Tình Yêu Của Thần Tượng
đọc đi rồi biết nội dung nhé…
đọc đi rồi biết nội dung nhé…
Nó cứ nghĩ, chỉ cần đem hết lòng mình đi yêu một người, nhất định người đó sẽ cảm động đến trái tim họ. Mãi sau này nó mới biết. Thực ra chỉ từ đầu đến cuối nó vẫn vẫn ngốc nghếch, tự làm cảm động trước bản thân nó. Có vài chỗ hơi nhạy cảm. Nếu có bạn nào không thích đọc thì click backP/s lần đầu viết truyện. Mong mọi người sẽ thích…
Hello, Mình là Tuyết Vân Phi đây…
đọc ik rồi btđây là bách thik thì đọc ko thì mời ik cho…
maybe tui sẽ viết vài chap một về một chuyện tình để thỏa mãn trái tim thiếu thốn tình cảm này 😆 trẻ mà, học sinh ai chẳng có những ảo tưởng đầy mơ mộng và màu hồng. Nếu thấy cuộc sống quá ảm đạm và nghiệt ngã, hãy tìm bóng dáng thanh xuân ở đây nhé! Tên truyện mình đặt theo câu chuyện thứ nhất vì nó liên quan đến cảm xúc cá nhân của mình nhất :)…
Joon và Jin cưới nhau đã lâu.Nhưng ko ai đụng vào ai hết.Vào một ngày gió lạnh.Joon mới hỏi Jin rằng:"Tại sao cưới nhau đã lâu nhưng em chưa bao giờ đụng vào tôi?".Jin đang làm việc liền bỏ bút xuống và trả lời:"Nếu như ngày hôm đó,em không đi dạo ngang qua xe anh,thì có lẽ chuyện này sẽ không sảy ra".Joon nghe vậy liền nhíu mày hỏI:"Ý em là sao?".Jin gạt chuyện này qua một bên nói rằng:"Nếu như hôm nay anh không được khoẻ thì vào phòng ngủ đi".Sau khi Joon vào,Jin liền bí mật lái xe đến toà án.Xin toàn hãy in cho mình một tờ giấy ly hôn.Sau khi in xong,Jin liền về nhà.Sáng hôm sau,Khi ăn sáng xong Jin đưa tờ giấy ly hôn cho Joon nói:"Anh kí đi,em kí trước rồi".Sau đó bỏ đi.Ngày hôm đó,Khi đang trên đường đi dạo.Vô tình đi ngang qua xe anh, thì Jin thấy anh đang ôm một cô gái khác bên ghế phụ.Jin thấy và lặng lẽ bỏ đi,lúc đó tuyết ở Seoul phủ đầy mặt đường.Jin bước đi nhưng lòng nặng trĩu.Joon trầm ngâm nhìn vào tờ giấy.Jin đã kí,giờ chỉ còn anh chưa kí thôi.Tới tối,Khi anh và Jin đang nói về chuyện ly hôn thì Jin nói:"Đó là lý do vì sao tôi không muốn sống với anh",và bỏ vào phòng.Joon cũng không muốn nói nữa.Liền xuống bếp dọn đồ ăn,đi ngang qua phòng ngủ anh nhìn vào.Thấy Jin...đang khóc nhưng không dám khóc to.Anh cũng không tự chủ được và rơi nước mắt.Nhưng anh nhanh chóng lau đi giọt nước mắt ấy và xuống bếp.Sau khi chuẩn bị xong đồ ăn anh gọi Jin ra ăn.Jin bước ra đôi chân như không còn một chút sức lực nào.Đang đi..RẦM!!!??!.Jin ngã quỵ xuống Joon vừa đi ra,Bất ngờ đặt đồ ăn xuống liền gọi cho cấp cứu.Sau 12phút xe cứu thương đến Jo…
quá khứ học trò…
Yêu không phải bên nhau mới gọi là yêu.…
Tôi - Phương, 14 tuổi, học lớp 9. Hiện tại, tôi đang crush một bạn cùng lớp, tên Đức. Tôi chẳng có gì nổi bật ngoài làn da ngăm đen cả. Còn cậu, một chàng trai cao khoảng m7, da trắng, môi đỏ, mi cong... nói chung là đẹp trai lắm. Học lực của tôi không phải là ngu, cũng không phải là giỏi, coi là bình thường, kha khá. Hazzz nhìn đã thấy khác nhau một trời một vực rồi thì chẳng biết sẽ ra sao nữa nhỉ? Đây chắc chắn là những sự việc chân thật nhất xảy ra giữa mình và cậu ấy. Mọi người ủng hộ mình nhé!♡♡♡…
Khả Ái bị xa lánh vì cha phạm tội giết người, cô tìm niềm an ủi trong âm nhạc và những sân khấu nhỏ vô danh. Thiện Nhân dần mất đi thính giác, bị gia đình mang dòng máu nghệ thuật ruồng bỏ.Dù mang những tổn thương riêng, họ lại trở thành liều thuốc chữa lành cho nhau. Giữa thế giới rộng lớn và cô độc, hai tâm hồn lạc lõng đã tìm thấy nhau - dịu dàng, bình yên và đầy yêu thương.…
Hãy đọc và cảm nhận nó . Đây hoàn toàn là câu chuyện cuộc tình đơn phương mà tớ tưởng tượng nhưng chỉ cần bạn đọc và cảm nhận nó mỗi khi nhaan vật buồn trái tim bạn cũng sẽ chùng xuống theo. Cùng tớ chúng ta sẽ tìm hiểu về mối tình xuất phát từ một phía .…
Tác giả: Trần Thanh Phương…
Gặp gỡ…
Độc thoại…