Đoản Văn Ngôn Tình
chỉ là các câu chuyện mà do cảm súc của mình thôi…
chỉ là các câu chuyện mà do cảm súc của mình thôi…
ngọt…
Đây không phải là 1 câu truyên ngôn tình, những câu quotes hay bất cứ thứ gì khác. Như quyển nhật ký vậy, viết lên những thứ mà tôi muôn và chia sẻ với các bạn.…
Đôi chút tâm sự của au khi crush một người mà ko thể dãi bày cho người đó biết .....…
Điểm xuất phát web nữ sinh VIP2019. 0 2.27 hoàn tất Văn án: "Ừm, ngươi đút ta." "Tốt tốt tốt, ngươi là bệnh nhân, ngươi nói tính." Một phần hoa quả salad tại Viên Hạo cho ăn ăn vào, chỉ chốc lát liền bị Doãn Thần toàn bộ ăn sạch, ngoại trừ lê. "Nguyên lai ngươi không thích ăn lê." Viên Hạo nhớ tới vừa mới cho ăn Doãn Thần thời điểm, chỉ cần hắn một cầm lấy lê đưa tới bên miệng hắn, Doãn Thần chỉ lắc đầu, rõ ràng một bàn salad, quả táo chuối tiêu lê chờ hoa quả đều bị cắt thành khối, thua thiệt hắn còn có thể phân biệt ra. "Ta không chọn, kỳ thật ta rất dễ dàng nuôi sống." "Vậy ta đưa một cái ngươi ăn lê, ngươi chỉ lắc đầu. . ." "Ta ăn lê chỉ ăn cả một cái, phân khối không ăn." ". . ." Chẳng lẽ đây chính là trong truyền thuyết đại thiếu gia bản tính? Viên Hạo bất đắc dĩ cưng chiều cười một tiếng, sâm trong đĩa trái cây Doãn Thần ăn để thừa lê, dự định tự mình giải quyết. "Bởi vì 'Lê' ngụ ý không tốt." "Nói thế nào?" "Phân 'Lê' ." "Ừm?" "Bởi vì ta không muốn cùng ngươi. . ." Tách rời. ". . ." Viên Hạo cái này mới phản ứng được, chỉ là cái này lại là cái gì thần tiên Logic? Bất quá, Viên Hạo nghe Doãn Thần cái này thần tiên Logic về sau, mười phần tự giác cầm trên tay chỉ còn lại lê hoa quả salad để ở một bên, xem ra sau này vẫn là không mua lê. Ngày tết lạnh lùng thanh cao công Doãn Thần X khéo tay hài hước thụ Viên Hạo 1. Đam mỹ văn 2. Ngọt sủng văn 3. HE…
Câu truyện dài về mối tình đầu của cô bé nhỏ bị từ chối - nỗi đâu càng dần sé hơn khi người mình thương bấy lâu lại yêu cô bạn thân mình...- mới bạn thưởng thức vv…
Phật nói : Kiếp trước ngoảnh lại 500 lần mới đổi được một lần gặp gỡ ở kiếp này.…
truyện ngô tình…
Tử đằng trồng mười năm mới nở được hoa.Ta cũng mất mười năm đợi chờ để cho nhau một câu trả lời.Em cũng mất mười năm đợi chờ để nhận một sự hồi đáp từ anh.Chỉ là không biết phải mất thêm mấy lần "mười năm nữa" ở bên cạnh anh, ở bên cạnh người mà em luôn yêu một cách chân thành.…
Tác giả: Bình SaoCâu chuyện được phác họa như một cuốn nhật kí trưởng thành của bản thân mìnhMong mọi người hãy đón nhận! Cảm ơn vì bạn đã đọc.Chúc mọi người một ngày mới tốt lành!…
Thanh Xuân Vườn Trường, ngược, ngôn tình,bạo lực nhẹ…
Tấn Giang 2019-03-09 hoàn tất Văn án: "Nếu như con mắt của ngươi có thể nhìn rõ mặt nạ về sau giả tượng, nếu như thân thể của ngươi không e ngại sâu trong bóng tối ẩn tàng kinh khủng, Nguyện ngươi có thể xuyên qua trong thâm uyên mê cung, nguyện ngươi có thể dần dần yêu chân chính ta." Rất nhiều năm trước bọn hắn ở sân trường bên trong mới gặp, một cái là lấy đừng hệ dự thính ruột phần lâu dài tại thành tích bên trên quét ngang chủ tu cùng một môn khóa toán học viện đồng cấp sinh học bá, một cái khác là chăm chỉ không ngừng địa dùng xảo trá nhưng sắc bén chuyên nghiệp đặt câu hỏi khiêu chiến giáo sư, dẫn đến về sau trong nội viện tất cả trợ giáo cùng giảng sư thấy hắn quay đầu bỏ chạy kỳ dị thiên tài. Nước sôi lửa bỏng cạnh tranh quan hệ cùng đối chưa biết tiền đồ mê mang, nhân duyên dưới sự trùng hợp đem hai người bao phủ mai táng ở trong tối triều mãnh liệt nhưng lại liên lụy không rõ quan hệ bên trong, để bọn hắn trở thành quen thuộc nhất người xa lạ. Rất nhiều năm sau, bọn hắn lại gặp nhau, cao ngạo tỉnh táo giới kinh doanh tinh anh vs phong tao tà mị phi thường quy học giả, chưa từng theo thời gian trôi qua triệt để trừ khử thói quen cùng cảm giác để cho hai người dần dần tới gần, tại vô số thăm dò bên trong muốn tìm được phá vỡ cục diện bế tắc phương pháp, đánh hạ lúc trước vô giải tâm kết. Vốn là nghĩ viết cái tương ái tương sát, pháo hữu nghị người quan hệ kéo không rõ hiện đại chỗ làm việc cố sự, kết quả đi chệch thành gương vỡ lại lành hướng sân trường + trưởng thành truy…
Kể về một cô gái lạc trong khu rừng và gặp được một chàng trai đã chết trong khu rừng hơn 500 năm.…
câu chuyện ngọt ngào lãng mạn ,nhưng đầy dẫy hiểu lầm và cay đắng<đây là lần đầu mk vít có j m.n góp ý cho mk vs nha>------ủng hộ mk vs nha-----…
Bản thân mỗi người đều có một con đường riêng vì thế nên đừng vì ai mà rẽ.Thẩm Nguyệt Dương tôi ngang ngược, cứng đầu nhưng không phải một đứa trẻ không biết đạo lí. Cuộc đời tôi đã tự nhủ sẽ tự lực vươn lên, không vì ai mà nhường bước ấy vậy mà gặp anh trái tim tôi đã tự nhường một chỗ để anh bước vào. Tôi cũng không muốn vậy nhưng biết làm sao. Anh nói tôi chỉ là một đứa con gái quê mùa, tự cho bản thân mình là nhất, luôn nghĩ rằng cái gì mình cũng có thể tự làm được nhưng không. Anh bảo tôi cũng chỉ là một cô gái bé nhỏ, bình thường như bao cô gái khác, muốn mình là nữ chính của câu chuyện mà tỏ ra mạnh mẽ để mọi người phải nể phục, phải công nhận nhưng bản thân lại không chấp nhận chính mình. Cuối cùng, cũng chỉ là một cỗ máy di động không biết hưởng thụ cuộc sống. Tôi nhìn anh mà hiểu ra hình như anh cũng như tôi. Không thể chấp nhận bản thân nên đã lấy tôi ra để tự nói chính mình. Anh nói anh yêu cô ấy và ghét tôi. Nhưng sao bản thân tôi lại thấy tình cảm anh chao cho tôi còn lớn hơn dành cho cô ấy gấp nhiều lần. Phải chăng tôi đang tưởng tượng? Là vì anh quá yêu tôi? Hay vì anh ghét tôi thực sự?…
Tôi: KIỀU ÁNH DƯƠNG (Cố Ngọc Tâm) natsumeChú(chồng): Cố Thạch AnNgười bạn thân lúc nhỏ đồng thời người theo bảo vệ Kiều Ánh Dương là Phan Nhất Phong (được mẹ mình nuôi lúc nhỏ nên lấy họ của mẹ tôi)Anh trai: KIỀU BÁCH HẠCha: KIỀU BÁCH NAMMẹ: PHAN MINH NGỌCEM CỦA CHA: KIỀU AN HIỀNMẸ KẾ:BẠN THÂN CỦA MẸ LÚC NHỎ , HÀ MINH TÂMCON GÁI HÀ MINH TÂM, HÀ TRÂM ANH (Kiều Trâm Anh)Bác sĩ riêng của gia đình tênPhạm Đức Phúc và con tên Phạm Minh DuyBạn ngồi trên một bàn tên Minh là người sau naỳ có rất nhiều việc cần giúp đỡ…
Thế loại: Ngược tâm, tình đơn phương, OE, tình yêu đại học.-------Theo đuổi một người lâu như vậy, bị từ chối nhiều như vậy, tin tưởng hão huyền lâu như vậy cuối cùng cô cũng cưới được người mình yêu. Nhìn người cô yêu bị ép hôn, trong lòng cô thập phần mãn nguyện, lúc đó cô chỉ nghĩ có 1 điều là: 'Cưới trước yêu sau.'Trong lễ cưới, lần đầu tiên anh hỏi cô 1 câu rằng:"Cô chắc chắn không hối hận?""Không hối hận!"Lần cuối cùng anh lại hỏi cô:"Có từng hối hận không?""Vĩnh viễn không hối hận!"Cứ như thế sống với nhau, vào lúc tình cảm còn chưa kịp nảy nở thì người mất người còn, cứ như vậy lỡ nhau, nuối tiếc cả một đời.t…