haely & baesull | cà phê giữa vườn hoa
hương hoa thơm ngát, cà phê đắng và ngọt…
hương hoa thơm ngát, cà phê đắng và ngọt…
Trên cõi đời, đâu ai biết trước được chuyện gì sẽ đến? Liệu rằng, cuối đoạn đường dài hối hả ta lại gặp được "họ" hay một giây bất chợt ta lại để những thứ ta từng sở hữu trôi vào ký ức? Những mảnh vỡ của từng dĩ vãng xa xưa đem cất đi hay kết dán lại để tái hiện lại điều ta cho là đẹp đẽ nhất?! Khó lòng mà kết luận được... #Tái Bút: Đoản của tớ đa số là ngược  ̄ˍ ̄ hmmm, vì sao à? Vì tớ thích ╯﹏╰…
"Đông sang, anh rời đi mất. Xuân tới, người cũng chẳng thấy đâu...- Chị thực sự chỉ coi tôi là vậy thôi sao?- Ý em là gì?..."Thể loại: Ngược, 3P, Ngọt, SlowburnWarning: OOC, vứt não khi vào đây, Megumi chữa lành, Yuuta cờ đỏ cờ xanh lẫn lộn…
•Author: Morrix•Category: Romance, Fanfiction•Note: Đây là truyện của tớ. Nếu các bạn muốn repost lại thì làm ơn xin phép tớ và ghi rõ tên tác giả ra. Chân thành cảm ơn.…
Seol Yoona từng nghĩ...…
Một vài mẩu truyện nhỏ dành cho đám trẻ…
vết cào không sâunhưng đủ lâu để nhắc nhởkhông phải để câu sự chú ý để tự nhắc bản thân đang sống vì ai‼️: self harm…
mọi thứ đều trở nên mờ ảo, chỉ còn kí ức về chị vẫn luôn rõ nét đến kinh hoàng.…
Ý tưởng Fanfic dựa trên việc gần đây Dũng dỗi Trọng không hiểu vì lý do gì =))…
thề nguyền và vĩnh biệt được chuyển thể từ tác phẩm bi kịch gốc "romeo và juliet" (1597) của tác giả william shakespeare,sôp chỉ thay đổi tên nhân vật và cách xưng hô, nội dung truyện vẫn được giữ nguyên vẹn.…
vợ tôi em ấy hay mắng tôi lắm, giận quá thì đánh tôi luôn…
"xin chào, ban nãy tôi có đặt một đá xay dâu tây..."2shot.…
tinh khôi và lộng lẫy - cho những điều nàng iris bỏ quên. và cho những ngày bình thường.…
nhìn thấy ghét mà cũng hơi dễ thương…
"Chẳng lẽ Sol yếu à?"…
haewon dính bánh kem trên mặt và yunjin ăn bánh kem một cách kì lạ.…
From Tae to Sweety Store…
Jinsol rất thích cùng Yoona vận động…
"Em ghét Jinsol""Sao bé lại ghét tớ"…
Author : GiánRating : K+Pairing : Levi x MikasaDisclaimer : Các nhân vật thuộc về Isayama HajimeSummary :Thế giới này , chỉ tồn tại hai câu :"Sống" hoặc "Chết"Nếu muốn sống , ta phải đấu tranh .Hãy mặc kệ những kẻ chỉ biết gào thét ngoài kia đi .Chăm chú chỉ mình bản thân thôi . Ích kỉ ? Độc ác ? Hèn nhát ? Vô dụng ?Cứ tuỳ ý gọi ta thế nào cũng được .Ta thật ngu ngốc khi muốn tự do ?Ta ngu ngốc ?Có khi là vậy thật .Nhưng thế còn đỡ hơn là một lũ gia súc chỉ biết cạp đất trong chiếc lồng sắt để sống qua ngày .Ta biết thế nào là tự do thật sự của chính mình .Bởi trong cái thế giới tàn nhẫn này . Dù có như thế nào , cũng chỉ có hai lựa chọn :"Sống" hoặc "Chết"[Một thứ không có hồi kết]Note : "Khởi đầu của sự sống" đã đổi thành "Không hồi kết"…