Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
526 Truyện
Trai không xấu, gái không yêu

Trai không xấu, gái không yêu

47 0 2

Tên fic: Trai không xấu, gái không yêuTác giả: Hạt Dưa Chíp Chíp :QThể loại: Học đường, tình cảm hài, hàng xómTóm tắt: Đây chỉ là câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng giữa cô nàng nhỏ nhắn thích đọc tiểu thuyết, khá keo kiệt, lười biếng, hay mộng mơ cùng phương châm tình yêu "trai không xấu, gái không yêu" và cậu bạn hàng xóm 13 năm của mình. Mong mọi người đón đọc ^^Trích đoạn: "Diệp có xu hướng thầm mến những tên con trai đẹp nhất trong phạm vi nhỏ như lớp, không phải trong phạm vi lớn như trường học. Và xu hướng thầm mến đó bắt buộc Diệp luôn phải thay đổi đối tượng khi chuyển lớp, tuy vậy, Lãm chưa bao giờ lọt vào “danh sách ứng cử” đó cả, bởi vì hai người chưa bao giờ học cùng lớp, dù là lớp mẫu giáo. Một nguyên nhân khác cũng khá quan trọng chính là định luật cái đẹp nhìn mãi cũng chán. Kể từ ngày đầu tiên nhìn thấy Lãm đến bây giờ đã 13 năm, mà ngày đó Diệp mới 4 tuổi, còn ngây thơ trong trắng chả biết “yêu” đánh vần kiểu gì, Lãm xuất hiện cũng là được định nghĩa là bạn hàng xóm, bạn đến trường, bạn cho mình kẹo, bạn bị mẹ đánh đòn vì học dốt; đến ngày cô nàng biết thẹn thùng, biết sự khác biệt lớn giữa nam và nữ, thì trong mắt của Diệp, “nhan sắc” đẹp trai mà ai cũng khen không dứt lời của Lãm đã bị giáng xuống mức “hơi được” trong nhóm bình thường mất rồi."…

Chỉ Muốn Dỗ Dành Nàng Tiên Nhỏ

Chỉ Muốn Dỗ Dành Nàng Tiên Nhỏ

4 0 2

Năm mười sáu tuổi, cô gặp cậu trong bộ đồ Vịt Donal, cùng một quả bóng bay màu vàng và một giọng nói ấm áp khiến cô nhớ mãi.Năm mười mười bảy tuổi, họ cùng ngồi một phòng học, cùng nhau lớn lên, cùng nhau cười - và cùng nhau yêu. Năm mười bảy tuổi, trong ánh nắng chiều mùa hè, họ cùng nhau viết nên những câu chuyện thanh xuân đẹp đẽ. ---------------Năm mười tám tuổi, cô đứng giữa ngã rẽ của đời mình. Mẹ ép cô phải đi theo con đường của những người không thuộc về cô, những người không xứng đáng. Để bảo vệ cậu - người cô yêu nhất - cô chọn buông tay. Chỉ vì cô không muốn liên lụy đến cậu.Năm mười tám tuổi, cô buông tay, rời đi, mặc cho cậu liều mình tìm kiếm.Cậu không hận cô, sinh nhật năm nào cũng chuẩn bị một chiếc bánh mang tên cô.Cậu đặt tên công ty theo nhũ danh của cô.Cậu nghe lại bản ghi âm cũ - chỉ để được nghe lại giọng nói của cô mỗi đêm. ------------Họ gặp lại nhau sau bao năm tháng, nhưng chẳng ai còn là người của ngày xưa. Chỉ có giọng nói ấy, vẫn như cũ, lạ mà quen. Và trong một khoảnh khắc, câu chuyện tình yêu do cô và cậu viết lên lại sống dậy, dù họ đã bỏ lỡ nhau trong bao năm dài.Bảy năm, cậu chẳng yêu ai khác.Bảy năm, cô tưởng cậu đã quên.Hóa ra, người không thể quên - là cậu.Và người cuối cùng quay lại - cũng là cô.…

[BH] [Tự viết] Định mệnh

[BH] [Tự viết] Định mệnh

125 5 1

Tên truyện: Định mệnhTên khác: Vô tình xuyên không, vô ý thích emThể loại: BHTT, tự viết, thuần việt, xuyên không, 1x1, có ngọt có ngược, thị giác luân phiên thay đổi, HE...Nhân vật chính: Đỗ Thị Hạnh (Trịnh Mỹ Hạnh) x Trần Quỳnh TrangNhân vật phụ: Trần Văn Hổ, Trần Hoàng Minh, Trần Hoàng Nghĩa, Đặng Thị Thơm, Trịnh Sĩ Liêm, Tèo, Tí, Mẹo, Mùi...Một câu tóm tắt: Vô tình xuyên về quá khứ, phải lòng em lúc nào không hay.------"Định mệnh đưa tôi đến nơi này.Định mệnh buộc tôi sống khép kín, tách biệt với mọi thứ xung quanh...Định mệnh thao túng cuộc đời tôi, biến nó thành một vờ hài kịch, còn tôi là tên hề chỉ biết tuân theo những gì có trong kịch bản. Nhưng có một thứ định mệnh không thao túng được, đó là tình yêu tôi dành cho em.Định mệnh không cách nào ngăn tôi yêu em, nhưng lại có vô vàn cách để em rời xa tôi mãi mãi. Tôi hận "định mệnh", càng hận hơn sự yếu đuối bất lực của mình lúc này.Chuyện đến nước này, em kêu tôi phải làm sao đây hả, em ơi?!"----------Ps: Tác giả vẫn là tay mới, sẽ có nhiều chỗ diễn đạt không được trôi chảy, cốt truyện chưa mạch lạc lắm (tác giả sẽ cố khắc phục hai nhược điểm lớn này). Nếu có góp ý, vui lòng lịch sử hòa nhã, tác giả sẽ lắng nghe và tiếp thu. Mong được mọi người ủng hộ ạ!…

[BL/NP] Nhân Vật Lót Đường Thức Tỉnh Rồi!

[BL/NP] Nhân Vật Lót Đường Thức Tỉnh Rồi!

238 35 17

Tên truyện: Nhân vật lót đường thức tỉnh rồi!Tác giả: ChipChipMayMayTags: Hiện đại, showbiz, ngôi thứ nhất, vạn nhân mê, chủ thụ, vả mặt, drama, ngược, np, boylove, cường-cường, teenfic, sảng văn.Văn án:Tạ Minh Viễn - thiếu gia danh gia vọng tộc, một con người kiêu ngạo đến mức coi trời bằng vung, tự nhận mình là kẻ điều khiển cả giới giải trí.Nhưng chỉ sau một đêm, âm mưu hạ bệ người khác đã biến hắn thành trò cười trước công chúng.Cũng từ lúc đó hắn thức tỉnh, nhận ra bản thân chỉ là một quân tốt, thậm chí là con tốt bị hy sinh để người khác tỏa sáng. Tạ Minh Viễn trời sinh kiêu ngạo, dễ gì cam chịu trước số phận nghiệt ngã đó. Chỉ có hắn mới được viết lên câu chuyện của mình.Vấn đề được đặt ra là trong một thế giới đầy quyền lực, tình yêu và thù hận lẫn lộn, liệu Tạ Minh Viễn có thể tìm được con đường riêng cho mình?Lưu ý:- Không chấp nhận bất kì bình luận nào QUÁ tiêu cực về nhân vật trong truyện và cốt truyện.- Muốn drop thì drop trong im lặng, không cần vào phần bình luận để thông báo.Và cảm ơn các bạn đã dành thời gian ghé qua nhà của mình, yêu yêu♥️…

[Short Fic - ChanBaek] Vô Hạn Cưng Chiều

[Short Fic - ChanBaek] Vô Hạn Cưng Chiều

2,652 109 2

- Woa ~~~~ nóng quá ... nóng chết mất hoi ~~~ - BaekHyun mở tủ lạnh ra ngồi xổm xuống chỉ thiếu ngồi vào trong tủ. Hôm nay điều hòa trong nhà cậu bị hư , nóng đến nổi đã 11h mà cậu vẫn chưa thể ngủ được . Đúng lúc đó, ChanYeol từ thư phòng đi ra thấy cảnh này buồn cười hỏi : - Baekie , em đang làm gì vậy ? - Nóng chết đi được a~ ,khi nào thì thợ mới đến sửa - BaekHyun nhăn nhó cúi đầu áp sát vào tủ - Đã khyua lắm rồi, hôm sau họ mới đến . Em đi ngủ đi - Anh vỗ vỗ đầu cậu đầy sủng nịch. - không được đâu a ~ Nóng lắm em ngủ không được đâu - Cậu vẫn vùi đầu vào tủ lạnh , giọng làm nũng. Chỉ thấy anh một tay túm áo cậu lôi ra ngoài , đóng tủ lạnh lại . Anh cười nói : - Ngoan , đi ngủ đi , anh quạt cho em ngủ - Anh ấn cậu xuống giường còn bản thân thì ngồi bên cạnh giường cầm quạt quạt cho cậu được một lát thì cậu đã ngủ ngon lành. ................................................................. Lúc cậu thức dậy đã là 1h sáng , nhìn sang bên cạnh thì thấy anh vẫn đang chống cằm quạt cho cậu ngủ. Thấy cậu tỉnh anh liền hỏi : - Sao lại thức rồi ? Vẫn nóng sao ? Cậu lắc đầu hỏi anh - Sao anh vẫn chưa ngủ ? - Anh ngủ rồi thì ai quạt cho em ngủ ? - ChanYeol không trả lời BaekHyun mà còn hỏi ngược lại làm cậu không khỏi đơ ra , thì ra là vì lo cho cậu mà anh không dám ngủ ( >< á á á á á á á cưng vợ chưa kìa) , nghĩ vậy hốc mắt liền phiếm hồng . Anh thấy cậu muốn khóc liền luống cuống tay chân. .....................................................................…

Cô bé Tarako:3

Cô bé Tarako:3

0 0 1

Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…