masonb || 0812
"là bác sĩ thì phải có trách nhiệm với bệnh nhân của mình chứ?"…
"là bác sĩ thì phải có trách nhiệm với bệnh nhân của mình chứ?"…
Ma Đạo Tổ Sư Lam Hi Thần × Giang Vãn NgâmLam Vong Cơ × Ngụy Vô Tiện…
🌷[Văn Án]:Năm đó, Thẩm Thước theo đuổi Lâm Nhiễm rất mãnh liệt, sau khi hai người ở bên nhau thì lại càng thêm cưng chiều cô, đem cô trở thành niềm ghen tị của tất cả các nữ sinh trong trường Đại học Nam Kinh.Nhưng đến năm tốt nghiệp, cặp đôi hình mẫu trong mắt mọi người lại chia tay.Đến khi gặp lại, là ngày trường học kỷ niệm trăm năm ngày thành lập trường.Tại bữa tiệc, các bạn cùng lớp không biết gì đã hỏi Lâm Nhiễm về tình hình gần đây của cô và Thẩm Thước."Cậu nhắc tới anh ta làm cái gì?" Lâm Nhiễm rũ mắt lắc ly rượu tây,ánh mắt còn lạnh hơn cả khối băng trong ly, "Không may mắn."Lời này vừa dứt, toàn trường lập tức im bặt không một tiếng động.Và phía sau cô, người bạn trai cũ 'không may mắn' mà cô đang nói đến đột niên bóp nát ly rượu đỏ trên tay. Chất lỏng màu đỏ từ khe hở ngón tay chảy xuống, khó phân biệt là rượu đỏ hay là máu từ lòng bàn tay người đàn ông.Sau ngày hôm đó, Thẩm Thước lại thường xuyên xuất hiện ở bên cạnh Lâm Nhiễm, dùng các loại phương thức khác nhau để tạo cảm giác tồn tại.Nhưng bất luận là anh có làm cái gì, Lâm Nhiễm vẫn không hề dao động.Trên bãi biển, Thẩm Thước giữ chặt Lâm Nhiễm đang đứng dậy rời đi, bỏ đi sự kiêu ngạo cùng tự tin trước kia, hạ thấp tư thái, "Nhiễm Nhiễm, chúng ta ở bên nhau một lần nữa, có được không?"---------------------------------------------------------1. Gương vỡ lại lành, truy thê hỏa táng tràng chuyện xưa.2.Bắt đầu từ cuộc hội ngộ trong thành phố, cả 2 là mối tình đầu của nhau, đối phương là duy nhất của nhau.Thể…
Chỉ là một con mèo kể lại câu chuyện tình của cô chủ nó…
Thật ra...tôi không định sẽ viết ra câu chuyện này đâu. Vì hiện tại tôi đang phải trải qua giai đoạn khó khăn của cuộc đời mình. Nói thật khi viết ra tôi đã rất đắng đo suy nghĩ. Và vài ngày trước tôi đã khóc rất nhiều. Tôi cầu xin anh 2 năm nữa anh hẳng quen người khác, làm ơn đó,....Bởi vì em sợ mình sẽ không chịu nổi. Thật ngốc đúng không...chia tay là chuyện thường tình cớ sao lại tự dằn vặt mình như vậy. Hmmmmm! chúng ta quay lại nào. Tôi quyết định sẽ viết ra bởi vì...hôm nay có một người bạn khá là hiểu tôi, cô ấy bảo rằng: "mày thử viết lên wattpad đi biết đâu nổi tiếng luôn thì sao hahaha. Đó giờ tao tưởng mấy câu chuyện như vậy chỉ có trong phim thôi, người ta làm vậy để bộ phim thêm hay chứ tao không nghĩ là có thật ngoài đời. Thử đi rồi t sẽ đặt tên truyện rồi đăng lên wattpad". Nghe xong tôi chỉ cười trừ và phớt lờ cô ấy. Nhưng mà một thế lực nào đó đã khiến tôi ở đây và bắt đầu viết nên câu chuyện của mình. Không vì lý do gì cả, đơn giản là tôi muốn viết. Và muốn thoát khỏi sự yếu đuối của bản thân mình bấy lâu nay.…
. Truyện cung đấu thời xa xưa và chỉ là do mình tưởng tượng ra và có sự góp mặt của một số chi tiết từ một số phim cung đấu mình đã xem…
chấm công.…
Động lòng trước một người…
Te quiero.(cụm từ) (tiếng Tây Ban Nha)hơ n cả thí ch,như ng chư a phả i yê u---Đây chỉ là một tác phẩm nho nhỏ, nói về những vấn đề bao gồm tự sát, lo âu, thiếu cảm giác an toàn, mâu thuẫn gia đình,.... Hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.…
-Tác giả: Trang moon - Tác phẩm : chồng tôi là Tổng tài- thể loại : tình cảm, hài hước, H, ngẫu nhiên. Đọc đi rồi biết!!!!Truyện do mình viết cấm sao chép dưới mọi hình thức .TRUYỆN CHỈ CÓ TẠI Wattpat Thank youMình viết truyện lại rồi mà ko ai đọc à hu hu…
📌 Tag truyện đề xuất#ĐôThịTìnhDuyên#HiệnĐại#ThầyTrò#HiểuLầm#1v1#ChữaLành#NghệThuật#TrưởngThành#ÁnhSángVàBóngTối#HE#NamChínhTinhTế#NữChínhCóQuáKhứ#SlowBurn#DuyênTrờiTácHợp🌤 Văn ánMỹ An từng từ bỏ con đường nghệ thuật vì gia đình.Trong lần vô tình, cô được nhờ đi học hộ thay cô bạn thân.Dưới cái tên của người khác, cô ngồi trong lớp, chỉ định lặng lẽ hoàn thành vài buổi học thay bạn rồi rời đi.Cho đến khi gặp anh.Giảng viên đại học A, người đảm nhận chuyên ngành Hội hoạ, là nhận ra cô khá có thiên phú ở lĩnh vực này, anh quan sát thấy cô sinh viên nhỏ có khá nhiều sự thú vị.Ánh sáng trong tranh của cô có thể truyền tải chiều sâu,...Anh hiểu lầm cô là sinh viên của mình, nên anh bắt đầu muốn hỗ trợ cô và đề nghị trở thành thầy hướng dẫn cho cô.Cô lại sợ anh phát hiện mình... Giữa ranh giới của trách nhiệm và cảm xúc,giữa khoảng sáng - tối.một mối quan hệ bắt đầu bằng hiểu lầm...Liệu có thể kết thúc bằng thấu hiểu?Hay sẽ dừng lại như một bản phác thảo chưa kịp hoàn thiện?…
#dammei truyện ngắn…
"Bức Tranh Dang Dở” là câu chuyện của Văn Nhã – một cô gái sinh ra ở Hải Phòng với tài năng hội họa thiên bẩm, mang giấc mơ vẽ vời vượt khỏi những mái nhà lợp tôn và tiếng rao chiều. Trong một lần được cử sang Nhật Bản thi đấu vẽ tranh quốc tế, cô tình cờ gặp một chàng trai bên gốc cây hoa anh đào. Một ánh mắt, một câu chào, và một cuộc đời đổi hướng. Từ mối duyên đẹp như bức tranh mùa xuân, họ vẫn giữ liên lạc qua năm tháng. Nhưng khi cô trở về Nhật lần nữa để hoàn thiện bức vẽ cưới cho người khác, một sự thật được hé lộ: chàng trai cô yêu đang chuẩn bị kết hôn với người khác – theo một cuộc hôn nhân sắp đặt, không tình yêu. Liệu tình yêu có đủ mạnh để vượt qua những bức tường của địa vị, gia đình và định mệnh? Hay những gì đẹp nhất chỉ nên dừng lại ở... khung tranh?Hãy đón chờ tác phẩm nhé!…
Mùa xuân tới,Hoa đào nở,Ta tự hỏi,LiệuEm có ở đây?Truyện dựa trên trí tưởng tượng của bản thân nên đa số chi tiết trong truyện không có thật.Đây là tâm huyết của mình vui lòng KHÔNG CHUYỂN VER !…
-Nội dung Trương Hạ là 1 cô gái có tính cách mạnh mẽ,thích bạo lực có 1 quá khứ đầy đau đớn. Nhưng kể từ khi gặp hắn thì mọi chuyện thay đổi... còn quá khứ thì sao? Vẫn như vậy vẫn theo cô đến bây giờ nhưng cô chỉ không nói cứ nghĩ mọi chuyện đều sẽ ổn nhưng không,cuộc đời không cho phép cô quên nó bắt cô nhớ. Bản quyền thuộc người viết Đừng lấy khi chưa có sự đồng ý đó là ăn cắp :>>>…