Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Tranh sơn dầu" - mảnh thề nguyện khắc sâu vào phiến đá cổ lại một lần nữa bừng thức, đúng khoảnh khắc tiếng chuông linh thiêng đánh thức thánh nữ vào giờ chuyển canh 15:00.Lời thề ấy không chỉ được dệt nên từ đôi tay trần thế của @snapechatzzz, mà còn được nâng đỡ bởi tầng mây mềm như hơi thở của trời từ @callmeabalone , và nhuốm sắc bởi nét mực kết tinh từ màn sương nguyên sơ của bình minh do @wth_y0u gửi trao, cùng sự khởi tạo từ bàn tay của @𝐪𝐮𝐞𝐫𝐞𝐧𝐜𝐢𝐚_𝐥𝐦𝐡 nơi cánh cổng Luma Kiewur.…
Sẽ ra sao nếu đối thủ không đội trời chung của bạn bỗng mọc ra tai và đuôi mèo, mà chỉ mình bạn thấy được?A. Mặc kệ hắn. B. Giúp hắn che giấu. C. Lấy đó làm điểm yếu, biến hắn thành nô lệ riêng của mình!Lâm Hạ đã không ngần ngại chọn C. Nhưng kế hoạch "đàn áp" nam thần Trình Khiêm của cậu đã hoàn toàn sụp đổ khi cậu nhận ra... điểm yếu của hắn lại đáng yêu chết người!…
Nếu đây là kết thúc của tất cảTại sao ta không đến chốn của riêng đôi mình?Scaramouche và Kazuha quyết định rời khỏi quê hương.- Bản dịch tiếng Việt của fanfic "Somewhere Only We Know" (AO3)- Tác giả gốc: Vraiera- Link bản gốc: http://archiveofourown.org/works/40498659*Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả và với mục đích phi thương mại. Vui lòng không mang đi nơi khác.…
Trong cái thế giới quái quỷ này, hai đứa phải nương tựa vào nhau mà sống._Truyện được truyền cảm hứng từ bộ phim The Walking Dead của Mĩ. Các nhân vật trong truyện đều do tác giả @Williamz04 sáng tạo ra, nếu có giống với nhân vật nào ở bộ truyện khác thì đều là ngẫu nhiên. Truyện thuộc quyền sở hữu của tác giả, yêu cầu không sao chép dưới mọi hình thức__Des by: Me_…
xin chào,tôi là tác giả của một số tác phẩm của tôi. Những truyện trên được viết bởi tôi, dù không có năng khiếu hay trải qua các trường lớp đào tạo nhưng tôi vẫn muốn viết. Bạn có thể đọc,bạn có thể sẽ bảo rằng"wtf,thằng này bị điên hay gì mà làm truyện như thế này". Nhưng dù sao thì,tôi viết truyện này để cho chính bản thân tôi, để mai sau tôi nhìn lại tâm lý của tôi như thế nào,tôi đăng lên mạng để lưu trữ và để công khai cho duyên số dẫn tới một người có thể hiểu tôi đang viết cái quái gì. Vì vậy, không ai ép bạn đọc truyện của tôi,bạn có thể kết thúc đọc tại đây và rời đi. Tôi chỉ có một yêu cầu:Vui lòng không phán xét…
Salem Grindelwald là con sư tử đầy cao ngạo.Họ nói, mái tóc cô xoăn tít, bung xoã tựa vầng hào quang rực quanh vương miện.Họ lại nói, cô có một đôi mắt biếc xanh lạnh buốt. Là sự nhẫn tâm của loài mãng xà điêu hoa, không từ mọi thủ đoạn mà lách qua ván cờ. Sư tử hay rắn, họ chẳng bao giờ thống nhất được. Sự kiêu ngạo hay điêu hoa, là thứ duy nhất họ kháo nhau về cô. Lại không một ai dám thuật lại rằng, Salem là người đã chết. ꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚Nữ chính là con gái của Gellert Grindelwald.Bạn thích một câu chuyện xoay quanh tình yêu? Nữ chính lạnh lùng, kiêu sa, được người người trong truyện yêu mến? Thì xin lỗi, bạn đến nhầm chỗ rồi. - Tuyến tình cảm là yếu tố phụ, nữ chính không được nhân vật nguyên tác cưng chiều. Có người ghét có người thích cô. - Đây là một hành trình ngã sấp mặt của một con bé ngông cuồng, độc địa, và không ai ép được ngoài đời tự vả.- Salem là một Slytherin tồi, cô của giai đoạn đầu hành động tùy hứng, nhưng vẫn cố ngoi lên từ đống sai lầm do chính mình gây ra.- Cô không đáng thương, cũng không đáng yêu. Nhưng nếu bạn đang tìm một câu chuyện về một nhân vật chính gai góc, đầy khuyết điểm, không được tha thứ chỉ vì mang tên "nữ chính", thì chào mừng. Đây là câu chuyện dành cho bạn.…
Tên gốc: 等号的另一边Tác giả: zz0206"Có một tình yêu cứ mãi dang dở, giống như một bài toán chưa bao giờ tìm được lời giải. Có một trái tim lạc lõng, không biết mình thuộc về đâu, nên đành chọn cách lao vào tình yêuTình yêu ấy sâu thẳm như hồ nướcVà anh nguyện để mình chìm trong đó"Bản dịch đã có sự cho phép của tác giảLink tác phẩm gốc: https://archiveofourown.org/works/83909976/chapters/221204246…
Mỗi sự vật hiện diện trên đời, mỗi con người chúng ta gặp, quen biết đều là cái duyên. Cứ cho là như thế thì tôi gặp ai đó có phải cái duyên của tôi? Ai mà biết chứ, ai mà biết chứ!…