[thỏ x hải ly] iu
một chiếc fic vô tri - đừng đem fic ra khỏi wattpad....…
một chiếc fic vô tri - đừng đem fic ra khỏi wattpad....…
Main: Chúa hề Buggy (nhưng không hề) Cp: Shanks (có thể, ít xuất hiện) Warning: Buff, phá hủy nguyên tác của Oda, thay đổi tính cách của nhiều nhân vật, Ooc. Tóm tắt: Ta là Buggy, vốn chỉ là một hải tặc nhỏ hoành hành tại biển Đông - vùng biển được coi là yếu nhất, ngoại trừ gốc gác có hơi khủng bố thì ta chỉ là một kẻ bình thường. Thậm chí khi so sánh với tên khốn bạn nối khố của ta, Shanks Tóc Đỏ, ta cũng không đáng nhắc đến, ý chí của ta với hắn vốn dĩ không giống nhau, vì vậy, ta chối bỏ hắn. Nhưng sau khi hình bóng của hắn một lần nữa xuất hiện trong cuộc đời ta sau hơn 20 năm qua tên nhóc Luffy Mũ Rơm, một dòng kí ức kì lạ dội ào vào đầu ta như thác chảy, ngay khi ta vừa đớp một đống hành từ tên nhóc khốn khiếp đó. Mặc dù cơn tức giận từ hơn hai mươi năm trước của ta vẫn còn, nhưng có lẽ, ta sẽ thực sự suy nghĩ lại về quyết định của tên Tóc Đỏ đó. Ý chí của thuyền trưởng Roger, người thừa kế nó không phải Shanks - kẻ mà ta kì vọng vào, mà có lẽ là thằng nhóc Luffy đó, kẻ mà tên khốn Shanks đánh cược. Vậy được thôi, ta sẽ mòn mỏi chờ đợi, thế giới mà Shanks mong muốn, ước nguyện thực sự của thuyền trưởng là gì.…
- Trích đoạn - Người đàn ông giữ chặt eo nàng, kéo nàng lại gần bất chấp nàng phản kháng quyết liệt. "Suỵt!" Người đàn ông lên tiếng. "Demeter giấu nàng kĩ quá. Ta đã rất vất vả để tìm được đến đây." Hắn cởi áo choàng ngủ của Persephone ra. Đôi vai trần của nàng run run trong gió lạnh. Phần ngực trần vạm vỡ của người đàn ông đối diện với nàng. Hắn lật gấu váy của nàng lên đến tận bụng. Ngay sau khi hắn cất tiếng, nàng mới nhận ra danh tính kẻ đang ôm chặt nàng. "Persephone." Là hắn... Lưỡi hắn di chuyển, liếm dọc theo cần cổ nàng, gợi lại những rung động khi xưa. "Sợ hãi, như một con cừu gặp phải sói. Chẳng phải nàng từng nói nàng không sợ ta sao?" Hắn châm chọc nàng. Nghe giọng nói ấy, toàn thân Persephone nổi da gà. Nàng rùng mình khi nhớ lại những giây phút tim nàng loạn nhịp trong phòng ngủ của hắn. Nhớ lại những kỉ niệm đó, tim nàng lại bắt đầu đập mạnh. "Chàng đã tìm được em."…
Thánh Vực từng có rất nhiều truyền thuyết.Ví dụ như chuyện Sagittarius Sisyphos có thể vừa thuyết giảng vừa bắn nát một ngọn núi.Hay chuyện Scorpio Kardia từng ăn hết khẩu phần của ba Silver Saint rồi đấm nhau với đầu bếp vì "ăn chưa no".Nhưng truyền thuyết đáng sợ nhất...Là Aries Caelum.Người đàn ông duy nhất trong lịch sử Thánh Vực có thể vừa bị Giáo Hoàng Sage mắng, vừa bị Illias cầm dép đuổi khắp Sanctuary, vừa tiện tay sửa xong ba bộ Thánh Y trong cùng một buổi chiều.Không ai biết Caelum đến từ đâu.Scorpio Zaphiri chỉ nói ông nhặt được anh ở một ngôi làng hoang với vẻ mặt tỉnh bơ như thể lượm mèo ngoài đường.Sau đó Illias nhìn cậu thiếu niên tóc xanh lá đang ngồi ăn vụng trong Leo Temple ba ngày liên tục rồi phán:"Thằng này có tố chất."Một năm sau, Illias muốn đổi ý.Nhưng đã muộn rồi.Bởi thứ ông nhặt về không phải học trò.Mà là một con sói đầu đàn biết nói nhảm.----------------------------------------------------------Đây là Fanfiction, ngoại trừ Caelum, mọi nhân vật đều là của tác giả Kurudama. Nội dung trong này hoàn toàn là của mình.Và đây hoàn toàn là mình tự viết tự xử, bất kì độc giả nào thấy lệch hay méo với cốt truyện gốc hoặc đơn giản là thích cái gì đó kích thích hơn thì mời bấm mũi tên góc trái nhé. Xin cảm ơn cả nhà ạ.…
Chu Tô từng nghe qua một câu nói, chấp tử chi thủ (nắm tay nhau đến chết) lúc bắt đầu là một lời cam kết, về sau sẽ biến thành một loại trách nhiệm, cuối cùng cũng chỉ là một thói quen. Cô bỗng nhiên hi vọng mình còn đủ thời gian để tạo ra được loại "thói quen" này, mặc dù sự thật là cô đã không còn đủ thời gian nữa.Chung Ly nói: "Tôi vẫn luôn cảm thấy con người của tôi trời sinh đã không hòa hợp được với không khí của phòng bếp, dù chỉ là hâm nóng thức ăn nhưng sau đó thế nào cũng không thể ăn được nữa. Nhưng mọi người xem, hiện tại cháo của tôi nấu vừa mềm vừa thơm, làm được những món ăn đến Chu Tô cũng khen ngon như những món ăn dùng trong yến tiệc. Cho nên chỉ cần là những thứ mình thật sự muốn, đều có thể làm được."Có một việc Phương Đại Đồng chưa từng nói qua với bất kì ai, buổi sáng hôm đó khi anh ta đã dạo qua một vòng Âm phủ, sau khi tỉnh lại thấy hình ảnh Chu Tô nằm nghiêng trên sô pha, trái tim bỗng run lên, giống như có dòng điện chạy qua, đó là cảm giác tê dại của sự rung động ấm áp. Ánh mặt trời sáng sớm chiếu lên khuôn mặt của cô ấy, mỗi một tấc da thịt cùng lỗ chân lông đều nhuộm một màu vàng nhạt khiến Chu Tô giống như một thiên thần, chỉ là khi đó anh ta không biết mình ở một khắc kia lại thật sự đắm chìm.Tần Nhiễm Phong chạy thật nhanh trên con đường, vừa chạy vừa khóc, rốt cuộc cô đã hiểu rõ Chu Tô sẽ luôn là người thắng cuộc, không phải do bản thân mình chạy quá chậm mà là do người có thể đứng ở vạch xuất phát của Chung Ly từ trước đến giờ chỉ có thể là…
Cảm giác từ một kẻ đi săn trở thành con mồi sẽ như thế nào?⚠:Au nhân thú, có cảnh máu me, cưỡng hiếp.…
Author : iamvypham…
FanficMất đi rồi hối hận có thể sao?…
Xuyên không nhập vào nhân vật gốc Tống Minh Châu. Ta sẽ làm chủ cuộc chơi.Công tử ư ? Vẫn giả vờ theo đuổi, về sau sẽ cho hắn biết thế nào là có không giữ, mất đừng tìm.Tiêu Thu Thủy, cùng là xuyên không, nhưng sao chỉ mình ngươi có bàn tay vàng ??.Lý Trầm Chu, ta nhất định thay đổi vận mệnh của người.* Cảnh báo : Phá vỡ cp gốc, ooc cho tất cả nhân vật, một số nhân vật mượn từ vài truyện khác =3…
khi bình minh vươn lên môi anh là lúc em rời khỏi cõi đời này.từ demo "tình hình thời tiết"_____bài dự thi vòng casting event inspiration của fzi…
nơi những oneshot ngẫu hứng của Hành Ân được dệt nên.…
Truyện này đơn giản nói về em bé Pháp Kiều…
Quần áo ma sát thành tiếng theo từng chuyển động. Kim Dokja bước lộp cộp trên sàn, hô hấp nhẹ nhàng có phần không ổn định, tiếng thở ra mang chút nặng nề. Anh phả một hơi qua cổ áo, hít thật sâu rồi ngưng lại, thu hút sự chú ý của Jonghyuk."Yoo Jonghyuk, cậu không nhất thiết phải làm vậy."Khi trời trao cho hắn cơ hội, Yoo Jonghyuk cố gắng để chứng minh cho Kim Dokja rằng anh ta hoàn toàn xứng đáng với tình yêu.…
Một chiếc text fic đầu tay được viết dưới sự confused của chính tác giả =))))))btw, tiến độ chương không đảm bảo và có chửi tục đấy =)))))…
Tuổi học trò - thời gian tươi đẹp,trong sáng vui vẻ nhất đời người. Bước đến trường học,chỉ lo cắm mặt vào sách,học bài,trả bài,thi cử....nhạt nhẽo. 1 câu chuyện hoàn toàn mới về tuổi học trò,biết bao trò quậy phá,tinh nghịch của lớp 12A1 khiến biết bao giáo viên ra vào phòng y tế,nghỉ học. Truyện giúp các bạn có những giây phút thư giãn sau ngày học vất vả ở trường…
Một thân thể yếu đuối được xuyên vào một thế giới khác mạnh mẽ hơn bảo vệ người thân của mình…
Thử cảm nhận tình cảm nam-nữ trong truyện mới này, sau khi có 3 bộ đam hoàn của au nha.Trong đây có chút yếu tố liên quan đến bệnh Covid ở hiện tại, vài yếu tố hư cấu để tạo nội dung cho câu truyện nên nhiều khi sẽ không thực tế và hợp lí.Mong mọi người ủng hộ, xem truyện giải trí vui vẻ nè. Đặc biệt bộ truyện này là cảm nhận của mình về giới spank hiện tại... Trong đó còn có những tình huống spank thực tế mình đưa vào tạo thành nội dung của câu chuyện.…
" Bánh quy ? Phải là Chocolate chip? Lại còn cafe đen ? " " Đừng nhìn tớ như vậy chứ Mina, này là cuốn sách của Tokoyami ghi vậy mà!"Kaminari và Mina chầm chậm quay đầu về phía cậu bạn đầu quạ, người vẫn đang thản nhiên lẩm bẩm về việc cậu cần mua cho cái vị " Vong Linh Vương " này loại bánh quy chocolate chip ngon nhất có thể.Tsuyu, người nãy giờ đứng cạnh Tokoyami và đọc ké cuốn sách triệu hồi bỗng nhiên lên tiếng" Vậy mình vẫn triệu hồi Vong Linh Vương chứ""....""Đương nhiên rồi Tsu-chan. Kaminari, mình đi rủ thêm mọi người đi"Vào một ngày đẹp trời, lớp 1-A quyết định triệu hồi vua ma. Mọi thứ sau đó...hm, khá là hỗn loạn.…
Giữa cái nơi tâm tối ấy chị chính là sự cứu rỗi của em…