Artbook thiếu muối
Được lấy cảm hứng từ con bạn thânChắc chắn sẽ cực kì thiếu muốiMong mọi người ủng hộ…
Được lấy cảm hứng từ con bạn thânChắc chắn sẽ cực kì thiếu muốiMong mọi người ủng hộ…
"Ông xã, đêm nay dạ dày em có chút không thoải mái, xin nghỉ ngơi!""Ông xã, đêm nay hình như em có chút sinh bệnh, xin nghỉ ngơi!""Ông xã, đêm nay em phải tới chơi với bạn bè, xin nghỉ ngơi!"Trước khi kết hôn Cố Khuynh Thành, luôn muốn tới gần Đường Thời như thế nào.Sau khi kết hôn Cố Khuynh Thành, lại nghĩ làm như thế nào để Đường Thời buông tha cô một đêm.Nhưng mà sự thật chứng minh, mặc kệ cô tìm ra bao nhiêu cớ, anh lại có thể dễ như hóa giải như trở bàn tay."Ông xã, bây giờ em đang ở Maldives, đêm nay anh trông nhà cho tốt nhé!" Nếu tránh không khỏi, cô chạy ~Cho nên muốn tự chủ trương cho chính mình nghỉ?Đường Thời trầm tư một chút, phân phó hai câu với trợ lý.Đêm đó nửa đêm mười hai giờ, cửa khách sạn bị người gõ vang, cách qua cánh cửa Cố Khuynh Thành nghe thấy giọng nói trầm bổng của Đường Thời: "Bà xã, mở cửa."…
Written by Diệp Khả AnNhững mẩu truyện ngắn được viết không lí do, không mục đích, với ý nghĩa làm thoả mãn cơn thèm chữ và cơn mưa cảm xúc vớ vẩn của tác giả (là mình đây haha) Với cả văn mình nhàm nhàm đọc chán nên chỉ mong ai có tâm hồn bay bổng (không nổi loạn nổi) giống mình (=))) hưởng ứng (tại mình khá là bi quan - huhu) P/S: căn bệnh lười ngăn cản chú bộ đội viết truyện dài + nghèo ý tưởng + có ý tưởng cũng không có thời gian viết + có thời gian viết cũng không thèm viết vì biết là không ai đọc + có ai đọc thì cũng quá lười để ra chap mới…
Doo Jeon và Han Soo là đôi chó mèo cả khối biết , sau 8 năm mỗi người một ngả , để sau này họ gặp lại nhau vẫn bám nhau và vẫn như chó mèo với nhau mà từ đó họ mới biết góc khuất của đối phương khinh khủng tới độ nào Truyện không xúc phạm đến cá nhân hoặc nhóm nàoTruyện không xúc phạm đến tín ngưỡng của mỗi cá nhân hay ai khácCác nhân vật đều ko có thật , khônh thuộc quyền sở hữu của tác giảTruyện làm phi lợi nhuận…
"Buồn ơi...hãy rời xa nhân thế Đừng ngự trị nơi này Chỉ khiến ta đau thôi Buồn ơi..xin đừng quay đầu lại Cất bước đi về nơi mày bắt đầu đi Ơ hay...sao buồn cứ ở lại? Thôi thì ngự trị nốt hôm nay...''_____trích : Buồn Nốt Hôm Nay Thôi…
Nơi đây dùng để viết những mẩu chuyện hay những dòng tâm sự theo tâm trạng lên xuống..Thuộc thể loại: tản văn, tùy bút, kí, nhẹ nhàng, thanh xuân vườn trường, bla bla .Tác giả: Miin [lưu ý: hoàn toàn là công sức của Miin, không lấy từ một nguồn bất kì khác].Truyện viết tùy theo cảm hứng chứ không ra đều đặn theo lịch trình hay gì cả =3= .Bản thân tác giả hiểu rõ bản thân chỉ viết được ở dạng bình thường không hay cũng không dở là mấy nếu có gì sai sót mong giúp đỡ ●0● . ^v^ Xin cảm ơn! _DON'T COPY_DON'T COPY_DON'T COPY_…
Tên truyện: 娇女毒妃 - Kiều nữ độc phiTác giả: 烟雨芳汀 - Yên Vũ Phương Đinh (convert ghi là Mưa Bụi Phương Đinh).Nguồn convert: WikidichNguồn nguyên tác: https://www.zhuishubang.com/26505/Số chương: 753 chương, vừa đọc vừa edit.Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, báo thù.Editor: Gió Lốc.Mở đầuKinh đô quý nữ khinh bỉ nói:"Ngươi chỉ là một cô nương đến từ một thôn nào đấy, ngươi có quần áo của Nghê Vân Phường không?""Ngươi gặp qua trang sức của Dập Bảo Hiên ư?""Ngươi có biết người được mọi người truy đuổi, sùng bài - Việt Vương, có bao nhiêu anh tuấn, khí phách sao?"Mộc Vân Dao lười nhác liếc nhìn: "Nghê Vân Phường? Ta mở. Dập Bảo Hiên? Ta mở. Còn Việt Vương thì..... còn thiếu ta ngân lượng còn chưa trả hết, chẳng biết khi nào trả đây?Việt Vương mặt lạnh: "Trả bằng thịt."…
Năm con người ,năm con quỷ ,năm cuộc đời, năm tính cách,năm cách viết khác nhau .Nhưng họ sẽ cùng chung một con đường ,chở thành nhân vật trong chính cuốn tiểu thuyết của chính mình và làm cánh tay phải cho quỷ vương.Huyết quỷ, Hỏa quỷ, Linh quỷ,Mộng quỷ,Satan…
Một câu chuyện về tình cảm ngây ngô đến khờ khạo của anh chàng Sư Tử dành cho cô nàng Song Ngư.Đơn thuần, trong sáng.***- Yên tâm đi, vì cậu, tớ sẽ không bỏ đi!- Vì cậu... tớ nguyện làm tất cả!***Thế nhưng, mọi chuyện, có thực sự mãi đơn thuần trong sáng như vậy không?Hay là...…
Tinh cầu của tụi mình hoan nghênh chào đón tất cả các phi hành gia dừng chân tham quan nhaa ~ (⁎⁍̴̆Ɛ⁍̴̆⁎) ~ Tụi mình chỉ có Đoản Văn và Oneshot thôi nhé ~ ヾ(๑╹◡╹)ノ" Chủ tinh cầu hiện tại là : Ný - Yii - Ann - Sếu. Ngày debut : Oct 11 16 ~ Enjoy nàooo ~ ☆*:.。. o(≧▽≦)o .。.:*☆…
Viết chỉ để viết thì người ta sẽ đọc chỉ vì đọc, viết với mục đích cho người khác đọc, họ sẽ đọc để có thể viết ra nỗi lòng mình... Cuộc sống chẳng thể đơn giản hơn thế nữa…
- Có thể là đoản văn hay tuỳ bút, nhưng vẫn là những tâm sự cần được gỡ bỏ.- Lối văn không hay viết theo cảm nhận.…
Nghệ thuật ghi chép để giải quyết mọi vấn đề.…
Tên gốc: 京圈少爷三下乡Tác giả: 甜酒饭团…
Gió đã nổi lên rồi Và chúng ta phải cố sống…
Tên Truyện: Yêu Một Người Là Điều Giản Đơn?Tác Giả: Mộc Diệp TửThể Loại: Tăn văn - thơCó bao nhiêu người đã yêu và đã xa? Có bao nhiêu người đã xa rồi trở lại?Ta bâng khuâng đi tìm khát vọng một thời trẻ dạiĐể giật mình những điều mãi mãi chỉ là một giấc mơ...Trong lòng mỗi người đều có một cái cây được nuôi dưỡng bằng niềm tin và nổi cô đơn của tuổi trẻ. Khoảnh khắc chiếc cây được trồng xuống, chúng ta đã từng dốc hết tấm chân tình, đem hết những khát khao thầm kín để gửi gắm vào nó. Chúng ta đã từng thật thà hết thảy, yêu thương hết thảy, như cái cây vươn mình về phía ánh sáng, không màng nhân thế có biết bao nhiêu hoan lạc đắm chìm.Cái cây không ngừng vươn cao, vươn xa, xuân hạ thu đông, lá vàng rụng xuống, lá non nẩy mầm, cứ tưởng lòng người êm ả, hóa ra vẫn biến chuyển khôn lường.Cuộc đời là thế, có những nỗi đau, như chiếc lá úa tàn rụng xuống, khoảnh khắc chiếc lá lìa cành, vạn vật không vì thế mà ngừng sinh, hoan hỉ; nỗi đau của chúng ta chỉ có thể giữ lại trong lòng.Ngoài kia, đời vẫn vui niềm vui chung. Và nỗi đau vẫn là số phận dành riêng cho mỗi người.Dành cho những nỗi-đau-chẳng-thể-nào-qua trong-đời!…
chào mừng bạn đến với vrene.…
bài tiểu luận…