[BH] Tại sao cốt truyện lại đi ngược hướng thế này!!!!??
ko biết nên đặt tên truyện là j nên ghi đại…
ko biết nên đặt tên truyện là j nên ghi đại…
Tác giả: Hoa Trú yu.Thể loại: đam mỹ, hiện đại, niên hạ công, ôn nhu thụ, cực cực cực đoản văn, 1x1, HE.Translator + Editor: Kirill Yuki (có sự trợ giúp của quicktrans ca ca và google đại thúc).CP: Mạnh Tử Khôn x Hoa Thần Vũ (Khôn công Hoa thụ).Cảnh báo: đây là cp nam x nam. Ai không thích có thể không đọc. Không sao cả.Bản dịch chưa được sự cho phép của tác giả nên mong mọi người không đem ra khỏi wattpad cũng như thực hiện mọi hình thức reup.…
Câu chuyện của thanh mai trúc mã Thượng Hải🐺🐟Dựa trên trí tưởng tượng cá nhân…
🍓Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại, Thanh Xuân Đến Trưởng Thành, Ngọt Sủng Sạch, Hài Hước, HE🍓 🍓Độ dài : 93 chương + 3 NT🍓🍓Editor: Du Du 🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓🍓..........🍓Nguồn cv : Tâm Tít Tắp🍓🍓Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả, chỉ đăng duy nhất tại Wattpad, hy vọng mọi người đọc chính chủ để ủng hộ editor🍓…
Ma Đạo Tổ Sư đồng nhânCP: Vong Tiện, Liễu Trừng, Nhạc Ninh, Quyết Tang, Vong Tình Tuỳ TrầnCác tuyến nhân vật phụ đã được sự cho phép mượn bản quyền từ tác giả gốc DiepcamlinhChân thành cảm ơn tác giả Diepcamlinh đã sáng tạo ra tuyến nhân vật phụ vô cùng xuất sắc"Tiểu ... quỷ tinh linh ngươi- Khụ khụ !!! ... Mau ... chạy đi ...""Ta không chạy !!! Ngươi đừng bỏ ta !!!"Lần cuối cùng ta nhìn thấy chốn nương thân của ta là lúc xảy ra Xạ Nhật Chi ChinhLần cuối cùng ta nhìn thấy người có ơn thu dưỡng ta là lúc người bị một kiếm đoạn hầuLần cuối cùng ta nhìn thấy người ta nguyện dâng hiến sinh mệnh, hồn phách của mình cho y là lúc y đẩy ta xuống mật động cứu mình một mạngLần cuối cùng ta nhìn thấy tẩu tẩu là lần Huyết Tẩy Bất Dạ ThiênLần cuối cùng ta nhìn thấy thân nhân còn sót lại là lúc vây quét Loạn Táng Cương...Cả đời ta quyết không buông chấp niệm về mối hận thấu tâm can xương tuỷ này…
"Đối lập là mảnh ghép hoàn hảo để ta gặp nhau!"…
chỉ là xem ảnh thể…
Tôi sống lại rồi, sống lại vào cái ngày tham gia casting chương trình sống còn.…
Gửi đến các bạn một câu chuyện không tồn tại từ một thế giới không tồn tại. Nhưng vì bạn đã biết, nó sẽ hiện diện trước mắt của bạn. Thư viên đã đón chào tôi theo cái cách đặc biệt như thế, vào đúng ngày sinh nhật, tôi viết cho tôi.Câu chuyện là sản phẩm giả tưởng, không ảnh hưởng đến bất kì quan điểm tôn giáo nào. Mong bạn ủng hộ cho tác phẩm của mình!…
Người ta của người ta mất rồi.Mình chỉ là người thứ ba thôi.…
nơi tớ up những chiếc văn mà tớ tự mình viết, không có thể loại nhất định, chỉ đơn giản là những dòng văn thôitớ là dân nghiệp dư viết văn vì lòng dạt dào ý tưởng thôi ạ nên giọng văn sẽ không hay. mong mọi người hãy góp ý nhẹ nhàng thôi nhé.…
"Chị thực sự rất thích,rất thích,rất thích em!"…
thể loại HUẤN VĂN xin chào tất cả các cậu đã đến với truyện của tớ và cảm ơn nếu các cậu dành ít thời gian đọc và nhận xét truyện thì tuyệt vời ❤thể loại m/fđây là lần đầu tớ viết truyện mong các cậu sẽ ủng hộ tớ ❤…
Đây là phần tiếp theo của bộ Phong vân Dương môn chi Tứ lang, nói về bạn Gia Luật Dục Ly Thù (Dương Tông Nguyên), con của Tứ lang và công chúa Liêu quốc. Tứ lang bộ Phong vân có cá tính mạnh nên bạn con trai này cũng không phải dạng vừa, hàng độc lạ, có tổ tôn, mẫu tử, phụ tử, ngọt nha. Mèo lại dính nghiệp, hàng hay auto drop 😭😭😭…
Giữa những ngày nắng tháng Giêng dịu nhẹ, Trần Nhật Nam - cậu lớp phó học tập luôn tràn đầy năng lượng - không ngờ rằng cuộc sống yên bình của mình lại bị xáo trộn bởi một người mới chuyển đến.Phạm Tuấn Kiệt - lạnh lùng, ít nói, hoàn hảo đến mức xa cách. Cậu như một "tảng băng" lạc vào thế giới ồn ào của tuổi mười bảy, nơi mà Nhật Nam lại chính là ánh nắng rực rỡ nhất.Từ hai con người hoàn toàn trái ngược, một người nói nhiều đến mức không thể im lặng, một người kiệm lời đến mức khó hiểu, họ bị buộc ngồi cạnh nhau - bắt đầu từ những câu chào gượng gạo, những lần giúp đỡ vụng về, đến những khoảnh khắc quan tâm nhỏ bé mà chính họ cũng không nhận ra.Giữa những tiết học, những buổi chiều đầy nắng, và những rung động đầu đời, khoảng cách "một bàn học" dần trở nên mong manh hơn bao giờ hết.Có những người bước vào cuộc đời bạn như một cơn gió lạ...Nhẹ nhàng, nhưng đủ để thay đổi cả một thanh xuân.…
Cô đơn không phải vì một mình, mà là có ai bên cạnh mà vẫn cô đơn. Chỉ vì mỗi ngày nỗi buồn cứ dần tích góp lại, khiến em chỉ mong…
Truyện thuộc bản quyền của [MinHwan - Vườn rau diếp ở vương quốc cáo vàng]@Link: https://www.facebook.com/HwangAndHwan19951996/…
Thanh xuân của Phương Mộc Linh bắt đầu thong dong giữa nắng gió Nam Hà. Cô nữ sinh yêu tiểu thuyết, giỏi bóng chuyền bước vào trường cấp ba Tứ Nhị với tâm thế dạo chơi, cho đến khi va phải một "vệt đen" thâm trầm - Đoàn Tư Anh.Họ lướt qua nhau dưới cơn mưa siêu thị, tình cờ ngồi cạnh nhau trong buổi khai giảng đầy nắng khi Linh đi trễ và ngồi nhầm vào khu lớp 11 của anh. Chàng trai ít nói sau lớp áo hoodie đen năm ấy đã trở thành một phần định mệnh không thể tách rời trong cuộc đời cô.Mười năm sau, cô bé mộng mơ ngày nào giờ đã là một nữ doanh nhân bản lĩnh. Giữa những bộn bề chuẩn bị cho ngày cưới, Tư Anh vẫn ở đó, đĩnh đạc trong bộ sơ mi tối màu, lặng lẽ bóp nhẹ bàn tay đang mỏi vì viết thiệp của cô."Nghỉ tay chút đi, tối anh viết phụ." - Giọng anh trầm thấp sát bên tai.Linh khẽ tựa đầu vào vai anh: "Hồi đó em khai giảng trễ rồi ngồi nhầm vào lớp anh... hóa ra lại là quyết định đúng đắn nhất đời em nhỉ?"Tư Anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên tóc: "Là anh may mắn vì em đã ngồi vào đó. Cảm ơn em vì đã để anh tìm thấy nhành Mộc nhỏ này."Câu chuyện về một nhành Mộc dạo chơi qua năm tháng tuổi trẻ, để rồi nở hoa rực rỡ trong tình yêu của chàng trai mà cô đã yêu suốt cả khoảng thời gian thanh xuân của mình.…
**VĂN ÁN**Thanh xuân năm mười sáu tuổi của Chu Doanh Doanh trôi qua giữa những bài thi dày đặc, những kỳ vọng nặng nề từ gia đình và cảm giác bất lực khi nhận ra rằng, sự cố gắng mà bản thân xem như tất cả, đôi khi lại chỉ là chuyện dễ như hơi thở đối với người khác.Cô từng nghĩ mình sẽ phải gồng mình bước đi một mình trên con đường ấy.Cho đến khi Trần Nhất Minh xuất hiện.Thiếu niên ngồi phía sau lưng cô, dùng sự dịu dàng lặng lẽ nhất để lấp đầy những năm tháng tưởng chừng đơn độc ấy.Cậu chưa từng hứa hẹn điều gì.Chỉ là mỗi lần cô quay đầu lại, người ấy vẫn luôn ở đó....Sau này, Chu Doanh Doanh mới hiểu được rằng, hóa ra tình yêu đẹp nhất không phải là những lời thề non hẹn biển.Mà là giữa vô vàn mùa hạ đi qua, vẫn có một người nhớ rõ bạn thích ăn quýt ngọt hơn quýt chua, nhớ dáng vẻ bạn cúi đầu giải đề đến đỏ cả đầu ngón tay, nhớ mãi năm tháng đồng hành cùng nhau.Và rất nhớ bạn.Suốt cả một quãng thanh xuân dài.«Vị Quýt Ngọt Cuối Hạ Năm Ấy»Một câu chuyện về sự trưởng thành, những lần bỏ lỡ và cuộc hội ngộ sau nhiều năm xa cách.Bởi có những người giống như vị quýt cuối mùa.Thoạt đầu hơi chua, nhưng dư vị còn lại, lại ngọt ngào hơn bất cứ điều gì trên thế gian.…