《 TRẢ TEST 》
Đây là nơi tui trả test các team tui đi xin việc thôi. Cầu mong em có thể vào được các team…
Đây là nơi tui trả test các team tui đi xin việc thôi. Cầu mong em có thể vào được các team…
Oneshot này mình chỉ làm tổng cộng có 11 chap nên hãy tận hưởng nó nhé🐧💖…
Chào mừng mọi người đã đến với quầy Reply Ngày Hè do Memory Team sản xuất!Nơi đây sẽ thường xuyên cập nhập để giải đáp những thắc mắc của mọi người trong những ngày hè nóng rực 🍹 Mong mọi người sẽ ủng hộ shop, chúc một ngày tốt lành <3 ❤ ©️memoryteam#Jinn…
Đan xen giữa hiện tại gần 15 năm sau và năm thứ 4 của cậu sinh viên khoa diễn xuất Ong Seongwu.Dự án phim ngắn tốt nghiệp, những người bạn mới, những trải nghiệm, những cảm xúc của cả một đời người.…
...…
Chỉ là nói chuyện hoy :333…
Trường hogwarts là nơi mà các học viên giao lưu, tìm hiểu và học tậpVà đây là nơi lưu giữ hồ sơ cho các học viên…
- chỉ là chốn trả test thôi…
đây là mấy câu chuyện nhỏ lảm nhảm về ocs, octp, ocs' world của Kuri và vài thông tin mình viết khi tạo world cho mấy đứa con. do mình não ngắn nên nó phi logic với thiểu năng lắm hmu hmu. hope u enjoy hmy hmy ┻━┻ ヘ╰( •̀ε•́ ╰)…
như tiêu đề nói trên…
Chỉ là một fan của Thích Khách Liệt Truyện Thôi.Cốt truyện cũng chỉ bình thường, tự nghĩ tự chém.Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của người viết.Truyện thuộc thể loại đam mỹ, fanfic.Người viết tay nghề còn non, chưa chuyên môn cho lắm.Nếu có bất kì đụng chạm hay ảnh hưởng gì, chân thành xin lỗi và mong người đọc thông cảm.Xin cám ơn đã theo dõi truyện…
Hồi đáp cậu, thân ái…
"Róch rách..."Tiếng mưa chảy từ mái hiên đỗ xuống tạo ra những âm thanh vui tai. "Cạch" chiếc cửa sổ tại một khu xóm nhỏ mở ra, bên trong là một chàng trai trẻ với khuôn mặt thanh tú. Anh chàng đưa đôi mắt yêu điều của mình ngó vào hư không. Gió se se lạnh, bầu trời thì xám xịt, cảnh vật điều hiêu không một chút sức sống.**********************"Bạch...bạch..."Những bước chân nhẹ như không va chạm cùng mặt nước. Anh chàng đi từ từ tiến về phía một tiệm cà phê đầu xóm anh. "Tinh.." chiếc nhỏ treo trên cao ngay mép cửa run nhẹ. Bước vào trong là một không gian khác nó ấm áp hơn bên ngoài, thoải mái và dịu chiệu hơn. Anh chàng vắt chiếc áo khoắc bị ướt sủng lên móc trên gần cửa, anh cất chiếc ô vào đúng nơi rồi lại bước đến quầy order. "Tách"Giọt cà phê rớt xuống, bản nhạc jazz vang lên và một cái chớp mắt..."Hahaha... em biết nó sẽ thú vị mà""Anh, ta đi thôi...""Em thích nhất là mùa đông...""Đây chính là quán cà phê em yêu nhât""Em...xin...l...""Két....Ầm...""LAM HÀ.....""Rắt...rắt...rầm..."Những mảnh ký ức vui vẻ, đau buồn cứ thế ùa về. Mỗi lần anh đến đây khẽ nhắm mắt lại nhớ về cô ấy, cô gái anh yêu nhất cũng là người sẽ cùng anh đi đến hết cuộc đời. Con đường trước tiệm cà phê là nơi người anh thương thân hình máu me đang hấp hối chờ chết, mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn chỉ tay năm ngón mà bàn tán đủ điều. Lúc đó, anh tuyệt vọng vô cùng. Tại sao, nơi cuối cùng cô muốn đi trước khi đi qua Mỹ phẫu thuật là tiệm cà phê này? Nơi cô muốn ở mãi vẫn là tiệm cà phê này? Và...thứ cô yêu thíc…