Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chào mọi người :) mình viết những điều tâm tư trong lòng mình muốn nói với tiểu khải dù ai thích hay không thích nếu có ghé qua thì hãy ủng hộ nhé. Dù sao nó cũng chỉ là vài dòng vô vị và lộn xộn trong lòng tôi thôi :) . cảm ơn vì đã ghé qua * cúi đầu *…
Thể loại: đam mỹ, cường cường, cổ đại giá không, tình hữu độc chung, mặt than ôn nhu công x dương quang thụ.Author: meimei Nhân vật chính: Mạc Tiểu Vũ x Kỳ Anh .Văn án: Mạc Tiểu Vũ một đời sống vì người khác, kết cục lại là những người hắn yêu thương nhất cứ lần lượt rời bỏ hắn mà đi.Mạc Tiểu Vũ bị sư tôn của mình một cước đá khỏi núi, không có đường trở lại. Mạc Tiểu Vũ ngồi như con cóc bơ vơ dưới gốc cây ở chân núi, cầu người qua đường bố thí cho hắn dù chỉ một chút thức ăn.Hôm đó trời đổ mưa tuyết.Hôm đó có một người cùng ngồi với hắn, dù lạnh thấu xương, bên cạnh chia cho hắn một chút thức ăn.Hắn biết người đó là ai, dù thân là thái tử, y vẫn không ngần ngại ngồi tựa vào vai hắn, chia cho hắn một chút hơi ấm yếu ớt.Người đó rời đi, ngẩng đầu, khắc sâu vào tâm Mạc Tiểu Vũ một thân ảnh.(Sau đó thì tất nhiên là rất lâu sau mới gặp lại :vvv thái tử đương nhiên chả nhận ra anh rồi 'v')Note: truyện tui viết để tự thỏa mãn sở thích, mục đích khác là để tăng thêm vốn từ để viết văn cho hay, với chủ yếu cho người quen của tui đọc (◉ ཅ ◉) . Nếu có góp ý thì cứ thoải mái bung lụa, vì đó là thứ tui cần để cải thiện cách viết không được hay lắm này của tui ( ̄(エ) ̄) Càng lớn thấy điểm văn mình càng đi xuống thì không khỏi đau lòng, chả biết là do giáo viên hay do tui nữa ~(¯ ▽ ¯)~. Nào, plz enjoy it! (:3ぅ )Thank for reading.…
Lại là tôi NicholasSlendery đây, bây giờ tôi mới có hứng để viết lại truyện và truyện đầu tiên tôi muốn viết cũng chính là câu chuyện tôi viết đầu tiên trên profile cũ, nhưng lần này tôi sẽ hoàn chỉnh nó và thay đổi một số thứ cho mạch truyện được trơn tru hơn. Mọi người thích thì ấn like truyện và follow profile để có nhiều thứ hay ho hơn nhé.…
Khoảng thời gian cấp 3 - có lẽ là thời điểm đẹp nhất đời người. Chúng ta cùng nhau cười đùa, tạo ra thật nhiều kỉ niệm đẹp. Trân trọng và lưu giữ mãi những khoảnh khắc đáng quý này. Đôi khi sẽ có lúc buồn, những giọt lệ tuôn rơi, nhưng chỉ cần có ý chí và niềm tin vững vàng, bạn bè sẽ không bao giờ bỏ rơi ta. Nắm lấy những bàn tay, chúng ta sẽ cùng nhau thoát khỏi màn đêm đen tối và cảm nhận sự ấm áp của ánh nắng mặt trời...Tình yêu tuổi học trò - 1 thứ tình cảm trong sáng, mong manh và dễ vỡ. Trân trọng những rung động đầu đời, không dám níu kéo vì sợ cảm giác tan vỡ... Khi ta đang lạc đường, không xác định được phương hướng. Đừng lo! Bạn hãy dừng lại, nhắm chặt mắt và quay đầu về đằng sau, câu trả lời đã ở ngay trước mắt bạn!Hãy lắng nghe trái tim mình và chờ đợi... Bạn có tin vào định mệnh?* NOTE: *• Truyện có chiều hướng thiên về cung Thiên Yết.• TRUYỆN NÀY DO CHÍNH RIN VIẾT VÀ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG Ở WATTPAD. MỌI NGƯỜI XIN ĐỪNG CHUYỂN VER HAY MANG TRUYỆN ĐI ĐÂU NẾU CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA RIN! THANKS. ~ Rin SaKai ~…
Là hy vọng xã hội sẽ có cái nhìn khác về người đồng tính?Là khát vọng được sống thật với con người của mình?Hay đơn giản chỉ là mong muốn được chấp nhận và ở bên cạnh người mình yêu?Kỳ thị, cô lập, những ánh mắt tràn ngập sự ghê tởm, tàn nhẫn đẩy họ vào đường cùng, bắt họ phải lựa chọn... Muốn đến được với nhau khó vậy sao?Là thần tượng nhưng họ cũng là con người mà...Kỳ tích có xảy ra?Chúa có nhìn thấy những nỗi đau mà họ phải trải qua mà động lòng và ban cho họ một chút phép màu hay không?…
"Đơn phương là thế. Luôn nghĩ về người đó, luôn dành hết tình cảm của mình cho người đó mặc dù không thể nào biết được người ta suy nghĩ gì về mình hay cho dù người ta chỉ xem mình là bạn. Cứ tự nhiên như vậy, ở giữa lồng ngực luôn là hình bóng ấy, dù mờ ảo nhưng cũng rất rõ ràng, dù thoải mái nhưng cũng rất khó chịu; không thể nào dứt bỏ được."---First time writing.Thân gửi những ai đã và đang trong friendzone. Bạn không phải là người duy nhất đang mắc kẹt trong mối quan hệ đáng ghét này :)Sure, mô típ quá thường, but still, enjoy.Big thanks to NNN1489 and -hopewind-…
Sakura chết vì bị Sasuke dùng Chidori giết chết,cô ngã xuống dòng nước lạnh lẽo và từ từ nhắm mắt.Khi mở mắt ra thì thấy mình sống trước cái ngày tốt nghiệp học viện Ninja.Từ đó cô đã quyết tâm thay đổi cuộc đời mình...Khi trọng sinh cô vô tình nhớ ra tất cả các kiếp hóa ra cô yêu một người đó vì sức mạnh,vì trả thù, vì lợi ích,...nên đã giết cô.Cô căm phẫn từ đó cô hận và ghét Sasuke và cô luôn tìm cách giết Sasuke rất nh lần nhưng không thànhNhưng trời xuôi đất khiến cô lại phải ở gia tộc Uchiha sống chung vs Sasuke khiến cô muốn tức ói máu nhưng cũng là cơ hội để cô tìm cách giết Sasuke để giải tỏa mối hận trong lòngTại kiếp này cô có 1 ng anh trai ruột nhg cô lại rất ghét anh trai cô vì nhờ ơn anh trai cô mà cuộc sống cô đau khổ về thể xác.Cô thất vọng vì bố mẹ của mình lại không thề yêu thương cô vì đã năm lần bảy lược tìm cách giết cô,và luôn luôn thí nghiệm lên người cô nhưng không thành vì luôn luôn có người cản trởTại đây cô khám phá được một cắm thuật rất nguy hiểm của tộc Haruno...Liệu rằng ở kiếp này cô có được hạnh phúc hay không?Cô có thoát khỏi được tình nghiệp duyên và nhân duyên hay không?Nhân vật chính:Sasuke × SakuraNaruto × HinataNeji × TenTenShikamaru × TemariSai × InoItachi × Katora(Anh trai ở kiếp này của Sakura)Orochimaru × Jiraiya(Chả hiểu sao t lại muốn Jiraiya là thụ nữa)Kabuto × Anko Mitarashi(Mik thấy hợp nên tác hợp luôn cho họ)Torune × ShinoObito × KakashiMadara × Tobirama…
Khi bị cắm sừng bạn nên làm gì?A. Trả thù nycB. Đánh ghenC. Đi tìm tình yêu mớiKhang chọn A, nhưng đường đời bắt rẽ sang phương án C (nhưng mà nó lạ lắm)…
"Người ta thường bảo chúng ta phải vượt qua khó khăn của cuộc sống, những gian nan, đau khổ mà nó mang lại mới có thể thành công và hạnh phúc sẽ mỉm cười với chúng ta. Nhưng họ có khi nào thắc mắc rằng phải trải qua bao nhiêu, bao lâu thì hạnh phúc sẽ đến. Hay chúng chỉ đến một lần rồi sau đó bắt mình phải trả phí bằng hàng ngàn thử thách cực nhọc để có thể mua được một chút hạnh phúc nhỏ nhoi. Hay thứ hạnh phúc ấy thực chất chỉ là bàn đạp cho bước đi đưa chúng ta xuống vực thẳm mà hầu hết chẳng ai nhận ra. Chắc hẳn là họ chưa bao giờ...Đó cũng là câu hỏi chả có được câu trả lời suốt những năm tháng cuộc đời tớ. Mong cậu có thể giải đáp. Cảm ơn vì đã đến bên tớ và xin lỗi vì...chẳng vì gì cả"Bức thư nhòe đi bởi nước mắt và máu, chỉ kịp để lại đoạn nhỏ nhưng nhiêu đó cũng đủ rồi. Đớn lắm!…
Là nơi tâm sự tám nhảm những lúc đầu óc có vấn đề của một fan girl thuộc hàng omma của các chàng trai nhà SKT T1, và của những cựu thành viên cũng như dâu rể của nhà này nhé :)https://www.facebook.com/deconleonuiworld/…