Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
(Tạm drop...)Những bệnh nhân bị bệnh về tinh thần, những vụ mất tích bí ẩn và những sinh mạng bị mất ... Một phóng viên đột nhiên bị ném vào thế giới tội ác và những âm mưu. Liệu cô ấy có thể giải quyết những bí ẩn bằng sức mạnh có hạn của mình?…
Author: Thỏ "mẹp"Couple: Kookmin :))) ; còn nhân vật nào nữa thì giới thiệu sau nhé.Thể loại: tình cảm, ngược, HE hay SE ko biết nha, nhưng nhẹ nhàng thôi.Start: 18/11/2016 ~ ?/?/? *************************** Ngay từ nhỏ JM đã đánh mất tất cả. Mọi lỗi lầm đều ko phải do anh, nhưng chỉ có anh phải gánh chịu nỗi đau trực tiếp từ nó. Anh đã từng tự nói với bản thân, anh sẽ chẳng thể nào tha thứ cho kẻ đã khiến anh ra nông nỗi như vậy. Cuối cùng thì anh đã đạt được mục đích, kẻ đó tự nguyện bước vào cuộc đời anh, tự nguyện bên cạnh anh, tự nguyện dâng hiến cho anh. Nhưng anh lại thay đổi ... **************************** Trong truyện mình vẫn gọi JM là "anh" và JK là "cậu" nhen, vì JM vẫn lớn tuổi hơn, nhưng ko có nghĩa là anh được "nằm trên" hoài đâu :)))Với lại nhiều lúc truyện sẽ giống như Jikook nữa nên mọi người ko cần bất ngờ. Nếu Mập có lỡ quên đây là Kookmin thì mọi người nhớ nhắc Mập với nhen ^^À, nếu có trùng cốt truyện thì cũng trùng hợp thôi nghen :))) Lảm nhảm nhiều rồi. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !…
Jimin chỉ nhếch mép cười một cái rồi nốc hết ly rượu hắn đưa , là vị yêu thích nhưng nay nó đắng lạ thường có vẻ như là vị đắng của tình yêu.Thể loại: Bartender - Người nổi tiếngAu: KarriB…
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…
Nó sai lệch là khả năng cao. Diễn ra sau sự kiện 2.1 nên chẳng ai chắc được, còn dân sìn thứ 1001 kịch bản sau cùng. Sự đoàn tụ của Dr.Ratio và Aventurine sau một thời gian…
Vì quá thích truyện này nên ta quyết chí lưu lạiTruyện được copy từ nhà nàng hacphuonghoanghttps://hacphuonghoang.wordpress.com/2016/09/08/yeu-ai-phong-luu-thu-ngoc/Truyện này hoàn rồi nha, mọi người có thể vào trang wpr để xem nha…