[ Undertale Au ] Blisstale
Đâu mới là...hạnh phúc của ngươi?=)…
Đâu mới là...hạnh phúc của ngươi?=)…
Nhật ký người điên…
Chỉ là những dòng tâm sự của một cô gái thầm thích một chàng trai, âm thầm ở bên, quan tâm, chia sẻ. Truyện viết theo cảm xúc, tâm trạng cá nhân nên việc ra chap sẽ vô cùng vô cùng chậm. Những ai đang buồn đừng nên lọt hố ~ Với cả, thích thì vote cho tui điiii :<…
đọc và hiểu nha…
Ở một con hẻm vắng tại Singapore, có một tiệm sửa xe cũ kỹ với bảng hiệu đã phai màu. Ban ngày, nơi này gần như không có khách, chỉ có một người đàn ông trung niên ít nói ngồi lau tay bằng chiếc khăn dầu đen. Nhưng cứ sau nửa đêm, ánh đèn vàng trong tiệm lại bật lên, le lói giữa con hẻm tối như thể đang chờ thứ gì đó.Người trong khu bắt đầu bàn tán khi nhiều chiếc xe máy chạy vào tiệm lúc khuya... rồi biến mất. Không ai thấy chúng quay ra. Không có camera hiện đại, chỉ có một tiệm tạp hóa gần đó dùng chiếc máy quay băng cũ. Khi xem lại, hình ảnh bị nhiễu và mất đoạn đúng lúc chiếc xe đi vào, để lại khoảng trống khó hiểu.Quý, một học sinh sống gần đó, quyết định tự mình tìm hiểu. Trong ba đêm liền, cậu nấp sau cột điện, nhìn thấy từng chiếc xe tắt đèn rồi chạy vào tiệm. Cửa kéo xuống ngay sau đó, và mọi thứ chìm vào im lặng.Một đêm, Quý lẻn vào. Bên trong tối và nồng mùi dầu nhớt, chỉ có tiếng kim loại vang lên từ phía sau. Đi sâu vào, cậu thấy một cánh cửa sắt cũ. Khi đẩy ra, một căn phòng lạnh hiện ra-trên tường treo đầy biển số xe, còn trên bàn là một cuốn sổ giấy đã ố vàng, ghi chép tên và thời gian, tất cả đều bị gạch bỏ."Em không nên vào đây."Giọng nói vang lên phía sau. Chủ tiệm đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo. Ông ta chỉ nói một câu: "Ta chỉ dọn dẹp những thứ không nên tồn tại nữa."Quý hoảng hốt chạy ra và báo công an. Nhưng khi họ quay lại kiểm tra, căn phòng đã sạch sẽ, không còn dấu vết gì ngoài những bức tường trống. Người đàn ông bị đưa đi, nhưng không ai hiểu hết những gì ông ta n…
Người đời gọi đó là thả thính, tôi gọi đó là tỏa hương!…
- we're trapped between a dream and a movie scene.…
Disclaimer: None of the characters portrayed are of my own creation. American Horror Story is the creative property of Ryan Murphy and Brad Falchuk."Tôi sẽ đợi, mãi mãi nếu cần."Sẽ ra sao nếu cuối cùng cơ hội ấy cũng đến? Cùng với cả mớ rắc rối khác nữa.Lời tác giả: Tôi biết Tate thật sự đã làm rất nhiều điều sai trái, có người đã hỏi tại sao một người như vậy mà các cô gái vẫn thích anh ta đến vậy. Câu trả lời thật ra rất đơn giản. Tôi yêu cái cách Tate đối xử với Violet, dịu dàng, cuồng nhiệt. Tate không phải người tốt, nhưng Tate là người tình tốt. Vì vậy, tôi muốn Tate hối hận, Tate thay đổi, và cuối cùng là được cứu rỗi. Nếu Tate là con quái vật thì Violet là cái xích giữ con quái vật ấy ngoan ngoãn, vậy nên tôi hi vọng cuối cùng Violet sẽ xích Tate lại, mãi mãi.Dĩ nhiên, đây không phải câu chuyện chỉ về Tate và Violet, mà về tất cả. Tất cả những nhân vật ấy, những con người khổ sở ấy, nếu có thể, tôi mong họ đều được cứu rỗi. Ai nói căn nhà ma ám phải là những con ma hận thù sống với nhau? Sao không phải là những con người đã tổn thương nhau, cuối cùng tha thứ cho nhau và sống bên nhau chứ?…
Mình không phải là nhân vật chính…
Link cfs: https://docs.google.com/forms/d/18e0JMiy3bVzKFzXNl_hCJ9pV4d-1NIsMpIb4nH0LYAc/edit [trên bio của wall]#06062020…
Giữa những ngày lặng lẽ trôi qua, "tôi" dần nhận ra mình đã "sống mà chẳng sống". Mỗi bước đi, từng hơi thở, "tôi" tồn tại nhưng lòng thì trống rỗng, như thể mọi thứ chỉ đang đi ngang qua mình. Rồi từ những điều rất nhỏ bé, lặng thầm, một cơn mưa đến muộn, một bữa cơm nguội lạnh, một câu hỏi từ đầu bên kia điện thoại khiến tôi chợt hiểu ra rằng có những ngày không cần phải rực rỡ, chỉ cần còn cảm nhận được nỗi buồn và sự dịu dàng của đời sống, thì bản thân mình vẫn chưa hoàn toàn lạc mất.…
Nàng: Một điệp viên ở thế kỉ 21 lại vớ phải kịch bản xuyên không…
vùi đầu trong giấy tờ khiến tôi trở nên trầm cảm?Cái "tôi" trong người làm cho tôi uống thuốc mất kiểm soát?"Hãy hoàn thành sứ mệnh của ngươi,chính cậu sẽ làm ảnh hưởng đến cục diện của cốt truyện..."…
để tôi viết cho mình, cho những lần nhớ anh.- rồi tôi cất tình cảm đi nhé! anh trở thành quá khứ xinh đẹp thôi.- trà đào và cầu lông như chưa hề quen biết._lowercase. 26/7. 01:43 am.@apofcpqq…
Vào truyện sẽ biết thôi ! 😉*Lưu ý : Không sao chép *…
Nguyên Tác: Eiyuu Densetsu: Sen No Kiseki (Legend of Heroes - Trails of Cold Steel)Người viết: Beedance07Thể loại: BL/đam mỹ, thanh xuân học đường, quân đội, mecha/cơ giáp, viễn tưởngNhân vật chính: Rean SchwarzerPairings: Rean x Crow, Jusis x Machias và một vài cặp phụ khácGiới thiệu vắn tắtNăm ấy hoa lino nở, Rean vừa mới nhập học vào trường Quân Sự Thors thì gặp phải một tên đàn anh năm hai lông bông, bị hắn lừa mất 50 Mira. Chỉ là một đồng xu 50 Mira thôi, nhưng kẻ đó sẽ phải dùng cả đời để trả lại.…
Định Mệnh sắp đặt chúng ta gặp được nhau, nhưng lại không cho chúng ta ở bên nhau…
những câu chuyện gà bông dưới nền trong veo.…
viết cho một vì sao vẫn sáng.…