Nắng hạ ấm áp
Hai con người tưởng chừng như ở hai miền quê khác nhau, lại vô tình trọ cùng một chỗ, tuy không gần kề nhưng vẫn tính chung một mái nhà. Anh đầu sông, cô cuối sông, cả hai dường như chẳng có mối liên kết nào...Ấy vậy mà vận mệnh lại sắp đặt họ đến gần nhau hơn...Truyện nhẹ nhàng, trầm lắng, tựa như hồ nước phẳng lặng lại có ẩn chứa chút sóng ngầm dưới lòng hồ...…
#lovenote #chỉđểnhớthôi
- Tùy bút, tản văn.- Đã được viết trên facebook.- Mỗi phần là một câu chuyện về tôi - một đứa đang trải qua quãng thời gian khủng khiếp nhất trong chuyện tình cảm.- Viết cho bản thân. Viết cho người đó. Không phục vụ riêng ai.- Đôi khi bạn sẽ tìm thấy bản thân mình trong câu chuyện của tôi, ừm...nếu bạn đã từng đơn phương một người và được người đó thương hại. - Cảm ơn ghé thăm !#HaPa…
ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?!
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…
meteor[soojun]
sau vụ tai nạn đó, ý thức của cậu vẫn còn mơ hồ nhưng cậu không muốn bỏ lỡ kì thi cuối cấp, cũng không muốn ai thay thế vị trí lớp trưởng của mình. Tưởng chừng thứ chờ đón mình ở trường là những lời hỏi thăm, sao mà ngờ được mọi chuyện đã đi quá xa, sao cậu lại trở thành người có ý đồ giết em trai trong mắt mọi người ?. Là hắn , cậu ghét hắn!"wtf?? tôi đối đãi với cậu tốt quá hay sao hả, biến đi"" Yeon Jun à ! tớ chỉ muốn thêm chút không khí đổi mới thôi"22/4/2023-soojun-…
Yêu Lại Từ Đầu💕
Cứ đọc đi rùi pít liền ><…
Bảo bối nhỏ của Joen tổng
Lần đầu làm nên hơi dở mong mn thông cảm…
( Tokyo revengers) Ám Sát Là Bất Bại
sẽ có nhiều nhân vật hưu cấu xuất hiện, Banji cứ sống ,cả Izana , và kazutora sẽ không bị bóc lịch…
Con Sông Tiên Hoàng
"tôi bất hạnh dơ bẩn lắm, đi đi."…
Một ngàn lần
Cả một ngàn lần em muốn nói "Em yêu anh", thế mà những lời đó vẫn được em giữ chặt trong timCũng cả một ngàn lần em nói với chính mình "Từ bỏ đi thôi!" thì anh lại làm gì đó khiến em tiếp tục cố chấp, tiếp tục yêu anh nhiều hơn, nhiều hơn nữa…
Cô bé, chị yêu em
Xuy Hấn_ cô gái học xong đại học, đang thực hành tại công ty AS vô tình gặp một chị sếp vô cùng nghiêm khắc. Một cô bé độ tuổi vừa đẹp, tính cách lại vô cùng nhí nhảnh cùng một chị sếp với sự khó tính. Liệu 2 người có đến được với nhau?…
Cậu đến nhẹ như mùa thu.
"Tớ thích cậu...từ một ánh mắt đầu thu."Có những tình cảm không cần bắt đầu đã là thương, không cần kết thúc cũng đã là vỡ vụn.Từ Thu Lam-cô gái mang theo tâm tư thầm kín dành cho người trong lòng mà mãi mình vẫn không thể chạm tới. Thứ tình cảm thấm đẫm nét u buồn mà lưu luyến.Cậu-Lâm Vũ Trung- sẽ không biết rằng, những năm tháng ấy đã có một người đã lặng lẽ, âm thầm dõi theo cậu ở cuối hành lang, ở sát rìa cửa sổ, và thậm chí ở sau bóng lưng gây thương nhớ ấy.Đây là câu chuyện về một người yêu mà không dám nói, nhớ mà không dám gần.Là mùa thu của một người-lặng lẽ, đơn phương và mãi mãi không được hồi đáp.…
HOẠ SĨ TỬ THẦN
(-) They will life, they will fight and they will die.Một áo choàng trắng, một mặt nạ mỉm cười, một khẩu súng và một giọng nói vang khắp màn đêm. Những tiếng đạn tinh túy vang lên, tất cả điều gục trước họng súng của hắn, chỉ còn lại một người với khuôn mặt trắng bệch, với đôi mắt tràn đầy sợ hãi. Giọng nói đó lại cất lên:(-) Tuyệt đẹp,hoàn hảo không một vết xước.Tiếng súng vang lên, tên cuối cùng gục ngã. Khói súng, cách hoa đào rơi, ánh bình minh ló dạng. Hắn nghiêng người cuối chào những tử thi nằm ngổn ngang trên nền đất lạnh. Giọng nói đó vang lên:(-) Trên thế giới này, dưới ánh bình minh này, ta tỏa sáng như những cánh hoa dưới ánh mặt trời rực rỡ,ta lấn át cả bầu trời.Hắn sãi bước đi, trên lưng hắn một thanh kiếm màu bạch ngân đang dần tỏa sáng... Màn đêm dần buông xuống, giọng nói lại cất lên:(-) Ánh Trăng,đẹp làm sao,đẹp như nụ cười của em vậy người con gái anh yêu.Hắn tháo chiếc mặt nạ ra và lấy thanh kiếm màu bạch ngân đang tỏa ánh sáng, đặt nhẹ nhàng trên bãi cỏ mềm đang dần thấm đợm sương đêm, những giọt sương đêm từ từ kết băng quanh thanh kiếm, không khí lạnh dần nhưng vẫn có chút gì đó ấm áp lạ thường. Giọng nói nhẹ nhàng trầm ấm vang lên khác hẳn với giọng khàn khàn kèm sự tàn nhẫn lúc nãy:(-)Đêm hôm nay thật sự rất đẹp. Em thấy đó, ánh trăng, đom đóm kìa và cả những làn gió đang thổi đây này, tuyệt phải không.Chúng ta sẽ sớm bên nhau thôi,lần này sẽ là mãi mãi.…
Đơn Phương
Tình cảm, xuất phát từ hai phía thì gọi là hạnh phúc. Tình cảm, xuất phát từ một phía thì gọi là đơn phương.Cover by: -HND_HTT-…
Rối loạn phân ly
Du, 27 tuổi, kỹ thuật viên xét nghiệm, bắt đầu nghe những tiếng bước chân nhè nhẹ phía sau và thấy bóng đen thoáng qua cửa kính. Mọi thứ như trò chơi của bóng tối - hay lời cảnh báo từ một thế lực vô hình... hoặc một căn bệnh mà chúng ta chưa từng tin.Rối loạn phân ly!…
(Np, hành động) Các nam chính, ta sợ rồi!!!
Nàng, Trình Tô Ngân, 17 tuổi, gia đình bình thường, cuộc sống bình thường, thân phận không rõ? Cuộc sống vốn yên bình cho đến khi Thiên Thiên con bạn ham ngôn tình kiêm nhà văn tặng nàng 1 cuốn sách quá cẩu huyết!!! " Tiểu bạch thỏ em thuộc về bọn anh" cái gì chứ!!! Đag phẫn nộ với con tác giả chết tiệt thì bỗng nhiên trượt chân ngã sml vì vỏ chuối trên đường! Còn tức không ra nước mắt khi xuyên vào đúng không phải là nữ chính hạnh phúc kia mà lại đúng vào nữ phụ Lương Kim Hân còn gì để tả: Chua ngoa, đanh đá, xấu tính, hay ghen tị và chuyên đi hãm hại nữ chính để rồi sống không yên, chết không yên trong tay bọn nam chính made in hậu cung nữ chính! Kết cục quá bi thảm đủ mọi thể loại ghê rợn: tra tấn, cưỡng hiếp, bị thí nghiệm, chết thì xác phanh thây ngàn mảnh cho chó ăn! Nữ chính thì happy ending forever với dàn hậu cung nam sủng. Thề luôn! Cô sẽ trốn luôn bọn nam chủ và nữ chủ thân yêu, goodbye bọn họ! Nhưng càng chạy càng bị bám đuôi do bọn nam chủ kia mới khổ chứ! Tha tôi đi mà!!!…




