My Diary
I wanna improve my english skill so I start writting about of my daily life. Yo. I CAN DO IT.😆😆…
➋チョコレート; ɕɦɵɕɵƚɑʈɛ ; m.y.yoongi ; ⓒ྿-"em yêu chocolate như yêu anh vậy !"྿©️ MARTHE_95(ᵳøᵴᶓ) ; sunday january 20th 2019 ( chủ nhật ngày 20 tháng 1 năm 2019྿No copy (không mang đi khi chưa có sự cho phép)…
"Tôi thực sự là ai? Tôi đang ở đâu ? Những gì tôi nhớ là nước mắt đỏ của cô ấy và một khung cảnh kinh hoàng" . Đây là câu chuyện về một chàng trai tìm lại kí ức của mình và tìm hiểu lại những gì đã khiến cậu quên tất cả.…
" và em nhận ra rằng tóc ta chẳng còn xanh nữa "…
Truyện được viết bởi Fujita_Yuu và Tôi. Tất cả nền tảng khác đều là ăn cắp…
Cũng như tên truyện, đây chỉ là đoạn văn ngắn mà những lúc mình rảnh mà viết ra.Mình biết bạn là một người lịch sự, nên hãy xin ý mình khi muốn chuyển ver hoặc đem đi nhé! Mãi iuuu:333…
Chút cẩu lương tớ bơm cho mấy cậu tý thôi =)))…
Là những lần nhớ tới "Em". Là khi tình mình đã kết thúc nhưng tớ vẫn thôi chưa quên được "Em".…
Tình cờ....Đơn phương....Quan tâm...Rung động....Lo lắng...Những cảm xúc của anh và em...Ngẫu nhiên...…
Author : Zhou ( @bchauxciii) & DừaCategory : FanfictionNội dung :Im Jaebeom biết Im Hyo Min thích Kim Yugyeom, anh không ngăn cản vì anh biết Yugyeom là một người con trai tốt. Nhưng anh lại càng không thể chấp nhận một người con trai làm em gái mình khóc. Nếu như Yugyeom lại làm em gái anh khóc một lần nữa, thì JB anh sẽ không để Yugyeom được sống bình yên :)* Vui lòng xin ý kiến author trước khi chuyển ver hoặc re-up…
Title: The Collection of Ann (玉瑛書集)Author: Pearl Crystal Ann***There was an Ann-chan lived there.Every road that Ann-chan was cycling through, was shined by the Sun, lit up by the stars, eased by the wind, scented by the Orange Osmanthus fragrance subtle in the air.The Love Story of Ann is a spiritual book cover.The Spiritual Journey of Ann is a journey to seeking another half of her Soul, a Romantic Love Story in disguise.***・≪春三月≫・Spring 2020…
"hai cậu trai cùng thích ăn mứt dâu🍓"begin:20/04/2019end:📌 không được phép chuyển ver hoặc mang truyện ra nơi khác📌sẽ có ngôn từ tục tĩu📌nhân vật không thuộc quyền sở hữu của mình…
"Ngươi chẳng phải con người""Vốn dĩ ngươi chẳng thể hiểu được những cảm xúc của con người""Nhưng ta luôn muốn cho người cảm nhận được những tình cảm ngọt ngào nhất của loài người""Để rồi cho đến cuối cùng, những thứ tình cảm cay đắng nhất lại là dành cho ta"---------------"Đổ máu dưới hàng vạn bông hoa thật giống với cái tên của ta"--------------"Lần đầu ta cảm nhận được sự chia cắt của âm dương"…
Năm 2028, thời điểm khi mà con người ta đã tiến hóa một cách vượt trội, cũng chính là lần đầu tiên thế giới biết đến khái niệm người đột biến với dị năng đặc biệt. Vào năm 3032, hiện tượng "Người đột biến" này đã lan truyền trên phạm vi toàn cầu. Thời gian trôi qua, con người dần xem nó như một điều hiển nhiên, và giấc mơ muốn được sở hữu siêu năng lực của trẻ con cuối cùng cũng trở thành hiện thực. Nhưng sở hữu "siêu năng lực" liệu có được xem như một đặc ân mà mẹ thiên nhiên đã trao tặng hay không, hay đó lại chính là gánh nặng mà con người ta phải mang trên mình do niềm khát khao được tồn tại, được thích nghi với môi trường sống quá lớn?January, một cô gái luôn bị quá khứ dày vò, ám ảnh cũng bởi vì thứ gọi là "đặc ân" kia . Và cô đã dành gần như cả cuộc đời mình để chạy trốn khỏi nó, khỏi chính bản thân. Cho đến khi cô gặp được anh.…
Những thứ kỳ quặc mà khi chia sẻ ở đây thì người quen sẽ không hỏi thăm còn người lạ sẽ không đánh giá.…
Me and my thoughts…
"tớ bắt sóng cậu như cách bắt sóng wifi, lúc nào cũng cần đến.""vòng vo như thế ý cậu là muốn xin pass wifi chứ gì?""anh muốn cậu là my wife"----highest rank:#6 binjen#8 nacheol#15 97line#20 multicouple…
warning: truyện viết về trầm cảm.type: lowercase.note: mình không tự tin rằng mình viết hay, đặc biệt về những vấn đề như thế này mình lại càng chắc chắn. chiếc plot này chỉ đơn thuần là những gì mình nghĩ, cảm nhận, và viết, dựa trên góc nhìn của mình và những gì mình trải qua thôi. mong các bạn đón nhận những lỗi sai và sứt sẹo trong câu chuyện của mình và góp ý để mình có thể hoàn thiện hơn nữa. cảm ơn các bạn!nếu các bạn thích nó, mình thật sự cảm ơn. nếu các bạn không thích nó, cảm ơn vì đã ghé ngang qua page mình.một lần nữa, cảm ơn các bạn rất nhiều! chúc các bạn một ngày tốt lành!có lẽ, câu chuyện này sẽ kết thúc, khi mình thực sự bước ra khỏi trầm cảm và sống tốt đẹp hơn trong đời. mượn một câu của chị Châu Sa Đáy Mắt, "hy vọng chúng ta sẽ gặp lại ở một vùng biển xanh hơn".còn đây, là "Đáy biển" của mình, mong bạn kiếm tìm được phần nào sự đồng cảm trong những mẩu văn vụn vặt này.mong chúng ta sớm ngày rời xa đáy biển đen vô tận.…