LẤY NHẦM CÔ VỢ CUỒNG SÁT
Không phải tổng tài lạnh lùng:)) vui lòng không ném đá nam chính…
Không phải tổng tài lạnh lùng:)) vui lòng không ném đá nam chính…
Mạnh Phúc thích Minh Hiếu nhau ai cũng biết mà cớ sao người ấy lại không biết hay chỉ là chưa nhận ra. Trong buổi họp lớp Minh Hiếu thông báo với mọi người là mình sắp kết hôn mời mọi người đến dự. Hôm ấy là 1 ngày nắng đẹp mà trong lòng một người thì như bão tố.Một người trang phục chỉnh tề môi mỉm cười,một người gặp tai nạn. Âm dương cách biệt Đứng trước tang lễ,trong lòng người ấy nghĩ điều gì? Trùng sinh lại tuổi 17 tôi nhất định sẽ không để mất cậu một lần nữa…
không biết có hay không, tại chưa viết truyện kiểu này bao giờ. Mong bạn đọc r cho mình ý kiến.…
Xuyên vào làm em gái của Ngụy Vô Tiện. Ngày ngày, ngồi hóng cơm chó của anh trai. Cơm chó chả thấy đâu mà chỉ thấy anh trai bên mình * Chú ý : Nguyên gốc là đam nhưng vào đây là ngôn nha. Nhân vật có khả năng không theo nguyên tác và cốt truyện cũng vậy…
Phó Diễm giờ tan ca chẳng may gặp tai nạn xe . mở mắt ra thế nhưng trở về thập niên 70 ở nông thôn hoang dã .Vốn định cứ như vậy nhàn nhã sống hết một đời , không nghĩ tới ông trời ưu ái , có được thiên nhãn , thêm vào không gian bí ẩn , nhận được truyền thừa của huyền học đại sư.Từ nay về sau bán nhân sâm , vẽ bùa chú , thu đồ cổ , trở thành giám định phỉ thúy đại lão sư , không cẩn thận làm đại tài chủ .Chính là một ngày nào đó lại nghe nói Phó đại sư sắp thành hôn , về sau sẽ không bao giờ tiếp quẻ nữa.Ba năm sau , tại đại học hàng đầu đế đô , hội nghị nghiên cứu phong thủy lần thứ nhất tiến hành , Phó đại sư làm chủ nhiệm khoa. Nghe nói có người nói muốn tìm Phó đại sư luận bàn ai ngờ vừa thấy thì mắt mở trừng trừng " tân lão chủ nhiệm khoa Phó đang ôm ấp với một người nam nhân".Nam nhân này rõ ràng chính là đại địa chủ nhiều điền sản nhất đễ đô , kiêm chủ nhiệm khoa học kĩ thuật , giáo sư tâm lý học trẻ nhất Hoa quốc Thiên chi kiêu tử Bạch Mặc Thần !…
" Cậu là người có gia đình rồi , cậu đừng xuống tìm con nữa . Kẽo mợ đánh con chết " " Nhưng ... cậu thương Kỳ " ...…
" hay là em theo chú, chúng ta bỏ trốn khỏi bangkok sầm uất này , đi đến một thôn làng nhỏ nơi không ai tìm được ra chúng ta , rồi em và chú sẽ sống với nhau tới già ở đó , trồng một khu vườn nhỏ , nuôi vài con mèo hoặc có thể là nhận nuôi trẻ em có đầy đủ cả trai cả gái , gia đình chúng ta sẽ hạnh phúc với nhau đến cuối đời , em nhé? ""......"…
"Was there something I could've said to make your heart beat better?"…
Hoàn cảnh đẩy đưa em đủ điều .Em không biết yêu như thế nào?.Gia cảnh của em làm sao xứng được với anh. Em yêu Anh và Anh cũng yêu em nhưng không thể bước qua được ranh giới ấy .Thôi xin đành hẹn lại kiếp sau đôi ta cùng chung đường.…
Văn án :Lại danh: Trọng sinh chi vạn nhân mê ảnh đế. Nam thần như thế vạn nhân mê. Ta nam thần không có khả năng như vậy mười hạng toàn năng. ※ đây là một cái mang theo hệ thống đi bất đồng vị diện làm nhiệm vụ người rốt cuộc ở tân thế giới yên ổn xuống dưới cũng trở thành ảnh đế chuyện xưa. Chủ công. Công vạn nhân mê, mỗi người đều ái công nhưng mà công mỗi người đều không yêu.Lại ps: Toàn văn tô sảng! Tô sảng! Vô logic! Có ngôn tình, bách hợp ( khả năng ) lôi giả thận nhập.…
một bộ truyện dành cho những ai yêu thích những câu truyện về thanh xuân và sủng ngọt…
Nguồn: Wiki dịchHán Việt: Mạt thế ABO: Tang thi vương phu thị cổ phong tiểu sinhTác giả: Lạn Chiêu HềTình trạng: Hoàn thànhTình trạng edit: Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai , HE , Tình cảm , Mạt thế , Xuyên việt , Cổ xuyên kim , ABO , Chủ thụ , Sa điêuNote:"Cổ phong tiểu sinh" thường là những nhân vật có tính cách nhẹ nhàng, lịch thiệp, có vẻ ngoài thu hút nhưng không phải là kiểu mạnh mẽ, cứng rắn, mà là một kiểu hấp dẫn theo cách dịu dàng, văn nhã.…
Mì gói vốn là một loại thực phẩm tiện lợi của xã hội hiện đại, nổi tiếng với đủ các loại mùi vị khác nhau, có thể nhanh chóng đáp ứng được nhu cầu của khách hàng bởi các tiêu chí : nhanh gọn và ngon miệng. Vô tình sở hữu trong mình một hệ thống kì lạ, có thể chế tạo ra các loại "mì gói" mỹ vị cực kì mê người, vừa có thể đảm bảo dinh dưỡng, lại vừa có thể dùng nó để làm nhiệm vụ. Sở Lâm cảm thấy đối với nhiệm vụ của nó giao cho mình, đó là dùng chính những gói mì này, tạo ra những sản phẩm người người đều ái mộ cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn.Đương nhiên, tiền đề là cái hệ thống đáng chết này không đem hắn xuyên không...Ở cổ đại thì hắn có thể dùng mấy gói mì này làm cái quỷ gì a ??? Quá hố người rồi !.…
Đây là quà tặng cho cj tác giả yêu thích của mình , Dư Âm Hạ Tuyết ,hy vọng mọi người không rep up lung tung . Nhân vật thuộc quyền sở giữa của Netease , không phải của mình .Lưu ý : Truyện có thể không giống với bản gốc 100% . Đa couple . Bách- ngôn - đam đầy đủ .Đây là lần đầu vẽ truyện của mình , hy vọng mn góp ý . Nguyên tác : https://www.wattpad.com/story/250619266-idv-quy-tắc-sinh-tồn?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=tnganphmthi&wp_originator=h6rvwest1vqnbsglxtmuh4k2ijdcsc%2bylrgbx8jwluagje9lgosevpawiwl3nv3ofqf2r4olgibqt3ck40ydij6grznpsqy8vqjwjasdrqt51ve2l9hvnh2sp41rmln2…
[Thanh xuân vườn trường] Thiếu gia ngông cuồng gặp nạn x Mỹ nữ dịu dàng an tĩnhVăn án 1:Kiều Nhi nhặt được một cậu chàng dở sống dở chết trong ngõ nhỏ. Nhặt bậy bạ thế nào lại nhặt trúng con sói hoang dã tính tình nóng nảy bạo ngược.Hoàn cảnh khó khăn còn phải chăm lo cho cậu thiếu gia cáu tính khó chiều. Cô căm phẫn!! Căm phẫn vô cùng!!"Món này là gì?" Sơn Hoàng chọc đũa vào chiếc bát trước mặt.Cô cúi đầu nhìn bát canh lèo tèo mấy cục xương đáp:"Canh sườn!"Anh nhăn mặt khều cục xương lớn trong bát ra vẻ chê bôi."Có phải chó đâu, đâu cần thích gặp xương như vậy!"Thấy mặt cô bắt đầu tối lại anh bật cười đôi mắt híp lại đe doạ."Không sao! Dù gì anh chính là con chó hoang em nhặt về mà! Nhớ nhé chủ nhân... Em mà dám bỏ rơi anh sẽ bị chó cắn đấy!"Cô thật sự chỉ muốn nhào lên gõ cho anh mấy cái!ANH CẮN CÒN ÍT ĐẤY!Văn án 2:"Kiều Nhi"Sơn Hoàng đi đằng sau cô cau mày không vui.Cô gái nhỏ đang tung tăng đằng trước quay lại."Hả? Không phải anh nói từ nay về sau không nhận người quen à?"Anh nghiến răng uất hận. Sao cô gái trước mặt lúc dịu dàng thì mềm như dòng nước mát lại có thể sảng khoái tuyệt tình như vậy?"Em biết chú chó Hachiko không?""Hửm?Sao?" Cô không mấy để tâm đáp"Anh cũng là kiểu đó đó!""Là kiểu trung thành đến chết! Vĩnh viễn chỉ hướng về một người." Anh nhếch khoé miệng thâm ý nhìn cô.Kiều Nhi: "Sao anh thích ví mình với chó quá vậy?"Sơn Hoàng:....Em cmn có thể có chút phong tình không hả?…
Mình viết nên cảm xúc của nhân vật dựa trên các hint được mọi người đào thôi nhé…
Lam Tuyền - cô gái trưởng thành với trái tim đầy tiếc nuối - bỗng chạm vào một cuộn băng cassette lạ, kéo cô trở về tuổi 17, thời điểm thanh xuân vụt qua mà cô chưa kịp thổ lộ tình cảm với Thời Vân. Giữa nắng cuối thu, tiếng cười rộn rã của bạn bè, và những khoảnh khắc vụng trộm đầy rung động, Lam Tuyền nhận ra cơ hội thứ hai để viết lại câu chuyện tình chưa trọn. Mỗi ánh mắt, mỗi va chạm tay nhẹ đều khiến tim cô nhói lên, nhắc cô rằng tình yêu không thể chậm một nhịp lần nữa. Liệu cô và Thời Vân có dám nắm lấy thanh xuân đã bỏ lỡ, hay những năm tháng chưa kịp yêu sẽ mãi trôi qua?…
Đọc rrồi sẽ bis đừng hỏi em…
Một đêm mưa lạnh, Seonghyeon mang về nhà một chú cún nhỏ bị bỏ rơi bên đường. Chỉ vì một câu nói đùa trước khi ngủ, cậu vô tình khiến điều không thể xảy ra thành hiện thực.Sáng hôm sau, chú chó nâu nọ đã biến thành một thiếu niên mang đôi mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ...Keonho bước vào cuộc sống cô độc của Seonghyeon như ánh nắng đầu ngày. Từ những va chạm vụng về, những cái ôm bất ngờ, đến những lần tim đập lỡ nhịp, cả hai dần trở thành điều quan trọng nhất của nhau.…