Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Giả sử giữa thời thế hỗn loạn ma giáo 100 năm trước, kẻ tưởng chừng đã chết bỗng sống lại chỉ để nhìn thấy khoảnh khắc huy hoàng...Cảnh đệ tử Hoa sơn đời thứ 13, Mai Hoa Kiếm Tôn, Thanh Minh đã tung nhát kiếm cuối cùng, chém rơi đầu Thiên Ma, rồi gục xuống. Khoảnh khắc huy hoàng ấy khép lại bằng cái chết của người y yêu nhất. Đường Bảo... liệu y có chịu nổi cú đả kích này không?…
Đây là nơi mà tôi vã OTP 😩🤌Allthanhminh nhưng tôi mê Đường Thanh nên sẽ hơi thiên vị một chút Sẽ có một số cp phụ nữa >:)))Có thể có H Với trình độ ngu văn này thì mong mọi người thông cảm :)…
- Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đô thị, ngược, niên hạ công, tsun cổ quái thụ, có H các bác ạ :vVăn án: Vào ngày Giáng Sinh giá rét của năm 2000, nó co rút vì lạnh trong một ngõ hẻm nhỏ, mái tóc bạc trắng như hòa cùng tuyết. Tuyết xung quanh nó được nhuộm đỏ bởi màu máu đỏ tươi. Xa xa, một đứa trẻ đang nhìn nó với ánh mắt hiếu kỳ, đứa trẻ bước đến gần nó, chạm vào gò má gầy gò hốc hác của nó, cảm nhận cái giá rét mùa đông đọng trên má nó....…
Chương đầu tiên là t dịch từ 1 fic Đường Thanh trên Postype, bản dịch t để khá lâu rồi, lại còn lạc mất tiêu link truyện gốc nên t chưa ghi cre tác giả được. Bạn nào từng đọc fic này trên Postype rồi thì cho t xin link fic với nhé. T chỉ lấy nội dung fic gốc ở chương 1 để làm thiết lập và bối cảnh, các chương tiếp theo t sẽ tự cook* Ảnh bìa: artist @07040613 trên X…
Tui sẽ viết về cuộc sống thường ngày của cặp vợ chồng Thanh Minh và Đường Bảo , truyện không có thủy tinh nên ai chữa lành khi bị lọt otp này quá sâu thì sang ủng hộ tui :)))…
Những câu chuyện nhỏ về đôi gà (hay chó nhỉ?) bông Thanh Minh và Bạch Thiên ...Lưu ý: "Nho Nhỏ" như cái tên của nó, tui không viết quá dài chỉ mỗi chap có thể rắt ngắn là những khoảng khắc, việc nhỏ nhoi trong cuộc sống hằng ngày.Không có au xác định nhưng sẽ có sắp xếp chương lại để chap truyện có liên kết chút.Truyện đều là từ trí tưởng tượng cho otp.CÓ SPOILER!!!!…
Truyện không có gì, chỉ là tự cho bản thân thêm lý do tiếp tục theo đuổi ước mơKhông cần người đọc, truyện không cần góp ý vì viết tuỳ hứng. Truyện không đầu không đuôi…
Đời người là những cung đường dẫn về một lối. Dẫu cho tại những ngã rẽ ta có tách rời, thì ở cuối chặng đường ta vẫn trùng phùng. Trăm đường, chỉ một ngã, nếu đã định sẵn sẽ gặp nhau, thì ắt sẽ gặp lại. Nếu đã định sẵn sẽ chia ly, vậy hãy để ta phá vỡ vận mệnh.Kiếm Tôn, Ám Tôn, định sẵn sẽ gặp mặt. Nếu huynh đã đi đến một cung đường khác, vậy Đường Bảo ta cũng chỉ có thể sống lại, song hành cùng huynh.Trăm năm, hai đời, một định mệnh.…
Văn án: "Thanh Minh, Hoa Sơn là gì đối với đệ ?"" Thanh Minh à, rồi sẽ có một ngày đệ sẽ thấy bọn chúng đáng quý đến dường nào, không ai có thể mãi bước đi một mình được cả. Thỉnh thoảng hãy chậm lại mà nhìn lại phía sau đệ có những gì. Hoa sơn chính là gia đình của đệ."..." Sư huynh, mặc dù huynh mạnh hơn đệ, những đứa nhỏ đều ngưỡng mộ sư huynh nhưng đệ sẽ không thua sư huynh đâu, đệ sẽ dùng cách riêng của đệ để dẫn dắt đệ tử Hoa Sơn phái, chúng ta chỉ là Hoa Sơn của hiện tại nhưng chúng mới là tương lai của Hoa Sơn. Vì vậy, không phải sư huynh, mai này chúng sẽ nhắc tới đệ, người dẫn dắt chúng chứ không phải sư huynh chết tiệt đâu..hi hi hi......" Đại huynh, không biết bao giờ sẽ đến lượt ta chết nhỉ... Ầyyy, đừng có nhìn ta bằng ánh mắt này, ta chỉ muốn tâm sự một chút thôi, chứ ta nhất định phải chặt đầu tên Thiên Ma khốn khiếp kia mới chết được. Đại huynh này, tự nhiên dạo gần đây ta lại nhớ đến mấy đứa nhóc ở Đường môn, ta thấy lo lắng cho chúng cơ đấy, nhưng huynh tin ta đi, sau khi chiến thắng ta sẽ dạy dỗ lũ nhóc đó thật cẩn thận. Tương lai Đường Môn chắc chắn là bằng hữu thân thiết nhất với Hoa Sơn đúng chứ." ....Tương lai ư?Những kẻ còn không biết được ngày mai vẫn còn sống hay sẽ chết thì sao có thể nói đến chuyện tương lai, nhưng dẫu vậy con người ta vẫn mong chờ vào nó. Trung Nguyên một trăm năm sau đã trở lại với vẻ bình yên, không còn Ma giáo, Thiên Ma cũng đã chết. Vậy mà, những kẻ năm ấy tay cầm kiếm đứng đầu chiến tuyến giờ đây lại phải chịu sự ca…