Có hẹn cùng hạnh phúc
…
Câu chuyện nói về Natsu và Lucy là bạn từ thuở nhỏ. Cậu hứa với cô lớn lên sẽ cưới cô và cho cô thật nhiều hạnh phúc. Nhưng xui thay, cậu phải đi Mỹ với ba mẹ cậu, hai người chia tay từ đó. Vài năm sau gặp lại, cô thấy cậu vè cùng một cô gái khác. Liệu Natsu và Lucy có đến với nhau có được ko? Các bạn đón xem nha!…
Một trùm mafia - một nhân tài giới kinh doanh , một người tài đức vẹn toàn như cô mà phải xuyên không a! Doãn Phượng Nguyệt cô đây không chịu được cuộc sống tầm thường đâu. Cô phải là người đứng đầu thiên hạ!!!…
Lần đầu viết truyện, độc giả đừng quá khắc khe nhé! :3 Em đã cố gắng rất nhiều đó 🎖♥♡ⓝ…
Câu chuyện bắt đầu về ngày tôi gặp nàng thơ mặc chiếc váy trắng.…
Bạn đã bao giờ tự hỏi người có tình yêu thương, người có đức vị tha và tâm hồn đa sầu, đa cảm sẽ nhận phải "kết cục" gì chưa? Ta sẽ nghĩ ngay đến những may mắn to lớn mà họ gặp được bới "ở hiền gặp lành". Nhưng đôi lúc, chính họ lại là những cánh bướm bị bỏ quên, những chiếc khăn đã xù lông đang lăn lóc ở một chỗ và chỉ có người chân thành yêu họ mới có thể luôn dõi theo họ dù là đã lở loét vết thương. Một cô gái nhường nhịn cho cả thế giới để rồi nhận lại sự hờn dỗi vô cùng của người kia. Lý do ngớ ngẩn thật ra lại rất cảm động.…
Cuộc tình của 2 người, 1 người khác dõi theo, 0 hạnh phúc, mà hạnh phúc là của 2 người ấy…
Cảm ơn tất cả các bạn đã đọc truyện của mình Truyện còn nhiều sai sót mong các bạn thông cảm !!!…
Ảnh chế tùm lum đóa :)Ko theo thứ tự từng nhóm đâu nhóe :'))))))…
Kun ~ Fanboy 2k / Gr khẩu nghiệp shipper Vkook | KookV | KookMin | Minkook Đam ~ Bias : JIMIN…
câu chuyện ngọt ngào lãng mạn ,nhưng đầy dẫy hiểu lầm và cay đắng<đây là lần đầu mk vít có j m.n góp ý cho mk vs nha>------ủng hộ mk vs nha-----…
đọc ik r bt…
Đôi khi trao đi lòng tin chỉ nhận lại sự thất vọng.…
nàng một cái phế vật không thể tu luyện bị người người khinh bỉ coi thường.Rồi khi nàng biến thành nàng phong vân tuyệt thế đứng trên đỉnh cao, người người ngưỡng mộ .Nàng nói: ai cản ta giết là thần gặp thần giết thần ,gặp phật thí phật.Nàng một cái phong vân tự viết nên lịch sử cho mình từ mọi khó khăn từng bước tiến nên tạo ra một cái truyền kì ai cũng biết đến .................................…
Chuyện kể về mối tình của tôi và một người con gái. Từ khi quen nhau đến khi có tình cảm chúng tôi đã trả qua quá nhiều chuyện. Có những thử tưởng như không thể nhưng rồi bằng tình yêu của mình tôi và người ấy đang muốn chứng tỏ cho cả thế giới thấy mình sẽ làm được, dù biết rằng chặng đường phía trước còn quá dài nhưng bằng tình yêu của mình bọn tôi đang dần viết lên câu chuyện đó. Cuộc sống có những điều đến và bản thân không còn lựa chọn là phải chấp nhận, dù có phải đánh đổi đi chăng nữa, dù cho tất cả quay lưng đi chăng nữa thì bản thân vẫn thấy hạnh phúc. Tình yêu nếu đủ lớn sẽ làm được rất nhiều điều. Trái tim luôn ấm sẽ giữ được lửa tình yêu.…
Lần đầu mình viết chuyện, nếu có gì sai sót thì mong mọi người thông cảm.…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…
Cô gái ấy tên là Hương Xuân.Không xinh đẹp rực rỡ, không nói lời kiêu hãnh. Chỉ là một dáng người bình thường, một nụ cười nhẹ, và đôi mắt biết lặng im.Cô không được ưu ái bởi số phận, cũng chưa từng được ai cưng chiều đủ đầy.Nhưng giữa căn nhà nhỏ lặng lẽ, giữa những lời dè bỉu và mùa đông kéo dài, cô vẫn dịu dàng lớn lên.Như một ánh nắng xuân lặng thầm - ấm áp, mong manh... và khiến người ta chẳng thể nào quên.…