cả, anh có quan hệ mật thiết với nhóm An Kỳ. Đương nhiên với tính cách của anh ta sẽ không tha cho bất kỳ người nào trừ em trai anh ta.Mục đích của tất cả những điều này chỉ để thỏa mãn thú vui bệnh hoạn của những kẻ đứng sau Phương Tiêu Nam và hắn.Những quy tắc kỳ lạ và trò chơi điên do Phương Tiêu Nam đặt ra cuối cùng đều dẫn đến cái chết cho tất cả nhân vật.…
Tên truyện không liên quan đến truyện muốn lấy đi đâu thì lấy không quan tâm , viết vì hứng thú________Tôi tên Y/n , một con bánh bèo vô dụng . Xin ra đã ngậm thìa vàng , được chăm sóc như tiểu thư không sợ trời không sợ đấtThế mà bố tôi - Nguyễn Bảo Hoàng lại làm ăn thua lỗ nên bán nhà chuyển đi nơi khác sống .Trong lúc lái xe về nơi khác sống , tôi ngồi trên xe với bà và mẹ tôi Bỗng từ đâu một chiếc xe tải tông đến chỗ của 3 người bọn tôi thế là tôi chết , ba mẹ vì phát hiện ra trước nên sống được còn tôi vì ngồi đằng sau mà lại mép bên trái nên không ai thấy cả vì nằn xuống chỗ để chân mà thấy méo nào đượcTừ đó cuộc đời tôi trở thành một con ma làng thang với những vở diễn đạt giải Oscar thế giới…
"Nếu một ngày em biến mất, anh sẽ dùng gì để nhớ về em?"Thẩm Quân là một kiến trúc sư tài năng nhưng tâm hồn anh giống như những bản thiết kế trên bàn giấy: chính xác, lạnh lùng và đầy rẫy những nguyên tắc cứng nhắc. Cuộc đời anh là một đường thẳng tắp, cho đến khi anh gặp An Nhiên - một họa sĩ tự do có đôi mắt chứa cả bầu trời sao, nhưng lại chuyên vẽ những bức chân dung không có khuôn mặt.An Nhiên bước vào đời anh như một cơn mưa mùa hạ, tưới mát những khô cằn nhưng cũng mang theo những dự cảm bất an. Cô dạy anh cách yêu những màu sắc lem luốc, cách nghe tiếng gió kể chuyện, nhưng cô lại giấu anh một bí mật đau đớn về sự hữu hạn của thời gian mà mình đang gánh chịu.Cô vẽ những bức tranh "vô diện" vì sợ rằng, nếu để lại một gương mặt quá rõ ràng, người ở lại sẽ chẳng thể nào nguôi ngoai nỗi nhớ. Cô muốn tình yêu của mình giống như một làn hương, nhẹ nhàng lướt qua nhưng không để lại dấu vết để người ta phải đau lòng.Nhưng Thẩm Quân, người đàn ông cả đời chỉ xây nên những khối bê tông vững chãi, lại không thể xây nổi một rào chắn cho trái tim mình trước ngày ly biệt. Khi hơi thở của An Nhiên lịm dần giữa mùa tuyết trắng, một lời hẹn ước sau cùng đã được để lại:"Chúng ta đừng đặt tên cho tình yêu này, cũng đừng để lại danh tính cho sự chia lìa. Nếu có duyên, xin hãy hẹn nhau ở một kiếp sống không tên - nơi nỗi đau không có thật, và chúng ta chỉ đơn giản là thuộc về nhau."Hẹn nhau ở kiếp sống không tên là khúc ca bi tráng về một tình yêu vượt qua ranh giới của sự sống và cái ch…