Mỗi thiên đô khán đáo đệ đệ tại tác tử - Cư Nguyệt Yêu
…
Tiêu đề?…
Đông Tuyết Hoa, cô gái trẻ chỉ mới 19 tuổi đã vướng vào một rắc rối lớn mang tên "Bí Cảnh Quỷ Môn". Tại đây cô phải chứng kiến cấi chết diễn ra liên tục, nhưng từ đây, càng đi qua nhiều bí cảnh. Cô gái trẻ càng nhận ra lỗ hổng trong kí ức của mình, từ từ khám phá và tìm hiểu rõ về kí ức của mình. Sau cùng, khi hiểu rõ tất cả, cô mới nhận ra đây là một cái bẫy mà mình tự chui vào.…
khi crush một người là lúc bạn nếm đủ vị của thế gian nàyvị ngọt khi cậu ấy cười với bạnvị chua khi cậu ấy cười với cô gái khácvị đắng chát khi chợt nhận ra mình chẳng là gì với cậu ấy cảĐơn phương là chuỗi ngày của sự đau khổ mà không tài nào dứt ra được…
Đọc sẽ biết 😉😉😉…
tác giả: võ thưnhân vật chính : My và Tuân cùng các nhân vật khác......My và Tuân quen nhau từ lớp 4 , hai người rất thân và cho đến một ngày. họ trở thành vợ chồng :>nhưng có một nguy cơ cho hai người là có một người thứ 3 xen đến hạnh phúc của Mỹ Và Tuân .............. xem tiếp chuyện…
Ngày đó trời mưa, do quên để quên ví tiền nên tôi không mua được vé xe buýt, có một cô gái cùng một chiếc ô chạy tới phía tôi và mỉm cười nói :"Cậu không có ô đúng không ? Cứ lấy đi, xe buýt sắp đến rồi, tớ cũng lên xe luôn."Dưới cái lạnh 27°C của Hà Nội do mùa mưa cũng không ngăn được trái tim đang rạo rực của tôi.…
Đơn giản là trải lòng một thằng con trai đang tập làm đàn ông…
- Ảnh dùng để viết fic, truyện...Tớ lấy trên app Pinterest nhé :D - Ảnh đẹp và đẹp!!!…
Ngụy Vô Tiện ( Ngụy Anh ) vốn dĩ là con trai của Ngụy Thường Trạch ( cao đại nhân ) và Tàn Sắc Tán Nhân ( mỹ nhân tuyệt thế giai nhân thời đó ) , hai người đang cùng các đồ đệ của mình trên đường trở về núi Thanh Sơn sau quãng thời gian vân du khắp nơi thiên hạ , nhưng khi trở về bọn họ lại gặp bạo loạn khiến lạc mất đứa con Ngụy Anh của mình. "Con ta...con ta..." Tàn nương khóc nức nở. "Nương tử đừng khóc, nàng cùng ta trở về trước, ta sẽ sai các đệ tử của mình đi tìm A Anh" Sau một hồi thuyết phục bọn họ cùng nhau trở về núi Thanh Sơn, sau đó phái các đệ tử ưu tú của mình đi khắp nơi tìm đại tiểu thư Ngụy Anh. " Cha....sư muội của con sẽ không sao chứ...." Ngụy Vô Tĩnh nức nở ôm lấy bụng Thường Trạch khóc. " Cha đã phái các huynh con đi tìm rồi , sẽ sớm có tin tức thôi" Thường Trạch vỗ về nói. Và rồi : Một tháng.... Hai tháng..... Một năm...... ............ Ba năm.......... Hai năm sau, ở một nơi hẻo lánh rừng không nông quạnh, có một đứa trẻ khoảng chừng 13 tuổi cầm trên tay chiếc sáo Trần Tình do phụ thân cho mình hồi nhỏ đang ngồi khóc thút thít dựa vào một cái gốc cây đã khô héo, đang lau nước mắt ở trên mặt, đột nhiên có một bàn tay to dài hướng về Ngụy Anh. " Đại nhân....đó chỉ là một con người...." Giang Trừng đứng bên cạnh Lam Vong Cơ bất ngờ lên tiếng. Lam Trạm bỏ ngoài tai những gì tiểu tử thối của mình nói trực tiếp vừa đưa tay đến Ngụy Anh vừa nh…